Cũng đúng thôi! Dù sao thì hai người họ từng có một quãng thời gian yêu nhau mặn nồng, quấn quýt như keo với sơn, từng cùng nhau nương tựa mà sống. Khi ấy, họ yêu đến mức như thể đã hòa làm một.
Cho dù đã qua nhiều năm, nghe tin anh xuất hiện ở khu đèn đỏ, cô buồn lòng một chút chẳng phải là điều rất bình thường sao?
“Cốc” một tiếng, Phó Thành Dạ dùng ngón cái và ngón giữa khẽ búng lên trán trơn láng của Tiêu Hi Hi, rồi nói:
“Đang nghĩ gì thế?”
Người phụ nữ này rốt cuộc xem anh Phó Thành Dạ là hạng người gì vậy?
“Nếu anh đến đây không phải là để sang bên kia thì… xin lỗi, hình như em quản hơi nhiều rồi, thật sự xin lỗi.” Tiêu Hi Hi nhận ra mình đã vượt ranh giới, liền vội vàng sửa lời.
“Anh tới xem thử bên này có miếng đất nào phù hợp để làm dự án mới hay không.” Phó Thành Dạ sờ sờ mũi.
Anh nói ra một lời nói dối mà ngay cả chính mình cũng không tin.
Tiêu Hi Hi thầm nghĩ, chuyện kiểu này mà cần Phó Thành Dạ đích thân ra mặt sao? Lại còn là tự mình chạy ra ngoài lúc trời tối để xem dự án? Sao cảm giác càng giống như “có tật giật mình” thế này.
Cô không kìm được liếc thêm một cái về phía khu đèn đỏ.
Dù sao thì, bất kể lý do anh xuất hiện ở đây là gì, cô cũng sẽ không quy nó về phía mình.
Tiêu Hi Hi không hỏi thêm nữa, chỉ ngoan ngoãn gật đầu:
“Vậy em không làm phiền anh nữa, em ra phía trước đón xe.”
Cô chỉ về phía trạm xe buýt cách đó không xa.
Ngay sau đó, cô xoay người, sải bước đi trong gió lạnh.
“Không làm phiền anh nữa” là sao? Chẳng lẽ cô vẫn cho rằng anh tới khu đèn đỏ để tiêu tiền?
Phó Thành Dạ nhìn theo bóng lưng cô không hề quay đầu lại, một mình bước đi giữa gió rét, tức đến mức suýt bật cười.
Mấy lần anh đều có sự bốc đồng muốn kéo cô lại, mắng cho một trận, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng kiềm chế.
Dù sao năm đó, lý do anh buông tay, cũng là vì không thể chấp nhận được chuyện sau khi mất con, cô liền không thể tiếp tục sống cùng anh nữa.
Rõ ràng anh yêu cô đến vậy, rõ ràng anh vẫn luôn cho rằng, tuy khởi đầu tình yêu của họ là vì đứa trẻ, nhưng về sau, chẳng phải tình cảm của họ đã đủ sâu đậm để có thể gạt bỏ mọi yếu tố khác rồi sao?
Kết quả, con mất rồi, cô lại coi như hết tình cảm với anh? Sao cô có thể nhẫn tâm bỏ lại anh—người cũng đau khổ không kém—một mình, rồi ra nước ngoài?
Nghĩ tới đây, hai tay Phó Thành Dạ siết chặt thành nắm đấm.
……
Hôm ấy, Tiêu Hi Hi nhận được điện thoại mời tham dự tiệc đính hôn của Nhan Tân Nhi. Cô thật sự, thật sự vui thay cho bạn thân, và vui vẻ đồng ý nhất định sẽ đến tham dự tiệc đính hôn của cô ấy và Thời Khuynh Thần.
Thời Khuynh Thần và Nhan Tân Nhi ngồi cạnh nhau, Nhan Tân Nhi lần lượt gọi điện cho bạn bè và đối tác của mình.
Còn phía Thời Khuynh Thần thì đơn giản hơn, anh trực tiếp thông báo trong nhóm bạn.
Mọi người vừa nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, đang định trả lời.
Không ngờ, Phó Thành Dạ—người đã biến mất nhiều năm—lại nhìn thấy tin này và nhảy ra đầu tiên.
【Thời gian? Địa điểm?】
Những người bạn vốn định trả lời kia, từng người ôm điện thoại, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
Nói ra thì, bọn họ cũng đã mấy năm không liên lạc với Phó Thành Dạ rồi. Từ sau khi Tiêu Hi Hi rời đi, Phó Thành Dạ không nghe điện thoại, không trả lời WeChat, bọn họ ngay cả mặt anh cũng không gặp được. Trong thời gian đó cũng có bạn kết hôn, nhưng Phó Thành Dạ chưa từng tới tham dự.
Sau khi Tiêu Hi Hi ra nước ngoài, Phó Thành Dạ coi như cắt đứt hoàn toàn quan hệ với nhóm bạn này.
Không ngờ tiệc đính hôn của Thời Khuynh Thần, anh lại “sống dậy” như xác sống sống dậy.
【Gia à! Cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi! Bọn em còn tưởng đời này anh chẳng thèm để ý đến đám bạn tụi em nữa cơ!】
【Đúng đó đúng đó! Hoạt động tập thể cuối cùng cũng có anh rồi!】
Ngay cả Thời Khuynh Thần cũng không ngờ Phó Thành Dạ sẽ xuất hiện.
