Dù sao thì hắn cũng từng sống chung với Nhan Tân Nhi, biết cô thích uống nước ép dưa hấu.
Cho nên, giữa một ly nước ép dưa hấu và một ly nước cam, ly dưa hấu chắc chắn là Nhan Tân Nhi gọi.
“Xin lỗi, xin lỗi…” hắn vội vàng xin lỗi nhân viên phục vụ.
“Không sao đâu ạ, cảm ơn anh.” Nhân viên thấy ly nước vẫn nguyên vẹn, không bị đổ ra ngoài, liền thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhận lại khay rồi tiếp tục đi về phía bàn của Nhan Tân Nhi.
Trong suốt quá trình đó, Trì Thiên Dật vẫn luôn nhìn chằm chằm về hướng Nhan Tân Nhi. Quả nhiên, đúng như hắn dự đoán, nhân viên đặt ly nước cam trước mặt Tiêu Hi Hi, rồi đặt ly nước ép dưa hấu trước mặt Nhan Tân Nhi.
Thấy cảnh này, khóe môi dưới lớp khẩu trang của Trì Thiên Dật khẽ cong lên.
Cũng đúng lúc ấy, cổ áo của hắn đột ngột bị người ta túm chặt.
Trì Thiên Dật nhận ra ngay, người túm cổ áo mình chính là vệ sĩ thân cận của Phó Thành Dạ.
Sau chuyện lần trước, Phó Thành Dạ đã nâng cao cảnh giác, điều cả đội vệ sĩ mà anh ta tin tưởng nhất đi theo bảo vệ Tiêu Hi Hi. Cho dù Tiêu Hi Hi ra ngoài tụ họp với bạn bè, vệ sĩ cũng âm thầm theo sát.
Dĩ nhiên, họ đã phát hiện ra Trì Thiên Dật lén lút bám theo suốt dọc đường.
Trì Thiên Dật vội vàng kéo khẩu trang xuống, nói với vệ sĩ:
“Là tôi đây, bạn của Thành gia… cái đó, tôi sẽ không làm hại chị dâu đâu, tôi chỉ muốn theo đuổi lại vợ cũ thôi, đừng hiểu lầm.”
Nghe vậy, vệ sĩ mới buông cổ áo hắn ra. Dù sao họ cũng không tận mắt thấy quá trình Trì Thiên Dật lén bỏ thuốc, chỉ thấy hắn khả nghi mà thôi.
Nhận ra là Trì Thiên Dật, họ cũng không còn lo hắn sẽ gây nguy hiểm cho Tiêu Hi Hi. Nhiệm vụ của bọn họ chỉ là bảo vệ Tiêu Hi Hi, còn chuyện tình cảm rắc rối của người khác, họ tự nhiên không xen vào.
Nhan Tân Nhi và Tiêu Hi Hi vừa trò chuyện vừa ăn, thỉnh thoảng nhấp vài ngụm nước ép.
Ăn được nửa bữa, Nhan Tân Nhi bỗng cảm thấy toàn thân nóng lên một cách khó hiểu, đầu cũng hơi choáng. Cô nghĩ có lẽ là do thời gian gần đây làm việc liên tục.
“Hi Hi, chắc mình sắp tích cóp đủ tiền rồi. Tháng sau mình có thể trả trước cho cậu mười vạn, phần còn lại mình sẽ trả góp dần cho cậu.” Nhan Tân Nhi cố nhịn cảm giác khó chịu mà nói.
“Cái này không vội. Mình nói với cậu rồi, hiện tại mình không thiếu tiền tiêu. Cậu cứ yên tâm làm việc của mình, đừng tạo áp lực cho bản thân. Đợi khi nào kinh tế dư dả rồi hẵng tính, nghe chưa?”
“Mình biết…” Nhan Tân Nhi xoa xoa trán.
“Sao thế? Không khỏe à?” Tiêu Hi Hi nhận ra có gì đó không ổn.
“Ừ… không hiểu sao tự nhiên thấy chóng mặt, chắc là gần đây làm việc nhiều quá, nghỉ ngơi không đủ thôi.”
Gần đây quầy hàng của Nhan Tân Nhi bán rất chạy, đồng thời cô cũng phát hiện sau khi quầy của mình hơi nổi tiếng, trong thành phố xuất hiện rất nhiều quầy bắt chước, khiến áp lực cạnh tranh tăng lên. Để không bị đối thủ nhấn chìm, ngày nào bày hàng xong về nhà cô cũng miệt mài nghiên cứu hương vị mới, kiểu dáng mới, hơn nữa còn dự định lấn sang mảng bánh sinh nhật, nên quả thực vô cùng bận rộn.
“Chúng ta ăn cũng gần xong rồi, hay là về trước đi. Cậu cũng cần nghỉ ngơi, đừng ép mình quá. Một ngày bán được năm thùng đã là nhiều lắm rồi, đừng vì kiếm thêm tiền mà làm tới bảy, mười thùng. Có là trâu bò cũng không chịu nổi cường độ này đâu.”
“Ừ.”
Nhan Tân Nhi gật đầu.
Để cảm ơn Tiêu Hi Hi đã giúp đỡ mình lúc khó khăn nhất, Nhan Tân Nhi tranh trả tiền.
