Chương 399: Bọn họ vất vả lắm mới ở bên nhau… đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 399: Bọn họ vất vả lắm mới ở bên nhau….

Đáng tiếc là đêm ấy, dù nằm trong vòng tay Phó Thành Dạ, Tiêu Hi Hi vẫn ngủ không hề yên giấc.

Dù đã xa nhau năm năm, nhưng hai người từng sớm tối bên nhau, hiểu nhau quá rõ. Phó Thành Dạ biết Tiêu Hi Hi là kiểu người không giấu được tâm sự trong lòng. Việc cô trằn trọc khó ngủ tối nay, nhất định là có nguyên do.

Mà nguyên do đó, e rằng không phải chuyện năm năm trước sinh con chết yểu nữa. Bởi chuyện năm ấy, anh và cô đã xem như hòa giải rồi, cô không thể nào vẫn vì việc đó mà day dứt không yên.

Vậy thì rất có thể là vì cô gặp chuyện không vui ở công ty.

Bất kể là vì lý do gì, nếu Tiêu Hi Hi không muốn nói, Phó Thành Dạ cũng sẽ không ép. Chỉ là, bọn họ thật vất vả mới có thể quay lại bên nhau, anh tuyệt đối không cho phép giữa hai người xuất hiện bất kỳ vết nứt nào. Hễ là chuyện gì có khả năng ảnh hưởng đến tình cảm của họ, anh đều phải tra cho rõ ràng, giải quyết tận gốc.

Vì vậy, sáng hôm sau khi Tiêu Hi Hi đi làm, Phó Thành Dạ đã gọi điện cho Dương tổng.

Việc anh đồng ý để Tiêu Hi Hi ra ngoài đi làm, không có nghĩa là anh cam tâm để vợ mình chịu khổ như một nhân viên quèn. Thực tế, anh vẫn giữ liên lạc riêng với Dương tổng, còn dặn dò đối phương đừng để Tiêu Hi Hi biết anh can thiệp vào công việc của cô.

“Có lẽ là vì công ty mình mới đến một người bạn học cũ của Phó phu nhân hồi du học nước ngoài. Gia cảnh người này khá tốt, hình như rất coi thường Phó phu nhân. Mà cô ta lại là con gái của một nhà đầu tư của tạp chí, nên tôi cũng không tiện bảo người ta rời đi. Với lại, kiểu coi thường ấy là xuất phát từ trong lòng, tôi cũng không can thiệp được…” Dương tổng dè dặt nói.

“Ra là vậy.” Phó Thành Dạ trầm ngâm một tiếng, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thế này đi, cô tìm lý do tổ chức một buổi tụ họp, cho phép mọi người trong công ty dẫn theo người nhà.”

Anh nghĩ, làm vậy thì anh có thể đường đường chính chính xuất hiện trước mặt Tiêu Hi Hi, vừa không khiến cô cảm thấy anh đang can thiệp vào công việc.

Anh không tin, một khi anh tự mình ra mặt rồi, còn ai dám coi thường vợ anh nữa.

“Vâng vâng, tôi làm ngay! Phó tổng cứ yên tâm.”

Cúp máy xong, Dương tổng lập tức triệu tập mọi người, nói:

“Thông báo với mọi người một tin vui: chuyên đề phỏng vấn Phó tổng do tổng biên Tiêu thực hiện đã trở thành ấn phẩm bán chạy nhất của công ty ta hiện nay. Để chúc mừng thành công lần này, tối nay tôi quyết định dẫn mọi người đi ăn uống rồi hát karaoke…”

Dương tổng vừa dứt lời, cả phòng vỗ tay rào rào. Nghe nói tối nay có ăn có chơi, ai nấy đều phấn khích.

Đợi mọi người bình tĩnh lại đôi chút, Dương tổng bổ sung thêm:
“Có thể dẫn theo người nhà! Hoan nghênh mọi người mang theo bạn trai hoặc bạn gái cùng tham gia.”

Nói xong, cô còn vỗ nhẹ lên vai Tiêu Hi Hi, đặc biệt nhắc cô nhớ dẫn Phó Thành Dạ đến.

Tiêu Hi Hi cười gượng hai tiếng. Lần trước cô mời Phó Thành Dạ đến nhận phỏng vấn đã là phá lệ rồi, không thể tiếp tục kéo anh vào công việc của mình nữa.

Huống chi, cô còn lo Kiều Mộc Tử sẽ nói năng lung tung trước mặt Phó Thành Dạ, nên càng không thể gọi anh tới. Từ đầu đến cuối, cô vốn chẳng hề nghĩ đến chuyện tối nay sẽ gọi Phó Thành Dạ.

Dương tổng vừa đi, mọi người liền rôm rả hỏi han nhau.

“Tiểu Trương, tối nay cậu có gọi bạn trai đi cùng không?”
“Tất nhiên là gọi rồi! Bữa tối miễn phí còn được dẫn người nhà, ai lại không muốn chứ.”
“Hihi, vậy thì tôi cũng gọi.”

Trang Tư Điềm và Kiều Mộc Tử liếc mắt ra hiệu cho nhau. Giây sau, Trang Tư Điềm bước tới trước mặt Tiêu Hi Hi, hỏi:
“Tổng biên Tiêu, tối nay Phó tổng sẽ đến chứ?”

“Không.” Tiêu Hi Hi nghiêm giọng đáp.

“Nghe giọng điệu của chị cứ như là chị không muốn mời người ta đến vậy. Rõ ràng là mời không nổi Phó tổng thôi.” Trang Tư Điềm cười lạnh.

Kiều Mộc Tử đứng bên cạnh cười đến sắp sặc.

“Tư Điềm, đừng có vạch trần người ta thẳng thừng thế chứ! Ha ha ha.”

Tiêu Hi Hi nhìn hai người kẻ xướng người họa, tức đến đỏ cả mặt, xoay người trở về văn phòng.

Ngay tại chỗ, cô thật sự rất muốn gọi điện bảo Phó Thành Dạ tối nay đến ăn cùng mình.

Nhưng vừa nghĩ đến cái miệng hay bịa chuyện của Kiều Mộc Tử, cô lại mất hết dũng khí. Thà bị họ coi thường, còn hơn để giữa cô và Phó Thành Dạ nảy sinh hiểu lầm.

Tối đó, địa điểm liên hoan do Dương tổng chọn là một nhà hàng hải sản có thể vừa ăn vừa hát.

Cả công ty tụ họp trong một sảnh tiệc, tổng cộng ba bàn, có nhân viên tạp chí và cả người nhà đi cùng.

Trong đó, Trang Tư Điềm và Kiều Mộc Tử đều dẫn theo bạn trai.

Bạn trai của Trang Tư Điềm là bạn học đại học, còn trùng hợp là, bạn trai của Kiều Mộc Tử lại là trưởng bộ phận của một chi nhánh thuộc tập đoàn Phó thị.

Hai người thấy chỗ ngồi bên cạnh Tiêu Hi Hi trống trơn không ai ngồi, đồng thời lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.

Kiều Mộc Tử lên tiếng:
“Mọi người sao chẳng ai ngồi cạnh tổng biên Tiêu vậy? Ai nấy đều chen chúc ngồi một chỗ, không thấy khó chịu à?”

Có đồng nghiệp đáp:
“Nếu Phó tổng có thể đến, thì vẫn nên chừa cho người ta một chỗ chứ.”

“Cậu nói ai cơ? Phó tổng? Trời ơi! Đến giờ cậu vẫn nghĩ Phó tổng tái hợp với cô ta à? Tôi đã nói với cậu cả trăm lần rồi, người phụ nữ này tuyệt đối không thể ở bên Phó tổng đâu! Có khi năm năm trước bọn họ còn chưa từng thật sự ở bên nhau ấy chứ, hiểu chưa?” Kiều Mộc Tử cố ý nâng cao giọng, sợ người xung quanh không nghe thấy.

Bạn trai ngồi cạnh cô ta, Cao Thiên Sở, hỏi:
“Đây là người mà em hay nhắc đến, cựu Phó phu nhân từng sống rất thảm ở nước ngoài à?”

“Đúng! Chính là vợ cũ của ông chủ công ty các anh.” Ánh mắt Kiều Mộc Tử đầy khinh miệt.

“À đúng rồi, em còn giữ ảnh chụp cô ta hồi đó ở nước ngoài. Khi ấy sống còn thảm hơn cả ăn mày.”

Vừa nói, Kiều Mộc Tử vừa mở album điện thoại, lật ra tấm ảnh năm xưa Tiêu Hi Hi co ro trước cửa tiệm tiện lợi ăn mì gói. Khoảng thời gian đó, vì bị dằn vặt tinh thần, cô tiều tụy hốc hác, ánh mắt đờ đẫn, tóc tai rối bù, quần áo cũng mặc rất tùy tiện, trông thật sự sa sút.

Kiều Mộc Tử cố tình xoay điện thoại cho mọi người xem một vòng. Đồng nghiệp cùng bàn thấy ảnh, ai nấy đều tròn mắt, lại nhìn sang chỗ trống bên cạnh Tiêu Hi Hi, càng thêm tin rằng cô và Phó Thành Dạ không thể nào tái hợp.

“Thiên Sở, nói thật nhé, anh có để mắt tới cô ta không?” Kiều Mộc Tử khiêu khích hỏi.

“Đùa à? Gu của anh kém đến thế sao? Loại phụ nữ này sao so được với em, đừng xúc phạm anh chứ?”

“Thấy chưa? Anh còn chướng mắt, vậy Phó tổng có thể coi trọng cô ta à? Cô ta lấy đâu ra mặt mũi suốt ngày giả làm phú bà thế? Không mệt sao?” Kiều Mộc Tử cau mày, nhìn Tiêu Hi Hi.

Tiêu Hi Hi thổi nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa bên trán, cơn tức trong lòng đã dâng lên đến cực điểm. Cô thật sự không nhịn nổi nữa, lạnh lùng nói:

“Kiều Mộc Tử, đúng là nồi nào úp vung nấy. Bạn trai cô rất hợp với cô đấy, hai người khóa chặt với nhau cả đời đi, đừng có lôi tôi vào.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message