Anh xoa xoa đầu Tiêu Hi Hi, ôm cô chặt hơn, ghé tai cô dịu giọng an ủi:
“Không sợ không sợ, đợi sinh xong các con là sẽ hồi phục thôi.”
“Em vừa lướt thấy video, có thai phụ sinh xong rồi mập luôn cả đời, không thể gầy lại được. Đến lúc đó em vừa mập vừa xấu, mà bên cạnh anh thì mỹ nữ đầy rẫy, em phải làm sao?” Trước đây Tiêu Hi Hi chưa từng nghĩ tới những vấn đề như vậy.
Phó Thành Dạ rất muốn nói rằng anh không hề để ý cô biến thành dáng vẻ nào, nhưng cô gái nhỏ vốn yêu cái đẹp, nếu thật sự trở nên béo và xấu đi, nhất định sẽ buồn lắm, buồn lắm.
Nghĩ đến đây, anh không trả lời qua loa, mà nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng chân thành:
“Hi Hi, tin anh đi, ngoài em ra thì những người phụ nữ khác đều chẳng liên quan gì tới anh. Sau này sinh xong các con, anh sẽ ở bên em cùng nhau hồi phục thật tốt, đừng quá lo lắng, được không?”
“Nhưng em vẫn sợ biến thành xấu lắm, hu hu hu…” Khuôn mặt nhỏ của Tiêu Hi Hi nhăn nhúm lại.
“Sao có thể xấu được? Hi Hi của chúng ta trời sinh đã xinh đẹp rồi. Hơn nữa, chồng có tiền cho em dưỡng nhan, yên tâm!” Phó Thành Dạ lau nước mắt cho cô, nói đầy bá đạo.
Lúc này Tiêu Hi Hi mới nín khóc mỉm cười.
Anh cố gắng trả lời từng câu hỏi của cô bằng tất cả sự chân thành, cho cô cảm giác an toàn tràn đầy.
Thế nhưng nghĩ tới việc chẳng bao lâu nữa sẽ bước vào giai đoạn bụng to lên, cân nặng tăng, có thể phù nề, thậm chí xuất hiện rạn da, trong lòng Tiêu Hi Hi vẫn còn lo lắng.
Ngày hôm đó, khi Phó Thành Dạ đến công ty, vị thư ký Tiểu Hồng vừa được anh đích thân thăng chức cách đây không lâu đang bị mắng.
Tiểu Hồng năng lực làm việc vốn chỉ ở mức trung bình. Trước đây, vì Phó Thành Dạ hoàn toàn không hiểu gì về kiến thức thai kỳ, mà thư ký Hồng lại vừa hay có vợ đang mang thai, khá am hiểu những chuyện này, đã giúp Phó Thành Dạ không ít. Anh vui lên liền thăng Tiểu Hồng làm thư ký trưởng.
Kết quả là do năng lực làm việc có hạn, lúc vừa tiếp khách đã làm phật ý một khách hàng quan trọng.
Nhậm Siêu đang mắng anh ta.
Phó Thành Dạ đi ngang qua, thấy cảnh này thì dừng bước.
Mọi người vừa chào Phó Thành Dạ, vừa âm thầm lo thay cho thư ký Hồng.
Là thư ký trưởng mà đắc tội với khách hàng, đâu phải chuyện nhỏ.
Đúng lúc ấy, Phó Thành Dạ bỗng lên tiếng:
“Thư ký Hồng…”
Thư ký Hồng trông như sắp khóc, nhưng vẫn lễ phép đáp:
“Phó tổng, ngài có việc gì không ạ?”
“Đi theo tôi vào văn phòng.”
Thư ký Hồng biết ngay, chắc chắn không tránh khỏi bị mắng.
Mọi người nhìn theo anh ta bước vào văn phòng tổng giám đốc cùng Phó Thành Dạ với ánh mắt cảm thông.
Sau khi đóng cửa, thư ký Hồng nắm chặt hai tay, cúi đầu, trông như đứa trẻ làm sai chuyện.
Không ngờ Phó Thành Dạ lại ra hiệu cho anh ta kéo ghế tới, nói:
“Ngồi đi.”
Thư ký Hồng vừa sợ vừa ngạc nhiên.
Không hiểu chuyện gì, nhưng anh ta vẫn ngoan ngoãn kéo ghế ngồi đối diện bàn làm việc của Phó Thành Dạ.
Anh ta lo lắng hỏi:
“Phó tổng, có chuyện gì sao? Hay là…”
Hay là vì chuyện vừa nãy làm phật ý khách hàng, định cho anh ta nghỉ việc?
“Tôi hỏi cậu một chút, ừm… vợ cậu sinh chưa?”
Thư ký Hồng trừng to mắt, có chết anh ta cũng không ngờ, Phó Thành Dạ gọi mình vào văn phòng lại hỏi chuyện này.
“Tu… tuần trước sinh rồi ạ.” Thư ký Hồng trả lời thật.