Vốn dĩ Tiêu Hi Hi định bảo tài xế đưa Nhan Tân Nhi về một đoạn, nhưng cô nói nhà mình gần, đi bộ là tới, bảo Tiêu Hi Hi tự chú ý an toàn.
Hai người ra khỏi nhà hàng, Nhan Tân Nhi một mình đi về hướng nhà, còn Tiêu Hi Hi thì dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, lên xe chuyên dụng trở về.
Nhan Tân Nhi vốn nghĩ chỉ là nghỉ ngơi không đủ, chưa đến mức đi không nổi, nên không để tâm.
Không ngờ, vừa ra khỏi nhà hàng đi được hơn một trăm mét, cô đã cảm thấy khô miệng khô lưỡi, giữa mùa đông mà cơ thể nóng đến mức như sắp say nắng.
Cô vừa đi vừa nới lỏng cổ áo cao, lắc đầu muốn giữ tỉnh táo, kết quả cảm giác kỳ lạ tràn khắp toàn thân, trong đầu lại hiện lên nụ cười ấm áp của Thời Khuynh Thần.
Trời ơi! Sao lại nghĩ đến Thời Khuynh Thần giữa đường cái ban ngày thế này?
Chẳng lẽ người ta không hề động chạm gì đến cô, mà ngược lại cô lại sinh ra ý nghĩ không đứng đắn với người khác?
Nghĩ đến đó, Nhan Tân Nhi xấu hổ đến tột độ, hận không thể tự trách mình vì sao lại nảy sinh những suy nghĩ như vậy.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng bước chân. Ngay giây sau, cơ thể mềm nhũn của Nhan Tân Nhi bị người ta ôm lấy vai.
Cô quay đầu, phát hiện người ôm mình là Trì Thiên Dật, theo bản năng muốn đẩy hắn ra. Nhưng Trì Thiên Dật lập tức bế thốc cô lên, vác lên vai rồi nhét vào trong xe.
Người đi đường thấy cảnh này, đều nhìn họ bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Cứu… cứu tôi với!” Nhan Tân Nhi vừa yếu ớt vừa hoảng sợ cầu cứu người qua đường.
Trì Thiên Dật kéo khẩu trang xuống, lộ ra nụ cười hiền lành như thiên sứ, nói với mọi người:
“Vợ chồng tôi cãi nhau chút thôi, cô ấy ban ngày uống hơi nhiều, nói năng linh tinh, mọi người đừng để ý.”
Phải thừa nhận, Trì Thiên Dật khá đẹp trai, ăn mặc thời thượng, lại lái xe sang, trông hoàn toàn không giống người xấu. Vì thế chẳng ai can thiệp vào màn “đánh yêu” của đôi vợ chồng trẻ.
‘Rầm’ một tiếng, cửa xe đóng lại, trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Trì Thiên Dật trở nên âm trầm đáng sợ.
“Trì Thiên Dật, anh làm gì thế? Anh định đưa tôi đi đâu?”
Nhan Tân Nhi ngồi trong xe, vừa nói vừa cố lấy điện thoại cầu cứu.
Kết quả, Trì Thiên Dật đè tay cô lại, nói:
“Tất nhiên là đưa em đến một nơi tốt rồi.”
Lúc này, Nhan Tân Nhi bắt đầu toát mồ hôi khắp người. Cô dốc hết sức lực toàn thân, cũng không thể gạt tay Trì Thiên Dật ra.
Trì Thiên Dật đưa Nhan Tân Nhi đến một khách sạn.
Hắn đã đặt sẵn phòng. Nhan Tân Nhi mềm nhũn đến mức chỉ còn mở to đôi mắt, bị hắn bế từ đại sảnh khách sạn lên thẳng phòng.
Vừa vào phòng, hắn đã không chờ nổi mà ném Nhan Tân Nhi lên tấm ga giường trắng.
Đúng lúc này, Thời Khuynh Thần vừa xử lý xong công việc, gọi điện cho Nhan Tân Nhi.
Bị ném trên giường, tuy cơ thể không còn sức, lại liên tục bị một thứ cảm giác khiến cô khao khát đàn ông xâm chiếm, nhưng cô vẫn còn ý thức, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.
Cô không muốn, không muốn xảy ra bất cứ quan hệ nào nữa với Trì Thiên Dật. Lúc này, chỉ cần nói thêm một câu với hắn thôi cũng khiến cô ghê tởm đến buồn nôn.
Hơn nữa, cô thật sự rất sợ Thời Khuynh Thần hiểu lầm và đau lòng.
Nghe tiếng chuông điện thoại, cô cố với tay lấy máy, nhưng Trì Thiên Dật đã giật lấy trước. Thấy là Thời Khuynh Thần gọi tới, hắn nhếch môi, trực tiếp cúp máy, rồi tắt nguồn.
Thời Khuynh Thần thấy cuộc gọi bị ngắt, liền nhíu mày, theo bản năng gọi lại lần thứ hai, không ngờ điện thoại của Nhan Tân Nhi đã tắt máy.
Ở bên nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Thời Khuynh Thần gặp tình huống kỳ lạ thế này. Ngay lập tức, tim anh như bị treo lơ lửng.