Chương 344: Anh hạ mình thấp đến tận bụi trần đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 344: Anh hạ mình thấp đến tận bụi trần.

Anh bước tới, ôm chặt lấy thân thể của Tiêu Hi Hi. Anh hiểu rất rõ, Hi Hi vẫn mãi không thể thoát ra khỏi bóng tối do sự ra đi của các con để lại.

“Em thật sự không sống nổi nữa rồi, em… rất ghét con người của chính mình bây giờ.” Giọng Tiêu Hi Hi nghẹn ngào.

“Em chỉ là chưa bước ra khỏi chuyện đó thôi. Chỉ có thể nói là chúng ta không có duyên với các con, rồi sẽ còn có con khác.” Phó Thành Dạ thật sự không biết nên nói gì nữa.

Trong khoảng thời gian này, những lời nên nói, anh đã nói hết rồi.

“Không bước ra được đâu, vĩnh viễn cũng không thể bước ra được. Em cũng không muốn sinh con nữa, bởi vì cho dù có sinh, thì cũng không phải là bọn trẻ ấy. Thành Dạ, anh có gia nghiệp lớn như vậy, không thể không có người nối dõi, cho nên… ly hôn đi.”

Mấy ngày nay, Tiêu Hi Hi đã suy nghĩ rất kỹ.

Cô biết, việc mất đi các con sẽ trở thành một vết thương không bao giờ có thể xóa nhòa, cả đời khắc sâu trong tim. Giống như lời Phó Thành Dạ nói, bọn họ còn trẻ, quãng đời phía trước còn rất dài, đặc biệt là đối với anh — người nắm trong tay cả giang sơn. Đứa trẻ đã mất, đối với cuộc đời anh, chỉ là phần nổi rất nhỏ của tảng băng mà thôi. Anh không thể ở bên cô cả đời trong nỗi đau buồn này.

Vì vậy, chủ động buông tay Phó Thành Dạ, cô cũng sẽ không còn phải lo được lo mất nữa. Biết đâu, còn có thể bắt đầu một cuộc sống mới.

“Hi Hi, chẳng lẽ đối với em, chỉ cần không còn con chung, thì chúng ta không thể sống cùng nhau nữa sao?” Phó Thành Dạ khàn giọng hỏi.

Tiêu Hi Hi biết, không hẳn là như vậy. Chỉ là lúc này, cô như đang ở giữa địa ngục, lại giống như bị ném xuống đáy biển sâu, chập chờn chìm nổi. Nỗi đau âm thầm ấy khiến cô thậm chí không thể kêu cứu.

“Chúng ta vốn dĩ là vì con mà có duyên, con không còn nữa, đoạn nghiệt duyên này cũng nên kết thúc thôi.” Tiêu Hi Hi vừa nói, nước mắt vừa “tách” một tiếng rơi thẳng xuống.

Ánh mắt cô trống rỗng. Dù Phó Thành Dạ có dùng sức ôm chặt cô thế nào, vẫn cảm thấy cô cách mình rất xa, rất xa.

“Nghiệt duyên?” Phó Thành Dạ không dám tin cô lại dùng từ ấy để hình dung tình cảm của hai người.

Anh lắc đầu, hoảng hốt nói: “Hi Hi, anh biết em đang rất đau khổ. Anh sẽ không coi lời em nói là thật, cũng sẽ không đồng ý ly hôn. Anh đã mất đi các con của chúng ta rồi, không thể mất em thêm lần nữa.”

Bất kể Tiêu Hi Hi cầu xin ra sao, Phó Thành Dạ vẫn không buông tay, cũng không chịu ly hôn.

Sau khi ôm cô an ủi một hồi, cuối cùng anh cũng dỗ được cô ngủ.

Tiêu Hi Hi cũng hiểu, Phó Thành Dạ giống cô, đều mất đi con, đều đau khổ như nhau. Cô cũng biết, con người khi đau khổ nhất thì không nên đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Cô muốn ly hôn, chẳng phải cũng vì sợ mất Phó Thành Dạ hay sao? Ngày ngày lo được lo mất khiến cô quá đau khổ, nên mới nghĩ thà trực tiếp buông tay.

Vì vậy, cô ép bản thân không nghĩ đến những chuyện tiêu cực, không nghĩ đến các con, cứ như trước kia mà tiếp tục sống.

Ngày hôm đó, Phó Thành Dạ cố ý ở nhà cùng Tiêu Hi Hi. Hai người ngồi đối diện ăn cơm, nhưng không ai nói với ai lời nào.

Để phá vỡ sự yên lặng, Phó Thành Dạ chủ động lên tiếng:
“Hi Hi, anh nghe trợ lý nói gần nhà mình mới mở một quán lẩu rất ngon. Anh nhớ em thích ăn lẩu, tối nay mình cùng đi ăn nhé, được không?”

“Em không thích ăn lẩu.” Giọng Tiêu Hi Hi u ám.

“Không thích sao? Trước đây em đâu có vậy?” Phó Thành Dạ nhớ rõ, cô rất thích ăn lẩu.

“Hồi đó mang thai, khẩu vị thay đổi nên mới thích.”

Lời cô vừa dứt, phòng ăn lập tức rơi vào yên lặng hoàn toàn.

