Cô sợ đến mềm nhũn cả chân, ngồi phịch xuống đất.
Tài xế trong nhà vẫn chưa lái xe rời đi, thấy vậy liền vội vàng mở cửa xe.
Thế nhưng con chó Doberman cao lớn, hung dữ kia tiến lại gần, ngửi ngửi Tiêu Hi Hi một lúc, không những không cắn cô mà còn lè lưỡi liếm nhẹ lên mắt cá chân cô.
Cảm giác mát lạnh nhẹ nhàng ấy, khiến Tiêu Hi Hi vốn rất sợ chó, cũng cảm nhận được sự thân thiện của nó.
Con chó này không những không cắn người, mà còn tỏ ra rất gần gũi với cô?
Đúng lúc đó, Phó Thành Dạ nghe thấy động tĩnh liền lao từ trên lầu xuống, lớn tiếng quát:
“Pudding… không được cắn!”
Vốn dĩ anh đang ngồi ở ban công, trong lúc mơ hồ nghe thấy tiếng Tiêu Hi Hi hét lên thảm thiết, cùng với tiếng Pudding sủa điên cuồng.
Khi Phó Thành Dạ chạy như bay xuống lầu, trước mắt anh chỉ thấy Pudding ngoan ngoãn ngồi dưới đất, còn Tiêu Hi Hi thì đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nó. Nó thè cái lưỡi to ra, trông vui vẻ thấy rõ.
Cảnh tượng này khiến Phó Thành Dạ vô cùng kinh ngạc.
Bởi con chó dữ anh nuôi này vốn nổi tiếng là chỉ nhận chủ, ngoài anh và người quản gia trông coi biệt thự thường ngày, hễ thấy người lạ là nhào tới.
Tất nhiên, bình thường Pudding đều bị nhốt trong sân, cũng không chạy ra ngoài làm hại ai, hơn nữa nơi núi sâu này chỉ có mỗi một hộ nhà anh, không có người khác.
Lúc nãy Phó Thành Dạ vào nhà, quên khóa cổng lớn, nên mới xảy ra cảnh vừa rồi.
“Hi Hi, sao em lại tìm tới đây?” Phó Thành Dạ hỏi.
Tiêu Hi Hi lúc này mới đứng dậy, quay đầu liếc nhìn tài xế phía sau. Người tài xế cũng rất biết ý, lập tức hiểu được ý của hai vị chủ nhân, lặng lẽ lái xe rời đi.
Phó Thành Dạ vội nắm tay Tiêu Hi Hi, dẫn cô vào trong cổng sắt biệt thự, Pudding ngoan ngoãn theo sát phía sau họ.
Vừa đi, Tiêu Hi Hi vừa nói:
“Con chó này là anh nuôi sao? Ngoan ghê luôn, nó tên gì vậy?”
Phó Thành Dạ cúi đầu nhìn Tiêu Hi Hi bên cạnh, không nhịn được đưa tay xoa đầu cô, nói:
“Nó tên là Pudding. Em là người đầu tiên nói nó ngoan đó, bình thường nó dữ lắm với người lạ.”
“Hả? Nhưng nó vừa thấy em đã liếm mắt cá chân em rồi mà.” Tiêu Hi Hi không thể tin nổi.
“Có lẽ trên người em có mùi của anh. Ngoài em ra, người khác không thể có thứ này. Khứu giác của chó rất nhạy, nó có thể ngửi ra những mùi mà con người không ngửi được.” Phó Thành Dạ cười nói.
Ý tứ sâu xa trong câu nói ấy khiến mặt Tiêu Hi Hi đỏ bừng lên.
“Cái tên Pudding là anh đặt sao? Hình tượng của nó thật sự không hợp với cái tên dễ thương vậy.”
Tiêu Hi Hi nghĩ bụng, Phó Thành Dạ cũng không giống người sẽ đặt tên cho chó kiểu này, nghe giống tên do phụ nữ đặt hơn.
“Pudding nhỏ là con của con chó mẹ mà mẹ anh nuôi. Con chó của mẹ anh cũng tên là Pudding. Anh cảm thấy con của nó chính là sự tiếp nối của nó, nên đặt tên là Pudding nhỏ.” Phó Thành Dạ giải thích.
Tiêu Hi Hi im lặng.
Từ khi biết được sự thật qua lời bà nội, trong lòng Tiêu Hi Hi vẫn luôn nghẹn ngào khó chịu.
Hai người bước vào phòng khách mang phong cách cổ điển của biệt thự. Phó Thành Dạ kéo Tiêu Hi Hi ngồi xuống sofa, Pudding nhỏ cũng ngoan ngoãn ngồi dưới chân họ, hoàn toàn không còn chút hung tính nào của chó dữ.
