Chương 185: Anh không lo anh ta cướp mất vợ anh sao? đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 185: Anh không lo anh ta cướp mất vợ anh sao?.

Vì Tiêu Hi Hi là nhân vật nổi bật của trung tâm dưỡng thai, nên kéo theo đó, Nhan Tân Nhi cũng trở thành đối tượng được mọi người chú ý.

Cô không chắc mình nhớ được bao nhiêu học viên, nhưng mọi người thì đều biết Nhan Tân Nhi và Tiêu Hi Hi.

“Vâng… bụng tôi hơi khó chịu, nên đến kiểm tra xem sao.” Nhan Tân Nhi đáp.

“Sao trông cô như vừa khóc vậy? Tôi nhớ chồng cô cưng chiều lắm mà, chắc không thể bắt nạt cô được đâu nhỉ?”

Người phụ nữ mang thai kia vừa nói vừa nhìn sang Thời Khuynh Thần.

Làm Thời Khuynh Thần lúng túng thấy rõ.
“Không… chỉ là trong thai kỳ khá nhạy cảm thôi.”

“Đúng đúng đúng! Tôi cũng vậy, cứ hay khóc, chuyện nhỏ xíu cũng khóc, suýt nữa thì quên mất chuyện này.”

Đúng lúc ấy, Trì Thiên Dật cũng đã đi tới trước mặt mấy người.

Người phụ nữ mang thai tiếp tục nói:
“Bác sĩ Thời, anh vẫn mặc áo blouse trắng kìa, là đang trực đêm à? Ban ngày còn đi cùng vợ học lớp dưỡng thai, tối lại trực đêm? Anh đúng là hình mẫu người chồng lý tưởng đó, Tân Nhi đúng là quá hạnh phúc rồi!”

Do ban ngày Thời Khuynh Thần từng lên phát biểu và tự giới thiệu, nên mọi người đều biết tên anh.

Trì Thiên Dật vốn định lại chào hỏi Thời Khuynh Thần, vừa nghe vậy thì cả người đứng sững tại chỗ.

Thời Khuynh Thần đương nhiên vô cùng ngượng ngùng, nhưng đối diện là học viên của trung tâm dưỡng thai ban ngày. Trước mặt bao nhiêu người, anh đã giả làm chồng Nhan Tân Nhi, bây giờ cũng chỉ có thể giả đến cùng.

“Thời Khuynh Thần, giờ này anh không ở phòng trực, chạy ra đây làm gì?” Giọng Trì Thiên Dật trở nên là lạ.

“Trực không phải lúc nào cũng ngồi khám, tôi chỉ ra xe lấy chút đồ thôi.” Thời Khuynh Thần đáp.

Trì Thiên Dật còn muốn nói gì đó, nhưng cửa sổ phát thuốc đã gọi đến số của Nhan Tân Nhi, anh đành cầm giấy đi về phía quầy.

Chỉ nghe người phụ nữ mang thai kia hỏi Nhan Tân Nhi:
“Sao lại là anh kia đi lấy thuốc cho cô vậy? Có phải chồng cô đang trực, nên anh trai cô đi cùng không?”

Bước chân Trì Thiên Dật khựng lại, rất muốn quay đầu giải thích điều gì đó. Nhưng nghe cách họ nói chuyện là biết ngay đây là bạn học của Nhan Tân Nhi ở trung tâm dưỡng thai. Nếu anh lúc này đứng ra giải thích, thì ngày mai chắc cả trung tâm đều biết hết.

Đối với anh, chuyện khác thì nhỏ, nhưng nếu vì anh mà ảnh hưởng đến Tiêu Hi Hi, thì Phó Thành Dạ chắc chắn sẽ là người đầu tiên không tha cho anh.

Lần trước bị tên đó đánh cho mặt mũi bầm dập, đến giờ anh vẫn còn nhớ như in.

Nghĩ đến đây, anh chỉ có thể nuốt ngược những lời muốn nói trở lại. Đồng thời, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất khó chịu, vô cùng không thoải mái.

“Không phải anh trai tôi.” Nhan Tân Nhi nói.

“Không phải anh trai? Vậy là ai? Đừng nói với tôi là bố cô nhé? Bảo dưỡng tốt thật đó, trông trẻ vậy!”

Trì Thiên Dật chỉ cảm thấy trong lồng ngực lại bị đâm thêm một nhát.

Anh và Nhan Tân Nhi chênh nhau tám tuổi, dĩ nhiên nhìn ra được khoảng cách tuổi tác. Kết quả lại bị nói thành bố của cô, chuyện này…

Thời Khuynh Thần nghiêng đầu cười trộm, dáng vẻ nho nhã của anh khi cười trông đẹp trai đến lạ.

Lúc này người phụ nữ mang thai mới nhận ra mình nói hớ.
“Ơ? Không phải bố Tân Nhi sao? Vậy rốt cuộc là ai? Sao mấy người cứ thần thần bí bí thế?”

Tính tò mò hóng chuyện của cô ta đã bị khơi dậy hoàn toàn.

“Bạn tôi, vì tôi bận nên anh ấy mới đến giúp.” Thời Khuynh Thần nói ngược lại.

“Hả? Bạn anh tốt thế sao? Nam nữ đơn độc thế này, anh không sợ anh ta cướp mất vợ anh à?”

Thời Khuynh Thần liếc Trì Thiên Dật một cái, rồi đáp:
“Vợ chồng chúng tôi tình cảm tốt, không lo.”

Chỗ Trì Thiên Dật lấy thuốc ở rất gần, cuộc đối thoại của họ anh nghe rõ mồn một.

Sao tự dưng anh lại thành “người bạn” thế này?

Nhan Tân Nhi nghe những lời đó, vừa thấy tức lại vừa buồn cười, càng không biết giải thích thế nào.

Sau khi lấy thuốc xong, Trì Thiên Dật mặt đen sì đi tới, ánh mắt lạnh như dao nhìn chằm chằm người phụ nữ mang thai kia, khiến cô ta sợ đến nổi da gà.

“Anh… anh làm gì vậy?” Cô ta lắp bắp hỏi.

“Bớt lo chuyện bao đồng thì đã không phải nửa đêm chạy đến bệnh viện rồi.” Trì Thiên Dật trợn mắt.

“Anh sao lại vô văn hóa thế? Bác sĩ Thời, bạn anh quá đáng thật đó! Người có tu dưỡng như anh, sao lại kết bạn với loại người này chứ? Tân Nhi xinh đẹp thế kia, anh nhớ cẩn thận, kẻo anh ta đào góc tường của anh đó!” Người phụ nữ mang thai kia cũng chẳng phải dạng vừa, lập tức mắng lại.

“Thời Khuynh Thần, anh bận thì đi làm đi! Chúng tôi về trước.”

Trì Thiên Dật nói xong liền đưa tay đỡ Nhan Tân Nhi đứng dậy.

Khi hai người đi về phía cửa lớn của đại sảnh, Thời Khuynh Thần ôm hồ sơ, nhìn theo bóng lưng họ rời đi.

Anh không làm gì cả, ngược lại người chị mang thai kia sốt ruột thay cho anh.

“Bác sĩ Thời, sao anh yên tâm giao vợ cho loại người đó thế? Nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”

Những lời này, Trì Thiên Dật nghe rõ từng chữ, tức đến mức mặt chuyển sang màu gan heo.

Thời Khuynh Thần quay đầu mỉm cười nhẹ, ánh mắt bình thản nói:
“Không sao đâu! Bạn tốt của tôi mà.”

Nói xong, khóe mắt anh lại liếc nhìn hai người họ, ánh nhìn thoáng hiện vẻ phức tạp.

Sau khi Trì Thiên Dật và Nhan Tân Nhi lên xe, Trì Thiên Dật vẫn còn đang tức giận.

Anh chưa từng nghĩ rằng việc để Thời Khuynh Thần giả làm mình lại gây ra hậu quả như thế này.

“Cái trung tâm yoga đó của em có bao nhiêu học viên vậy?” Trì Thiên Dật vừa lái xe vừa hỏi.

Nhan Tân Nhi vẫn đang giận, có chút lười để ý anh, nhưng vẫn nhàn nhạt trả lời:
“Hơn một trăm người thì phải.”

“Hả? Vậy tức là có hơn một trăm người nghĩ Thời Khuynh Thần là chồng em?”

“Tính cả chồng của họ nữa, chắc phải hơn hai trăm người.” Nhan Tân Nhi đáp.

Sắc mặt Trì Thiên Dật càng khó coi hơn.

“Cái lớp học vợ chồng này kéo dài mấy ngày?” Trì Thiên Dật hỏi tiếp.

“Một tuần.”

“Mấy ngày tới em không khỏe thì đừng đi nữa.”

“Vốn dĩ cũng không định đi.”

Giọng Nhan Tân Nhi từ đầu đến cuối đều cứng nhắc.

“Đợi mấy ngày nữa khỏe lại, anh sẽ đi cùng em.” Trì Thiên Dật nói.

Nhan Tân Nhi có chút kinh ngạc nhìn anh.
“Anh đi cùng em? Cả trung tâm đều nghĩ bác sĩ Thời là chồng em rồi, em mà đi nữa, người ta sẽ nói em thế nào? Suốt ngày thay đàn ông à?”

“Em bây giờ là diễn với Thời Khuynh Thần đến nghiện rồi sao? Còn muốn diễn tiếp à?”

“Trì Thiên Dật! Anh đừng quá đáng! Rốt cuộc là ai nhờ người ta giả làm chồng em? Là em sao? Hay là bác sĩ Thời nhất quyết phải đến?”

Trì Thiên Dật bị phản bác đến cứng họng, không nói được gì.

Nhan Tân Nhi quay đầu nhìn ra ngoài, cố gắng khống chế cảm xúc của mình, bởi cô biết, nếu tâm trạng còn dao động nữa, đứa bé e rằng không giữ được.

Tối hôm đó về đến nhà, cô uống thuốc xong liền quay vào ngủ.

Đương nhiên, vì suýt sảy thai, cũng vừa hay có cớ để Trì Thiên Dật không được chạm vào cô nữa.

Trì Thiên Dật cảm nhận được, lần này Nhan Tân Nhi thật sự đã bắt đầu xa cách anh, dường như khác hẳn với bất kỳ lần giận nào trước đây. Và anh cũng biết, điều khiến cô tức giận nhất, từ đầu đến cuối, vẫn là vì người yêu cũ của anh.

Ngày hôm đó, Nhan Tân Nhi ngồi thẫn thờ nhìn bức ảnh người yêu cũ của anh đặt ở góc phòng khách.

Trì Thiên Dật thấy vậy liền bước tới nói:
“Anh cất đi, anh cất đi được chưa?”

Nhan Tân Nhi lắc đầu, mắt đỏ hoe nói:
“Xé đi! Được không?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message