Không biết từ lúc nào, chỉ cần hai người nói thêm vài câu là không thể tránh khỏi chạm đến nỗi đau. Sự im lặng đột ngột ấy khiến cả hai đều vô cùng khổ sở.

Tiêu Hi Hi cũng muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, chủ động hỏi:
“Dạo này sao bà nội không ra ngoài ăn cơm?”

“Gần đây chân cẳng bà không được tốt lắm, nên quản gia Đỗ mang cơm vào phòng cho bà ăn.”

“Là vì không chấp nhận được việc em sinh ra hai đứa trẻ chết non, đúng không?” Cô buột miệng nói ra.

Nói xong, chính cô cũng hối hận.

Cô không ăn nổi nữa, đặt đũa xuống, đứng dậy trở về phòng ngủ.

Phó Thành Dạ rất nhanh đã đuổi theo.

Lần này, nỗi đau của Tiêu Hi Hi rốt cuộc không thể kìm nén được nữa.

“Thành Dạ, buông tha cho em đi, cũng là buông tha cho chính anh. Có lẽ các con không thể chào đời, cũng là vì ông trời cảm thấy chúng ta không hợp ở bên nhau.” Cô nước mắt đầm đìa.

“Hi Hi, sao em lại suy nghĩ lung tung nữa rồi? Có những chuyện cần thời gian để chữa lành.”

“Không chữa lành được!” Tiêu Hi Hi bật dậy gào lên.

Không chỉ là cô, ngay cả Phó lão phu nhân cũng không thể chữa lành.

“Anh cũng không muốn bà nội cả đời không được bế chắt chứ? Không muốn bà cả đời nằm liệt không khá lên chứ? Vậy thì buông em ra đi, rồi đi tìm một người phụ nữ phù hợp với anh hơn.” Cô nói mà tim đau đến nghẹt thở.

Phó Thành Dạ đầy vẻ không thể tin nhìn cô:
“Hi Hi, em có thể đừng nói những lời làm tổn thương tình cảm của chúng ta như vậy nữa không? Nghe nhiều rồi, anh cũng sẽ rất đau, sẽ coi đó là thật.”

“Vốn dĩ đã là sự thật rồi. Không còn con nữa, hôn nhân của chúng ta cũng không thể tiếp tục.”

Lời Tiêu Hi Hi vừa dứt, phòng ngủ chìm vào yên tĩnh.

Dường như kể từ khoảnh khắc các con bị tuyên bố đã chết, bọn họ chưa từng cười lại lần nào.

“Anh thật sự nghĩ chúng ta ở bên nhau là vì tình yêu sao? Không, không phải. Chúng ta là vì con, vì có con nên mới ở bên nhau. Nếu các con bình an chào đời, chúng ta còn có thể miễn cưỡng vì con mà bỏ qua khác biệt giai cấp. Nhưng các con không còn nữa, tất cả vấn đề đều lộ ra.”

Vừa nói, Tiêu Hi Hi vừa lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn từ mấy ngày trước, đặt trước mặt Phó Thành Dạ.

Phó Thành Dạ liếc mắt nhìn qua — người phụ nữ này vì muốn rời xa anh, vậy mà chấp nhận ra đi tay trắng.

Rốt cuộc là không muốn tiếp tục sống cùng anh đến mức nào?

Chẳng lẽ giữa bọn họ, ngoài con cái ra, thật sự không còn chút tình cảm nào khác sao?

Hốc mắt Phó Thành Dạ cũng đỏ lên.

Anh đã cố gắng hết tất cả, nhưng vẫn không giữ được cô, vẫn không thể khiến cô nở lại nụ cười.

“Đây là thẻ đen anh đưa cho em lúc trước, cùng số tiền anh cho em, em trả lại hết cho anh. Chúng ta xóa đi đoạn ký ức không vui này đi. Anh quay về cuộc sống của anh, em cũng quay về cuộc sống của em.”

Cô vốn dĩ không có tư cách làm phu nhân hào môn.

Ngay cả khi mang thai con của Phó Thành Dạ, đã có biết bao người nghi ngờ. Huống chi bây giờ, cô thậm chí còn mất cả con.

Tiêu Hi Hi dặn dò xong mọi chuyện, xoay người rời đi.

Thấy cô sắp bước ra ngoài, Phó Thành Dạ gọi một tiếng:
“Hi Hi…”

“Còn chuyện gì sao?” Ánh mắt cô kiên quyết.

“Nhất định phải ly hôn sao? Không thể cho nhau thêm một cơ hội nữa sao?” Anh chỉ cảm thấy tim mình đau đến nghẹt thở.

Từ sau khi ở bên cô, anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia xa. Không ngờ, tất cả lại xảy ra đột ngột đến vậy.

“Xin lỗi.”

Tiêu Hi Hi nói xong, đi về phía cửa.

Phó Thành Dạ biết, lần này cô đi rồi, e rằng thật sự sẽ không quay đầu lại nữa.

Anh bước nhanh mấy bước, từ phía sau đột ngột ôm chặt lấy vòng eo cô.

“Không… anh không muốn, anh không muốn ly hôn với em…”
Anh như đã mất hết sức lực, giọng nói thậm chí còn nhuốm cả tiếng nấc nghẹn.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message