Chương 439: Mua cho vợ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 439: Mua cho vợ.

Lúc này Lục Tình Thâm mới ý thức được, mình đến cửa hàng này thật sự đa phần là để mua mì gói.

Không ngờ nhân viên lại nhớ rõ đến vậy.

Thế nhưng anh đảo mắt nhìn một vòng, lại không thấy thứ mình muốn mua.

“Cái… cái đó…” Lục Tình Thâm lúng túng mím nhẹ môi mỏng.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động nói chuyện với cô gái kia, khiến cô ta kích động đến mức suýt hét lên.

“Thưa anh, anh muốn nói gì với em?”
Cô gái thầm nghĩ, chẳng lẽ anh định bắt chuyện với mình? Ví dụ như xin WeChat hay gì đó?

“Ờ… băng… băng vệ sinh ở chỗ nào? Có thể giúp tôi giới thiệu một chút không?”
Cuối cùng Lục Tình Thâm cũng lấy hết can đảm hỏi ra.

Cô gái sững người, đứng đơ tại chỗ như bị sét đánh.

“Hả? Băng vệ sinh? Anh là đàn ông mà, mua băng vệ sinh làm gì?”
Cô ta hoàn toàn không thể chấp nhận nổi, nam thần mình thầm mến lại đến cửa hàng mua băng vệ sinh.

Dù còn chưa hẹn hò với Lục Tình Thâm, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô vẫn có cảm giác như vừa… thất tình.

Lục Tình Thâm tất nhiên không thể nói là mua cho cháu gái được. Dù sao anh cũng chẳng có ý định dây dưa gì với nhân viên cửa hàng, liền nói dối thẳng thừng:
“Mua cho vợ tôi! Không được à?”

“V… vợ? Anh kết hôn rồi sao?”

“Thế nào? Tôi mua băng vệ sinh mà cô còn tra hộ khẩu à?” Lục Tình Thâm khó chịu nói.

Lúc này cô gái mới nhận ra mình đã vượt quá giới hạn. Dù “thất tình” rất đau, nhưng buôn bán vẫn phải tiếp tục, cô đành cắn răng dẫn Lục Tình Thâm đến khu bày bán băng vệ sinh.

Vừa dẫn đường vừa chua chát giới thiệu cho anh thương hiệu bán chạy nhất trong tiệm.

Lục Tình Thâm không biết một kỳ kinh nguyệt phụ nữ phải dùng bao nhiêu băng vệ sinh, nên của hãng này, từ loại ban ngày, ban đêm cho đến băng hằng ngày, anh đều mua hết, mỗi loại còn mua ba gói.

Cô gái nhìn mà trong lòng chua loét nghĩ thầm:
“Có phải băng huyết tử cung đâu! Mua nhiều thế…”

Lục Tình Thâm mặc kệ ánh mắt của cô ta, ôm đống băng vệ sinh đến quầy thu ngân, thanh toán xong liền vội vàng về nhà.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên mua băng vệ sinh cho phụ nữ, ông chú độc thân già này… cũng biết ngại.

Chỉ còn lại con gái ông chủ tiệm ngồi sau quầy thu ngân, khóc đến khàn cả giọng.

Cô thật sự tò mò, rốt cuộc là cô gái như thế nào mới có thể gả cho nam thần của cô?
Hơn nữa nam thần còn đối xử với người ta tốt như vậy, đích thân đi mua băng vệ sinh cho vợ?

Ghen tị quá, ghen tị quá đi!


Sau khi Lục Tình Thâm về nhà, Đới Tường Vy đã uống thuốc giảm đau, sắc mặt trông khá hơn nhiều, chỉ là vùng bụng dưới vẫn còn cảm giác đau trĩu.

“Em có đứng dậy được không? Đồ… tôi mua về rồi.”

Lục Tình Thâm đặt băng vệ sinh lên đầu giường.

Anh quay người, định đi ra ngoài.

Đới Tường Vy liếc nhìn băng vệ sinh ở đầu giường một cái, mặt đỏ bừng.

Không ngờ có một ngày, Lục Tình Thâm lại đi mua cho mình thứ riêng tư đến thế.

Sau khi cố gắng ngồi dậy, lúc xuống giường, vì cả ngày chưa ăn gì, trước mắt cô bỗng tối sầm, cả người ngã phịch xuống đất.

Nghe thấy tiếng “bịch”, Lục Tình Thâm vội quay đầu lại, ba bước thành hai lao tới đỡ cô. Lúc này mới phát hiện váy của cô đã bị máu nhuộm đỏ, cả ga giường và chăn cũng toàn là máu, trông chẳng khác gì hiện trường án mạng.

Đới Tường Vy xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái hố chui xuống.

Không ngờ dáng vẻ thảm hại như vậy lại bị Lục Tình Thâm nhìn thấy, cô cảm giác hình tượng của mình coi như tiêu tan rồi.

“Không sao chứ?”
Lục Tình Thâm cố gắng đỡ cô dậy, cô thử đứng lên, nhưng hai chân mềm nhũn.

Bất đắc dĩ, Lục Tình Thâm chỉ có thể bế ngang cô lên.

Thân hình mảnh mai của cô được anh dễ dàng bế gọn, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mắt cũng chẳng biết nên nhìn đi đâu.

