May mà anh ta kịp quay đầu sang chỗ khác, nếu không thì đã phun cả vào mặt Phó Thành Dạ rồi.
“Không phải… Thành gia, anh nghe tôi giải thích đã.” Thời Khuynh Thần căng thẳng nói.
Lời vừa dứt, anh ta liền phát hiện Phó lão phu nhân cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy khác thường.
Thời Khuynh Thần biết, mình xong đời rồi. Không chỉ Phó Thành Dạ cho rằng anh ta dòm ngó Tiêu Hi Hi, mà ngay cả Phó lão phu nhân cũng nghĩ như vậy. Lần này, có mười cái miệng anh ta cũng không giải thích nổi.
“Không phải à? Vậy cậu nói cho tôi biết, vừa nãy đứng ở đây cậu nhìn cái gì?” Phó Thành Dạ liếc về phía vườn hoa nơi Tiêu Hi Hi đang đứng, tức giận hỏi.
“Tôi…” Thời Khuynh Thần ấp úng, muốn nói lại thôi.
Phó lão phu nhân tiếp lời: “Tôi đã bảo mà! Một chàng trai trẻ như cậu, sao tự dưng lại tốt bụng thế, ngày nào cũng chạy tới thăm một bà già như tôi. Hóa ra là dòm ngó cháu dâu của tôi? Thật quá đáng!”
Phó Thành Dạ vất vả lắm mới cưới được một cô vợ, tuyệt đối không thể để người khác cướp mất.
Hai bà cháu cùng nhìn từ trên xuống dưới cách ăn mặc của Thời Khuynh Thần, dường như cuối cùng cũng hiểu ra vì sao dạo này anh ta ăn diện phong cách đến vậy.
Thời Khuynh Thần có cảm giác mình dù có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Phải làm sao đây? Chẳng lẽ anh ta nói cho họ biết, thực ra… thực ra mình là đến gặp Nhan Tân Nhi?
Đến gặp Nhan Tân Nhi?
Khi bắt đầu đối diện với lòng mình, anh ta đột nhiên cảm thấy nhịp tim tăng nhanh một cách khác thường.
Không được. Phó Thành Dạ vốn đa nghi, nếu anh ta nói mình đến gặp Nhan Tân Nhi, rất có thể anh ta sẽ cho rằng mình dòm ngó vợ cũ của bạn bè, đã có thể dòm ngó Nhan Tân Nhi thì cũng có khả năng dòm ngó Tiêu Hi Hi.
Huống hồ Nhan Tân Nhi tuy đã ly hôn, nhưng dù sao cũng là vợ cũ của Trì Thiên Dật, lại vừa mới sảy thai chưa được mấy ngày. Nếu để cô biết anh ta nảy sinh tình cảm với mình, e rằng sẽ bị coi là cầm thú mất thôi?
Có lẽ sau cuộc hôn nhân thất bại ấy, Nhan Tân Nhi nhất thời vẫn chưa muốn bước vào một mối quan hệ mới. Nếu biết anh ta có ý đó, chỉ sợ từ nay về sau cô sẽ chẳng muốn để ý tới anh nữa.
Nghĩ tới đây, Thời Khuynh Thần liền khép chặt miệng, nuốt lời định nói ra sự thật.
Anh ta lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này, Nhan Tân Nhi vừa từ nhà vệ sinh quay lại, trong vườn lại xuất hiện thêm một nữ giúp việc trẻ tuổi.
Cô gái này cũng là người được giới thiệu vào làm thông qua quan hệ của quản gia Lâm, tên là Chu Tĩnh Di. Vì không biết nên nhìn vào đâu, ánh mắt Thời Khuynh Thần lướt qua Chu Tĩnh Di vừa mới xuất hiện một cái, lập tức bị Phó lão phu nhân và Phó Thành Dạ bắt gặp.
“Khuynh Thần, chẳng lẽ cậu để ý đến cô bé kia? Tĩnh Di?” Phó lão phu nhân vui mừng hỏi.
Chu Tĩnh Di là họ hàng của quản gia Lâm, con gái của em họ ông ta, tính ra là cháu họ xa. Cô gái vừa hay cũng đang độc thân, lại ở độ tuổi thích hợp kết hôn.
Thời Khuynh Thần và Chu Tĩnh Di, nam chưa cưới nữ chưa gả, nếu nhìn trúng nhau thì quả thật cũng rất hợp.
Thời Khuynh Thần lúng túng đến cực điểm.
Nếu lúc này anh ta không ngầm thừa nhận là Chu Tĩnh Di, thì sẽ bị nghi ngờ thích Tiêu Hi Hi, hoặc thậm chí bị đoán ra “chính chủ” là Nhan Tân Nhi.
Vì thế, anh ta cười gượng hai tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, dứt khoát không giải thích nữa.
Nhưng có thể tưởng tượng được, biểu cảm này trong mắt người khác, chẳng khác nào là ngầm thừa nhận mình thích Chu Tĩnh Di.
“Đứa trẻ này, sao không nói sớm chứ? Thảo nào đến tuổi này vẫn chưa tìm được bạn gái, tính cách quá kín đáo rồi. Con trai gặp người mình thích thì phải mạnh dạn theo đuổi, nhất là ở tuổi của cậu, còn chơi trò thầm mến, khó khăn lắm mới để ý được một cô gái, quay đi quay lại là bị người khác cướp mất ngay.” Phó lão phu nhân cười nói.
Phó Thành Dạ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần người Thời Khuynh Thần để ý không phải là vợ anh, thì chuyện này không liên quan tới anh.