【Tối chủ nhật tuần sau, tiệc đính hôn tổ chức tại nhà hàng Đại Tửu Lầu Vinh Dự.】 Thời Khuynh Thần nói cụ thể hơn.
Cùng lúc đó, mấy người bạn không dám nói tiếp trong nhóm lớn có Phó Thành Dạ, liền kéo nhau lập nhóm nhỏ.
【Mấy ông nói xem, hôm nay Gia bị làm sao thế? Sao tự dưng lại xuất hiện vậy? Nghĩ thông rồi à?】
【Ai mà biết được! Lại còn là người đầu tiên nhảy ra trả lời, đột nhiên cởi mở thế này, dọa người thật.】
【Bao nhiêu năm rồi, chắc là buông bỏ rồi nên mới chịu ra ngoài giao du.】
……
Mọi người thi nhau suy đoán, đều rất mong chờ được gặp lại Phó Thành Dạ.
Tối hôm đó, trong sảnh tiệc của Đại Tửu Lầu Vinh Dự, khách khứa có tên tuổi ở kinh thành tụ hội đông đủ.
Tiêu Hi Hi hiếm hoi lắm mới trang điểm một lần. Cô trang điểm nhẹ, mặc một chiếc váy xanh nhạt, vừa lịch sự lại không hề lấn át nhân vật chính.
Cô đương nhiên không biết, Phó Thành Dạ còn đến sớm hơn cả cô dâu chú rể, đã ngồi vào bàn tiệc từ lâu.
Lúc này, những người bạn cũ nhiều năm không gặp đang trò chuyện rôm rả với Phó Thành Dạ. Trong hội trường, không ít phụ nữ độc thân lén lút nhìn về phía anh.
Bởi vì anh đã quá lâu rồi không xuất hiện ở những nơi công cộng.
Hơn nữa, ai cũng biết Phó Thành Dạ đã ly hôn, hiện tại không có đối tượng công khai, đương nhiên trở thành “giấc mộng” trong lòng các cô gái.
“Gia à, cuối cùng anh cũng chịu ra ngoài rồi, bọn em còn tưởng cả đời này anh không qua lại với bọn em nữa chứ.” Bùi Tuấn Kiều xúc động nâng ly, chạm nhẹ với Phó Thành Dạ.
Nhưng Phó Thành Dạ lại tỏ ra lơ đãng, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa ra vào của sảnh tiệc.
Cho đến khi, bóng dáng màu xanh nhạt ấy lọt vào tầm mắt, sắc mắt trầm tối của anh lập tức sáng lên.
Tiêu Hi Hi cũng đã lâu rồi không xuất hiện ở những dịp đông người như thế này. Cô xách váy, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vài phần bối rối.
Vừa thấy cô xuất hiện, Nhan Tân Nhi đã lập tức tiến tới.
“Hi Hi, cậu đến rồi!” Nhan Tân Nhi khoác tay cô.
Thời Khuynh Thần dĩ nhiên luôn ở bên cạnh vị hôn thê, nhìn thấy Tiêu Hi Hi, anh lịch sự gật đầu chào:
“Chị dâu, lâu rồi không gặp.”
“Thời tiên sinh, xin đừng gọi như vậy nữa, gọi tên tôi là được rồi.” Tiêu Hi Hi ngượng ngùng nói.
Lúc này Thời Khuynh Thần mới nhận ra, trước đây anh gọi quen rồi, giờ bảo gọi thẳng tên Tiêu Hi Hi, ngược lại lại thấy không quen.
“Hi… Hi Hi, cảm ơn chị đã đến tham dự tiệc đính hôn của bọn tôi.” Thời Khuynh Thần khách sáo nói.
“Hi Hi, đi vào trong với bọn mình.”
Trong lúc tiếp đón Tiêu Hi Hi, Nhan Tân Nhi ghé sát tai cô, nhỏ giọng nói:
“Phó tổng cũng đến rồi.”
Nghe vậy, Tiêu Hi Hi đưa mắt nhìn xa hơn, lúc này mới thấy Phó Thành Dạ đang ngồi trong bàn tiệc.
Không biết là anh vừa hay nhìn thấy cô, hay vẫn luôn nhìn về phía cô. Khi ánh mắt Tiêu Hi Hi nhìn qua, tầm mắt hai người vừa khéo chạm vào nhau.
Cả hai đều thoáng giật mình, vội vàng tránh ánh nhìn của đối phương.
“Trời ơi! Kia chẳng phải… chị dâu cũ sao?” Có người bạn nhận ra Tiêu Hi Hi.
Lời vừa dứt, mọi người đều nhìn về phía Phó Thành Dạ.
Phó Thành Dạ giả vờ ho khan hai tiếng, tỏ ra như chẳng hề để tâm. Anh nâng ly rượu trước mặt, chậm rãi nhấp một ngụm vang đỏ, còn cố ý dời ánh mắt ra xa hơn.
Mọi người thầm nghĩ: xem ra Phó Thành Dạ thật sự đã buông xuống rồi.
Đấy! Tiêu Hi Hi cũng đến rồi, mà chẳng thấy anh có phản ứng gì.
Nhan Tân Nhi vốn định sắp xếp Tiêu Hi Hi ngồi cùng bàn với Phó Thành Dạ, nhưng lo họ sẽ ngượng ngùng, nên sau khi hỏi ý kiến Tiêu Hi Hi, Tiêu Hi Hi tự mình chọn ngồi ở vị trí cách Phó Thành Dạ hai bàn.