Lục Tình Thâm thì ánh mắt lấp lóe, bế cô vào nhà vệ sinh rồi mới nhẹ nhàng đặt xuống.

“Chú nhỏ, cháu… cháu quên mang đồ lót rồi, ở trong vali của cháu, còn có băng vệ sinh với đồ ngủ nữa, làm phiền chú lấy giúp cháu.”
Đới Tường Vy gần như nhắm mắt nói xong câu này.

Lục Tình Thâm giả ho khan hai tiếng để che giấu sự lúng túng.
“Ừ.”

Anh lấy hai gói băng vệ sinh xong, lại mở vali có mật mã của Đới Tường Vy.

Đập vào mắt anh là hai bộ đồ lót hoạt hình, hơn nữa nhìn qua là… rất to.

Thật không ngờ, Đới Tường Vy trông gầy gò yếu ớt như vậy, mà lại mặc cỡ lớn thế này.

Cảm giác lục vali của cô giống như đang nhìn trộm bí mật của thiếu nữ.

Lục Tình Thâm ngượng đến không chịu nổi, nhưng lúc này ngoài anh ra, căn bản chẳng có ai giúp được cô, chẳng lẽ lại gọi vệ sĩ bên ngoài vào sao?

Nghĩ tới cô bé vẫn còn đang chảy máu chờ đợi, anh chỉ đành cắn răng, xách quần lót nhỏ của cô cùng đồ ngủ, cầm đồ con gái trên tay khiến anh xấu hổ đến cực điểm.

Nhưng Lục Tình Thâm vẫn giả vờ bình tĩnh, đưa đồ cho Đới Tường Vy.

Trong nhà vệ sinh, Đới Tường Vy đỏ mặt thay quần áo xong.

Trong lúc đó, Lục Tình Thâm đã thay ga giường và chăn mới.

Sau khi bế Đới Tường Vy yếu ớt trở lại giường, nằm trong chăn sạch sẽ, cô cảm thấy cả người dễ chịu hẳn lên.

Lục Tình Thâm lặng lẽ giặt ga giường và quần áo, sau đó đích thân nấu cơm nóng hổi, còn đặc biệt hầm canh phù hợp cho kỳ kinh nguyệt.

Khi anh bưng đồ ăn đến trước mặt Đới Tường Vy, mắt cô bỗng ướt nhòe.

“Sao vậy? Bụng vẫn còn đau à?” Lục Tình Thâm hỏi.

Đới Tường Vy lắc đầu.
“Chưa từng… chưa từng có ai đối xử tốt với cháu như vậy.”

“Ngốc à, ba em chỉ là quản em hơi nghiêm thôi, chẳng phải vẫn đối xử với em rất tốt sao?”

“Chú không hiểu…” Đới Tường Vy nghẹn ngào nói.

“Đừng khóc nữa, mau ăn lúc còn nóng, rồi nghỉ ngơi cho tốt.”

Anh đưa khay cơm tới.

Đới Tường Vy vừa kìm nước mắt, vừa cầm thìa, từng muỗng từng muỗng ăn cơm do chính tay Lục Tình Thâm nấu.


Sau nhiều ngày dưỡng sức, cảm giác khó chịu trong người Đới Tường Vy cuối cùng cũng dần biến mất.

Cô cảm thấy, từ trước tới nay trong cuộc đời mình, mấy ngày ngắn ngủi ở bên Lục Tình Thâm lại là khoảng thời gian hạnh phúc nhất.

Cô ngày càng tham lam, ngày càng không muốn quay về nước M.

Ngày hôm đó, cô lại nhận được cuộc gọi của Đới Tự.

“Vy Vy, đừng bướng bỉnh nữa, hôm nay con nhất định phải quay về.”
Giọng nói lạnh lùng của Đới Tự vang lên.

“Ba, con không về.”
Đới Tường Vy dũng cảm từ chối.

“Nếu con không quay về, ba chỉ có thể đích thân qua đón con.”
Đới Tự nói, không cho thương lượng.

Nói xong, ông trực tiếp cúp máy.

Rõ ràng là, hôm nay nếu Đới Tường Vy không rời đi cùng mấy vệ sĩ, thì Đới Tự sẽ tự mình quay về.

Lục Tình Thâm cũng biết, hôm nay là hạn chót mà Đới Tự đưa ra. Dù tâm trạng anh vô cùng phức tạp, nhưng trong tình huống Đới Tự không cho phép, Đới Tường Vy căn bản không thể cưỡng ép ở lại.

Anh chỉ có thể khuyên nhủ:
“Vy Vy, nghe lời ba em đi, tạm thời quay về trước. Tin chú, ông ấy sẽ sắp xếp cho em một con đường tương lai tốt đẹp.”

Đới Tường Vy lắc đầu.

Cô nắm chặt lấy cánh tay Lục Tình Thâm.
“Không, cháu không về. Ông ấy chỉ muốn khống chế cháu mà thôi, ông ấy hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của cháu.”

“Vy Vy…”

“Chú có biết vì sao lần này cháu bỏ nhà ra đi không? Bởi vì ông ấy sau khi uống rượu… sau khi uống rượu đã coi cháu là một người phụ nữ khác. Cháu sợ lắm, cháu không muốn quay về bên ông ấy.”
Cuối cùng, Đới Tường Vy cũng lấy hết dũng khí, nói ra sự thật vì sao mình không muốn trở về.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message