Sau đó, mọi người quay lại đại sảnh. Phó lão phu nhân thấy Chu Tĩnh Di bưng cốc nước đi ngang qua, liền vội vàng gọi cô lại.
“Tĩnh Di, đặt cốc nước sang bên đã, lại đây, lại đây.” Phó lão phu nhân vẫy tay gọi.
Thời Khuynh Thần sững sờ.
Đúng lúc này, Tiêu Hi Hi và Nhan Tân Nhi cũng đi dạo xong, tay khoác tay bước vào đại sảnh.
Nhan Tân Nhi rất có ý thức, bình thường làm việc đều nghiêm túc. Đến chỗ đông người, cô biết thân phận mình khác với Tiêu Hi Hi, liền chủ động buông tay cô ra, kéo giãn khoảng cách.
Chỉ thấy Chu Tĩnh Di được Phó lão phu nhân gọi tới, còn được bà thân thiết mời ngồi xuống.
Chu Tĩnh Di vẻ mặt ngơ ngác ngồi bên cạnh Phó lão phu nhân, hỏi: “Lão phu nhân, có chuyện gì ạ?”
Thời Khuynh Thần đã đoán ra được điều gì đó, sắp sụp đổ tới nơi rồi.
“Tĩnh Di, nếu ta nhớ không nhầm thì năm nay cháu 25 rồi phải không? Có bạn trai chưa?”
Mặt Chu Tĩnh Di đỏ bừng, vội vàng xua tay: “Chưa ạ, vẫn chưa có.”
“Vậy thì tốt quá! Cháu thấy Khuynh Thần nhà ta thế nào? Chàng trai gia thế rất tốt, lại còn là bác sĩ đấy nhé. Hai đứa có thể thêm WeChat làm quen với nhau.”
Phó lão phu nhân vừa nói vừa nhướng mày với Thời Khuynh Thần. Trong lòng bà nghĩ anh ta thích Chu Tĩnh Di, cảm thấy mình đang làm chuyện tốt.
Phó Thành Dạ bất lực nhún vai, bởi anh biết, bà nội luôn thích lo lắng chuyện hôn nhân của đám trẻ.
Giờ hôn sự của anh đã ổn thỏa rồi, bà nội lại muốn bao luôn cả hôn nhân của bạn anh, thật đúng là bó tay.
“Cái đó… tôi…” Thời Khuynh Thần muốn khóc mà không có nước mắt.
Không được, nếu lúc này anh ta nói mình vốn không thích Chu Tĩnh Di, hoặc từ chối kết bạn WeChat, thì những tâm sự chôn giấu bấy lâu sẽ lộ hết.
Hơn nữa, Phó Thành Dạ và Phó lão phu nhân vốn nghĩ anh ta thích Tiêu Hi Hi, nếu lúc này anh ta từ chối, rất có thể họ lại nghi ngờ anh ta có ý với Tiêu Hi Hi.
Cuối cùng, anh ta cắn răng, thêm WeChat của Chu Tĩnh Di.
Phó lão phu nhân thấy vậy, cười đến mức không khép miệng lại được.
“Tĩnh Di à, bác sĩ Thời của chúng ta vừa đẹp trai vừa chung tình đấy! Vừa nãy đó, nó đứng trên lầu nhìn cháu suốt thôi, hì hì hì!” Phó lão phu nhân sợ Thời Khuynh Thần quá ngại ngùng, còn tiện tay đẩy thuyền giúp một phen.
Chu Tĩnh Di lúc này mới hiểu vì sao Phó lão phu nhân đột nhiên gọi mình tới. Nghe xong, mắt cô sáng rực lên.
Không ngờ cô lại được đại thiếu gia nhà họ Thời để ý tới? Thế thì còn gì bằng!
Cô cũng là sinh viên đại học, vốn có thể tìm được một công việc khá tử tế. Lý do cô đến làm người giúp việc ở nhà họ Phó, chính là để có cơ hội tiếp xúc với những nhân vật tầng lớp cao.
Vốn nghĩ Phó Thành Dạ đã kết hôn, đến làm ở đây chắc cũng khó gặp được nhân vật lớn nào khác.
Ai ngờ Phó Thành Dạ lại có cả đám bạn bè công tử giàu có.
Mới đi làm được mấy tháng, cô đã gặp được chuyện tốt thế này?
Chu Tĩnh Di vui đến nở hoa trong lòng.
Nhan Tân Nhi đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này, trong lòng không nói thành lời, chỉ cảm thấy hơi buồn bực.
Nhưng cô luôn biết rõ thân phận và điều kiện của mình, một thiếu gia như Thời Khuynh Thần, cô ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Chỉ là không ngờ, người anh thích lại là kiểu như Chu Tĩnh Di.
Chu Tĩnh Di tuy chỉ mới 25 tuổi, nhưng trông khá chín chắn. Dù làm giúp việc trong nhà họ Phó, nhưng ngày nào cũng trang điểm tinh tế.
Nghĩ lại, đàn ông thích kiểu như vậy, cũng là chuyện bình thường.
Nhưng cô đang nghĩ linh tinh cái gì thế? Thời Khuynh Thần thích ai thì liên quan gì tới cô?
Vừa trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, Nhan Tân Nhi tự ti đến tận xương tủy.
Cô đi ngang qua xong, liền quay người đi làm việc khác.
Ánh mắt thoáng buồn bã ấy của cô, lại bị Thời Khuynh Thần thu trọn vào mắt.
Anh rất muốn chạy tới gọi cô lại, giải thích điều gì đó.