Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Thời Khuynh Thần.
Dù cho Nhan Tân Nhi và Trì Thiên Dật đã ly hôn, nhưng Trì Thiên Dật rõ ràng có ý muốn quay đầu theo đuổi lại, với tư cách bạn bè, mọi người đương nhiên sẽ ủng hộ anh ta. Ai lại đứng ra vào lúc này, kéo Trì Thiên Dật ra chứ?
Hành động của Thời Khuynh Thần, trong mắt mọi người, quả thực vô cùng kỳ lạ.
Phó Thành Dạ và Tiêu Hi Hi nhìn nhau một cái, đột nhiên cảm thấy, có phải mình đã hiểu lầm Thời Khuynh Thần rồi không?
Chẳng lẽ hôm đó, người anh đứng trên lầu nhìn xuống là Nhan Tân Nhi? Chứ không phải Tiêu Hi Hi?
Dường như từ một thời gian trước, Thời Khuynh Thần đã có rất nhiều tiếp xúc với Nhan Tân Nhi, cũng chính từ khi Nhan Tân Nhi trở thành người làm trong nhà họ Phó, Thời Khuynh Thần mới thường xuyên xuất hiện ở Phó gia.
Nghĩ đến đây, Phó Thành Dạ vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa cảm thấy chuyện này bắt đầu trở nên thú vị.
Dù sao thì, với loại người như Trì Thiên Dật, nếu thật sự bị người khác cướp mất vợ, cũng là đáng đời!
Anh nhìn thấu tất cả, nhưng không định xen vào chuyện của người khác. Chỉ cần Thời Khuynh Thần không nhòm ngó vợ anh là được.
“Thời Khuynh Thần, cậu không phải là thật sự thích vợ tôi rồi chứ? Tôi nhờ cậu giúp đỡ, cùng cô ấy mấy lần thôi, cậu đã muốn đào góc tường rồi à? Hử?” Trì Thiên Dật chất vấn.
Hơi thở Thời Khuynh Thần nặng nề. Chưa kịp mở miệng, Nhan Tân Nhi đã cướp lời:
“Trì Thiên Dật, anh tưởng ai cũng bẩn thỉu như anh sao? Thời tiên sinh không phải là loại người anh nói.”
Thời Khuynh Thần cứng người lại, những lời đã lên đến miệng liền bị anh nuốt ngược trở vào.
Hóa ra, thích Nhan Tân Nhi, trong mắt chính cô, lại là một chuyện bẩn thỉu.
Anh cũng biết điều đó là không đúng, nhưng trái tim anh căn bản không thể kiểm soát được.
Nếu ngay cả Nhan Tân Nhi cũng cho rằng đó là sai, vậy anh có nên tiếp tục chôn giấu tâm tư này không?
Thời Khuynh Thần liền nói:
“Trì Thiên Dật, anh làm hại Tân Nhi còn chưa đủ sao? Anh làm tổn thương thân thể cô ấy, làm tổn thương trái tim cô ấy, cô ấy vừa mới bước qua cửa Quỷ Môn Quan, anh nghĩ anh là thứ gì? Anh quay đầu, cô ấy nhất định phải tha thứ cho anh sao? Anh không thấy cô ấy rất kháng cự anh à? Anh như vậy là công khai quấy rối tình dục, hiểu chưa?”
“Chuyện vợ chồng tôi, cậu hiểu cái rắm gì!”
Trì Thiên Dật mắng xong, quay sang nhìn Nhan Tân Nhi, nói:
“Tân Nhi, tôi biết tôi quá gấp là không đúng, tôi chỉ muốn hỏi em một câu, em còn yêu tôi không?”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều nhìn về phía Nhan Tân Nhi.
Chỉ cần Nhan Tân Nhi còn yêu Trì Thiên Dật, thì việc Thời Khuynh Thần đứng ra lúc này sẽ trở thành một trò cười.
Thời Khuynh Thần cũng căng thẳng nhìn cô. Anh thật sự không tin, Trì Thiên Dật đã làm tổn thương cô đến mức này, cô vẫn còn yêu loại người cặn bã ấy.
Nhưng thời gian dù sao cũng chưa trôi qua bao lâu, giữa hai người khó tránh vẫn còn tình cảm. Chuyện này, ngoài người trong cuộc, không ai dám chắc.
Thời Khuynh Thần thật sự rất sợ, sợ cô không chịu nổi sự dụ dỗ của Trì Thiên Dật, lại một lần nữa thỏa hiệp.
Chỉ thấy Nhan Tân Nhi cười lạnh một tiếng, nhìn Trì Thiên Dật đáp:
“Rốt cuộc anh coi tôi là cái gì? Không phải miệng anh luôn nói quên không được bạn gái cũ sao? Bây giờ chúng ta ly hôn rồi, anh tự do rồi, sao anh không đi theo đuổi cô ta, lại chạy đến tìm tôi làm gì? Tôi là loại người để anh thích thì giữ, chán thì vứt à? Từ khi con của chúng ta mất đi, tôi đã bị anh vứt bỏ hoàn toàn rồi, không quay lại được nữa đâu.”
Nói xong, Nhan Tân Nhi sải bước đến bên Tiêu Hi Hi, nói với cô:
“Hi Hi, xin lỗi nhé, mình có thể về trước được không?”
Tiêu Hi Hi hiểu ý, gật đầu: “Ừ, cậu về trước đi, trên đường cẩn thận.”
Nhan Tân Nhi cảm kích nhìn cô một cái, rồi quay người rời khỏi đám đông.
Thời Khuynh Thần thở phào một hơi, muốn đuổi theo cô, nhưng lại không có dũng khí, cũng không có thân phận.