“Cái gì? Tuần trước sinh mà cậu còn đi làm? Công ty chúng ta không có nghỉ phép chăm vợ sinh à?” Phó Thành Dạ cau mày hỏi.
“Dạ… chưa có ạ.”
“Hôm nay tôi cho cậu nghỉ nửa tháng, về nhà chăm vợ con.” Phó Thành Dạ nói.
Thư ký Hồng kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Thật không ngờ mình phạm lỗi mà còn được đãi ngộ như vậy. Chẳng lẽ Phó tổng dùng cách này để cho anh ta nghỉ việc sao?
Ngay lúc anh ta sợ đến mức muốn… són ra, Phó Thành Dạ lại hỏi:
“À mà… hiện giờ vợ cậu có bị rạn da không?”
“Không không ạ. Vợ tôi trong thai kỳ luôn kiên trì bôi dầu chống rạn, không hề có một vết nào, da dẻ còn rất tốt. Ngoài ra, cô ấy còn thường xuyên tham gia lớp học dành cho thai phụ, học yoga bầu. Sau khi sinh xong, tình trạng cơ thể cơ bản đã hồi phục, hiện giờ đang ở trung tâm chăm sóc sau sinh, có người chuyên nghiệp hướng dẫn. Tôi đoán hết ở cữ là gần như trở lại bình thường rồi.”
“Thật sao?” Ánh mắt Phó Thành Dạ lập tức sáng lên. “Vợ cậu dùng dầu chống rạn của hãng nào? Với lại nên đi học yoga bầu ở đâu thì tốt?”
Thư ký Hồng cũng là một người chồng tốt, chăm sóc vợ rất chu đáo.
Vừa được hỏi đến chuyện này, anh ta trả lời còn chi tiết hơn cả công việc.
Không chỉ giới thiệu cho Phó Thành Dạ nhãn hiệu dầu chống rạn vợ mình dùng, anh ta còn giới thiệu luôn trung tâm lớp học thai phụ.
Nói rằng giáo viên ở trung tâm đó là người giỏi nhất toàn thành phố, chỉ là lớp nhỏ của cô ấy ít nhất cũng phải mười học viên, còn vợ anh ta học lớp lớn bốn, năm chục người, học phí vẫn rất đắt.
“Không thể mời cô ấy dạy một kèm một sao?” Phó Thành Dạ nheo mắt hỏi.
“Giáo viên đó rất có cá tính, nói rằng mở trung tâm này không phải vì tiền, mà để giúp được nhiều thai phụ hơn, nên không làm mô hình một kèm một. Dù ngài trả bao nhiêu tiền, cô ấy cũng không nhận. Lớp nhỏ của cô ấy đều là những thai phụ thuộc giới phu nhân giàu có. Tuy nhiên, các trung tâm khác thì có một kèm một, nhưng cá nhân tôi thấy, học mấy lớp này an toàn vẫn là quan trọng nhất, tìm giáo viên giỏi là tốt rồi, có một kèm một hay không không quá quan trọng.” Thư ký Hồng nói.
Nghe vậy, Phó Thành Dạ cũng thấy có lý.
Vận động cho thai phụ vốn tiềm ẩn nguy hiểm, tìm giáo viên dĩ nhiên phải tìm người chuyên nghiệp nhất.
“Thế này đi, bây giờ cậu đi mua giúp tôi mấy chai dầu chống rạn vừa nói, tối tan làm tôi mang về nhà.” Phó Thành Dạ nói.
“Vâng… vâng ạ.” Thư ký Hồng đứng dậy.
“À, danh thiếp hoặc số điện thoại của trung tâm yoga đó, gửi cho tôi một cái.”
“Dạ, tôi gửi ngay cho ngài qua WeChat.”
Thư ký Hồng bước ra khỏi văn phòng Phó Thành Dạ, vẫn không dám tin, mình phạm lỗi mà không những không bị mắng, còn được nghỉ nửa tháng?
Chuyện này… đúng là quá khó tin!
Khi thư ký Hồng đi ra, cả phòng thư ký đều nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ lạ, có người còn thương hại hỏi:
“Tiểu Hồng, bị giáng chức hay bị sa thải rồi à?”
“Giáng chức sa thải gì chứ? Phó tổng chỉ bảo tôi đi mua dầu chống rạn thôi.”
Thư ký Hồng nói xong, mặt đầy đắc ý, lắc lư rời đi.
Mọi người đều không dám tin, Phó Thành Dạ ở nhà còn phải quản cả chuyện tỉ mỉ thế này cho vợ?
Những chuyện kiểu đó, bình thường chưa chắc các ông chồng đã để tâm, huống chi là một người bận rộn như anh, vậy mà trong đầu toàn nghĩ tới vợ?
Nghĩ lại hôm Tiêu Hi Hi tới văn phòng, anh vì cô mà mất tập trung, đến hợp đồng cũng không buồn xem, xem ra vì cô, anh làm chuyện gì cũng chẳng khiến ai ngạc nhiên nữa.
Tối hôm đó, Phó Thành Dạ mang dầu chống rạn về nhà.