Lục Tình Thâm hơi sững người.
Khi làm tất cả những việc này, anh hoàn toàn xuất phát từ bản tâm, chưa từng nghĩ tới động cơ hay hậu quả.
Cho tới lúc này, khi cô bé dùng ánh mắt không mấy trong sáng nhìn anh, anh mới chợt nhận ra — anh thật sự đã can thiệp quá sâu rồi.
“Em đùa anh thôi, sao lại bị dọa thành thế?” Đới Tường Vy vội vàng kết thúc đề tài, sợ rằng sẽ làm Lục Tình Thâm hoảng mà bỏ chạy.
Lục Tình Thâm đáp lại: