Chương 392: Em nói yêu anh, nhớ anh đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 392: Em nói yêu anh, nhớ anh.

Đêm ấy, với anh mà nói, tựa như một giấc mộng, là giấc mơ kéo dài suốt năm năm ròng rã cuối cùng cũng thành hiện thực.

Anh rốt cuộc đã có được “đồ nhỏ” ngày đêm mong nhớ.

Hơn nữa, “đồ nhỏ” ấy cũng chủ động chẳng kém anh, hai người là tự nguyện, là cùng nhau nắm giữ lấy nhau.

Nếu không phải vì để ý đến trạng thái say rượu của cô, e rằng anh đã không dừng lại cho tới tận trời sáng.


Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa rọi vào phòng.

Tiêu Hi Hi chậm rãi mở mắt.

Đầu óc cô vẫn còn choáng váng, trong đầu trống rỗng hoàn toàn, căn bản không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra tối qua.

Khi ngồi dậy, toàn thân như bị tháo rời rồi lắp lại, từng bộ phận một mới dần dần “khôi phục”.

Cô kinh ngạc phát hiện mình đang ở phòng ngủ Ngự Cảnh – nơi trước đây từng ở. Căn phòng trống trải, chỉ có một mình cô.

Cho đến khi, cô nghe thấy tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm.

Một lúc lâu sau, Phó Thành Dạ mới bước ra. Trên eo anh chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm trắng. Thấy Tiêu Hi Hi ngơ ngác ngồi trên giường nhìn mình, khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười khó đoán.

“Chào buổi sáng.”

Tiêu Hi Hi cố gắng nhớ lại. Rõ ràng tối qua cô còn đang dự tiệc trước hôn lễ của Nhan Tân Nhi. Sau đó vì Phó Thành Dạ ra ngoài nói chuyện riêng với Ngô Lạc Tuyết, cô có chút không vui nên uống rượu… rồi sau đó thì như bị đứt đoạn ký ức, hoàn toàn không nhớ gì nữa.

Chết rồi!

Nhớ lại thời đi học, từng có lần cô lén uống rượu cùng Nhan Tân Nhi, sáng hôm sau bị kể lại đủ thứ chuyện xấu hổ lúc say, tim cô liền thót lại, hoảng hốt hỏi:

“Phó Thành Dạ, em… em sao lại ở đây?”

Phó Thành Dạ vừa lau tóc vừa đi tới bên cạnh cô, giọng điệu nhẹ nhàng tự nhiên:
“Tối qua em say rồi, không muốn dọa Nam Nam bọn họ, nên anh đưa em về Ngự Cảnh.”

Tiêu Hi Hi hít sâu một hơi lạnh, lúng túng nói:
“Em… em chắc là không làm chuyện gì… kỳ quái chứ?”

Phó Thành Dạ cười cười, đáy mắt không giấu được vẻ cưng chiều:
“Em chỉ nói rất nhiều lời thôi… người ta nói rượu vào thì nói thật mà.”

Mặt Tiêu Hi Hi lập tức đỏ bừng tới tận mang tai:
“Em… em đã nói gì?”

Phó Thành Dạ cong môi cười nhẹ:
“Em nói… em yêu anh, nhớ anh suốt năm năm, vẫn không quên được anh.”

Cả người Tiêu Hi Hi sững lại, như kẻ trộm bị bắt quả tang. Tim cô đập thình thịch, muốn phản bác, nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không thể phủ nhận.

Bởi vì… đó đúng là lời thật lòng của cô.

Cho đến khi cô phát hiện, dưới chăn, mình vậy mà lại trần trụi, liền hoảng hốt hét lên:
“Phó Thành Dạ, sau khi em say rượu, anh đã làm gì em?”

“Em chắc là… anh làm gì em sao?” Nụ cười của Phó Thành Dạ còn rực rỡ hơn cả ánh nắng.

Tiêu Hi Hi sắp sụp đổ đến nơi.

Cô thầm nghĩ, chẳng lẽ… là cô chủ động làm chuyện đó với Phó Thành Dạ?

Toàn thân đau nhức thế này, là vì tối qua bọn họ đã xảy ra chuyện đó sao?

Chết tiệt, sau này cô thề sẽ không bao giờ dám uống rượu nữa. Ngay cả chuyện như vậy xảy ra mà cũng không có chút ý thức nào, nếu tối qua người đưa cô về không phải là Phó Thành Dạ, vậy chẳng phải cô thảm hơn sao?

Lúc này cô mới nhận ra, nếu có làm chuyện đó, cô cũng chỉ muốn làm với Phó Thành Dạ, người khác thì không được.

Cô không dám hỏi thêm, lặng lẽ trốn trong chăn mặc quần áo.

Sau khi xuống giường, vốn định chuồn thẳng đi, kết quả lại bị Phó Thành Dạ từ phía sau ôm ngang eo.

“Tối qua anh ra ngoài với Ngô Lạc Tuyết không phải vì để ý cô ấy. Người anh để ý là em… Anh cũng chỉ mới hôm qua mới biết, hình như cô ấy hiểu lầm anh, nên anh ra ngoài giải thích rõ ràng, đừng giận nữa.” Phó Thành Dạ thấp giọng giải thích.

Không thể phủ nhận, sau khi nghe anh chủ động giải thích chuyện với Ngô Lạc Tuyết, tâm trạng Tiêu Hi Hi quả thật đã tốt hơn rất nhiều, nhưng cô vẫn cứng miệng nói:
“Đó là chuyện của anh, không cần giải thích với em.”

“Thật sự không cần giải thích sao? Nhưng hôm qua… có một ‘đồ nhỏ’ khóc lóc nói với anh…” Phó Thành Dạ cố tình nói lấp lửng.

“Em đã khóc nói với anh cái gì?” Tiêu Hi Hi căng thẳng hỏi.

“Nói không thích anh đi quá gần với những người phụ nữ khác.”

Trời ơi! Tiêu Hi Hi chỉ muốn đập đầu vào tường.

Cô định giãy giụa chối bay chối biến, nhưng anh ôm cô rất chặt, rất chặt.
“Hi Hi, có thể đừng khẩu thị tâm phi nữa được không? Vết thương chung của chúng ta, cùng nhau đối mặt có được không? Trên đời này, không ai hiểu em đau đến mức nào hơn anh! Cũng vậy, không ai hiểu anh đau đến mức nào hơn em.”

Giọng Phó Thành Dạ trầm thấp.

Tiêu Hi Hi sững người.

Cô không thể phản bác lời anh, nhưng nhất thời cũng không thể trả lời.

……

Khi hai người cùng nhau xuống lầu, người giúp việc trong nhà đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Mọi người mong đợi cả đêm, đều muốn xem rốt cuộc “nữ chủ nhân mới” là người thế nào mà có thể chinh phục được thiếu gia.

Kết quả không ngờ, người phụ nữ cùng Phó Thành Dạ xuống lầu… lại vẫn là Tiêu Hi Hi.

Tất cả đều sững sờ.

Vậy nên, thân thể mà Phó Thành Dạ giữ gìn suốt năm năm, cuối cùng cũng chỉ có Tiêu Hi Hi mới có thể “phá”?

Đây là yêu đến mức nào chứ?

“Chào buổi sáng thiếu gia, chào buổi sáng thiếu phu nhân.” Mọi người đồng thanh chào.

Tiêu Hi Hi xấu hổ khẽ gật đầu đáp lại.

Cô vốn không định ăn sáng, chỉ muốn lẻn đi ngay, nhưng lại bị Phó Thành Dạ mạnh mẽ nắm lấy cổ tay. Anh ghé sát tai cô, ra lệnh:
“Ăn sáng xong rồi hãy đi.”

“Không cần đâu, em sắp trễ làm rồi.”

“Đi làm không quan trọng bằng sức khỏe của em. Hơn nữa anh đưa em đi, đảm bảo không trễ.”

Phó Thành Dạ nắm tay Tiêu Hi Hi, ép cô ngồi xuống bàn ăn.

Một bà giúp việc lớn tuổi cười hiền lành tiến lên, nói với Tiêu Hi Hi:
“Thiếu phu nhân, cuối cùng cô cũng về rồi. Năm năm nay, tối qua là lần đầu tiên thiếu gia đưa phụ nữ về nhà. Chúng tôi còn nghĩ, thiếu gia cuối cùng cũng đã nghĩ thông rồi, không ngờ người anh ấy đưa về… vẫn là cô.”

Bà giúp việc vừa nói xong, mọi người đều lén cười.

Tiêu Hi Hi ăn trứng ốp la trong bát, ngẩng đầu nhìn Phó Thành Dạ, nhỏ giọng nói:
“Biết đâu… người ta được đưa đến chỗ khác rồi thì sao.”

“Cái đó thì cô không biết rồi. Lão phu nhân ngày nào cũng bảo người trong nhà để ý thiếu gia. Tối nào cậu ấy cũng về nhà, nhưng lúc nào cũng chỉ có một mình. Haiz… mấy năm nay cậu ấy sống quá cô độc, đến chúng tôi là người làm, nhìn cũng không đành lòng.”

Tim Tiêu Hi Hi khẽ siết lại, trong lòng bỗng thấy khó chịu.

Hóa ra, không phải chỉ mình cô ở nước ngoài sống trong cô quạnh, mà một mình anh cũng cô quạnh y như vậy.

Không giống như Tiêu Hi Hi từng nghĩ, rằng Phó Thành Dạ có tiền, rời xa cô thì cuộc sống sẽ càng rực rỡ.

Phải nói là, anh vốn dĩ có thể lựa chọn một cuộc sống rất rực rỡ, nhưng anh đã không làm vậy, mà vẫn luôn đứng tại chỗ… chờ cô.

Tiêu Hi Hi không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn sáng.

Sau đó, Phó Thành Dạ muốn đưa Tiêu Hi Hi đi làm, nhưng bị cô từ chối.

Sau khi rời khỏi Ngự Cảnh, việc đầu tiên cô làm là gọi điện cho Nhan Tân Nhi.

“Tân Nhi, tối qua mình uống nhiều quá. Trong tiệc trước hôn lễ của cậu, mình có gây chuyện gì không vậy?” Tiêu Hi Hi thật sự không nhớ nổi chút nào.

Bao gồm cả việc Phó Thành Dạ nói rằng, cô đã nói yêu anh, nhớ anh, không quên được anh.

Dù đó đều là những điều trong lòng cô, nhưng cô không tin… mình thật sự đã nói ra.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message