Bởi vì thời gian quá ngắn, anh căn bản chưa thể lý giải rõ tình cảm của mình dành cho cô. Yêu và trách nhiệm luôn song hành, anh phải nghĩ cho thật kỹ mới dám mở miệng, nếu không, e rằng sau này ngay cả làm bạn cũng không được.
Ánh mắt Thời Khuynh Thần nhìn theo bóng lưng Nhan Tân Nhi, tràn đầy cô đơn.
Trì Thiên Dật thì trực tiếp đuổi theo, nhưng lại bị Tiêu Hi Hi chặn lại.
Trên con đường này, ngoài Thời Khuynh Thần, Tiêu Hi Hi là người hiểu rõ nhất Nhan Tân Nhi đã chịu bao nhiêu tổn thương, hai người không có chuyện gì không nói.
Đã thoát khỏi Trì Thiên Dật, lại quyết định sống độc lập, thì không cần quay về bên loại đàn ông cặn bã này nữa, tiếp tục chịu tổn thương.
“Trì Thiên Dật, xin anh đừng đuổi theo nữa, ít nhất là trước mặt tôi, đừng tiếp tục dây dưa với Tân Nhi.”
Cô nhìn ra được, Nhan Tân Nhi thực sự rất kháng cự.
“Chị dâu, lần này tôi thật lòng muốn theo đuổi lại Tân Nhi, sau này sẽ không đối xử với cô ấy như vậy nữa.”
“Trước kia anh cũng từng bảo đảm với Thành Dạ, nhưng anh đã không làm được, ngược lại còn làm tổn thương cô ấy nhiều hơn.” Tiêu Hi Hi lạnh giọng nói.
Trì Thiên Dật còn muốn nói gì đó, thì Phó Thành Dạ cao lớn đã bước ra, chắn trước mặt anh ta.
Lúc này, Trì Thiên Dật không dám nói thêm gì, cũng không dám tiếp tục đuổi theo Nhan Tân Nhi nữa.
Phó Thành Dạ không hẳn là bảo vệ Nhan Tân Nhi, chỉ là anh vĩnh viễn đứng về phía vợ mình. Tiêu Hi Hi đã ngăn cản, nếu còn có kẻ dám xông lên, thì đó chính là sự thất trách của người chồng như anh.
Hôm đó, khi về đến nhà, Tiêu Hi Hi lại cảm thấy khó thở.
Gần đây, cô thường xuyên cảm thấy tức ngực, hụt hơi, đi kiểm tra cũng không phát hiện nguyên nhân, khiến Phó Thành Dạ vô cùng lo lắng. Bác sĩ nói, phụ nữ mang thai xuất hiện đủ loại khó chịu là chuyện có thể xảy ra.
Lời khuyên của bác sĩ là mỗi ngày đều nên dẫn Tiêu Hi Hi ra ngoài đi dạo.
Vì vậy, thời gian Phó Thành Dạ về nhà ngày càng sớm.
Sau bữa tối, anh lái xe đưa Tiêu Hi Hi đến công viên gần nhà đi dạo.
Anh nắm tay cô, hai người men theo con đường nhỏ trong công viên, thong thả bước đi.
Đáng tiếc, Tiêu Hi Hi chỉ đi được vài trăm mét, lại vì tức ngực hụt hơi mà không đi nổi nữa. Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt nhỏ của cô hơi tái nhợt, Phó Thành Dạ đau lòng không chịu nổi.
Anh biết mang thai rất vất vả, nhưng không ngờ lại vất vả đến mức này.
Nhìn cô gái nhỏ tuổi còn trẻ như vậy, vì mang thai con của anh mà phải chịu khổ thế này, anh đau lòng đến mức chỉ hận không thể thay cô gánh chịu.
“Lại khó chịu rồi à?” Phó Thành Dạ cúi đầu hỏi.
“Ừm, khó thở, còn muốn nôn.” Rõ ràng thời kỳ nghén đã qua từ lâu.
“Đến đây, anh bế em đi dạo.”
Nói xong, Phó Thành Dạ cúi người, bế ngang Tiêu Hi Hi lên.
Tiêu Hi Hi ôm cổ họng khó chịu, cười khổ: “Anh bế em như vậy, còn tính là đi dạo sao?”
“Tất nhiên! Hít thở không khí trong lành mà.” Phó Thành Dạ cưng chiều nói.
Tiêu Hi Hi thật sự rất khó chịu, đành vòng tay ôm cổ anh, để mặc anh bế đi dạo.
Lúc này, đối diện họ là một gia đình ba người, trong đó đứa bé đang mè nheo nói mệt, đòi bố bế.
“Minh Minh, bố cũng đi mệt rồi, con lớn như vậy rồi, phải học cách kiên cường, mệt cũng phải tự đi, hiểu chưa?”
“Hu hu hu, bố xấu! Minh Minh thật sự mệt rồi, Minh Minh muốn được bế cơ!” Đứa bé ngồi phịch xuống đất, không chịu đi nữa.
Nó ôm chặt lấy chân bố mình, nhất quyết không buông.
Người đàn ông khuyên thế nào cũng không được, mà ông bố ấy cũng cứng đầu, nói gì cũng không chịu bế Minh Minh.
Cho đến khi Minh Minh nhìn thấy Tiêu Hi Hi được Phó Thành Dạ bế trong lòng, cậu bé tức giận nói:
“Bố xấu lắm! Bố nhìn xem, chị kia lớn như vậy rồi mà bố người ta vẫn chịu bế, Minh Minh mới có năm tuổi thôi, hu hu hu…”