Tiêu Hi Hi siết chặt tay Phó Thành Dạ, mắt đỏ hoe nhìn anh nói:
“Thành Dạ, bà nội đã nói hết với em rồi. Xin lỗi anh, em không biết gì cả, hôm đó còn ngốc nghếch tổ chức sinh nhật cho anh. Em thật đáng chết, xin lỗi anh…”
Từ lúc biết được sự thật, trong lòng Tiêu Hi Hi luôn đầy áy náy.
Nói tới đây, nước mắt cô cũng trào ra.
“Ngốc à, anh không trách em. Trái lại, anh cảm thấy có những chuyện, dù khó chấp nhận đến đâu cũng nên học cách chấp nhận. Anh còn phải cảm ơn em, vì đã để anh biết rằng, sinh nhật vẫn có thể là một ngày rất vui, nhận quà cũng là chuyện rất vui.”
Phó Thành Dạ vội giơ tay, dùng ngón cái lau đi nước mắt của cô.
“Anh không trách em tự ý chạy tới tìm anh chứ?” Tiêu Hi Hi hỏi.
Phó Thành Dạ lắc đầu.
“Vốn định giống như trước đây, lên núi bế quan một thời gian. Kết quả anh phát hiện, mới rời đi có nửa ngày, anh đã không chịu nổi mà nhớ em rồi.”
“May mà em tự tìm tới.”
Vừa nói, Phó Thành Dạ vừa khẽ kéo Tiêu Hi Hi vào lòng.
Tâm trạng thấp thỏm của Tiêu Hi Hi lúc này mới được thả lỏng.
Dù mỗi khi ở trước mặt cô, Phó Thành Dạ luôn tỏ ra bình thản nhẹ nhàng, nhưng vẫn có thể nhìn ra, mấy ngày liền không ngủ ngon khiến anh tiều tụy thấy rõ, cả người ở trạng thái rất tệ.
Cô rất muốn giúp anh, nhưng lại phát hiện mình chẳng làm được gì, chỉ có thể lặng lẽ ở bên anh.
“À đúng rồi, trong nhà này chỉ có một mình anh thôi sao?”
Tiêu Hi Hi đến đây nửa ngày rồi, ngoài Phó Thành Dạ và Pudding nhỏ ra, không thấy ai khác.
“Khi anh không ở đây thì có một quản gia già chuyên trông coi. Anh vừa tới là bảo ông ấy về rồi.”
“Vậy anh ăn uống thế nào?”
Tiêu Hi Hi nhớ rất rõ, Phó Thành Dạ trước giờ chưa từng vào bếp.
Biệt thự ở Khê Sơn không có người hầu cũng chẳng có đầu bếp, sinh hoạt của anh ai lo?
Anh không trả lời.
Tiêu Hi Hi trợn to mắt, kinh ngạc hỏi:
“Đừng nói với em là anh không ăn không uống nhé?”
“Lúc đói quá thì ăn tạm chút gì đó.”
Nghe anh nói vậy, Tiêu Hi Hi vào bếp, phát hiện trong tủ chứa đồ có rất nhiều mì gói, trứng, bánh mì… toàn là đồ ăn nhanh.
Trong tủ lạnh thì vẫn có vài nguyên liệu tươi, chắc là quản gia để lại trước khi rời đi.
Tối hôm đó, Tiêu Hi Hi tự tay vào bếp.
Sau khi gả vào nhà họ Phó, vì trong nhà có đầu bếp nên căn bản không cần cô làm những việc này. Tương tự, Phó Thành Dạ vốn định vì Tiêu Hi Hi mà gọi đầu bếp tới, nhưng lại bị cô ngăn cản.
Cô bỗng muốn cùng Phó Thành Dạ trải qua vài ngày yên tĩnh của một cặp vợ chồng bình thường, trong nhà chỉ có hai người.
Huống chi, Phó Thành Dạ vừa hay muốn ở một mình, nếu kéo theo một đám người tới thì lại trái với ý ban đầu của anh.
Nhân lúc Phó Thành Dạ đang ngủ, cô vào bếp nấu một bàn thức ăn. Khi bưng lên lầu, lại phát hiện anh ngủ rất say.
Chắc là mấy đêm liền mất ngủ, lúc này thật sự chịu không nổi nên mới ngủ thiếp đi.
Tiêu Hi Hi không nỡ đánh thức anh, lặng lẽ nằm xuống bên cạnh, ngủ cùng anh.
Vừa nằm xuống, Phó Thành Dạ liền phản xạ có điều kiện kéo cô vào lòng, rồi tiếp tục ngủ.
Mãi đến chín giờ tối, anh mới lại giật mình tỉnh giấc.
Anh vừa ngồi dậy, Tiêu Hi Hi cũng ngồi dậy theo.
Lần này, đã biết rõ nguyên nhân, Tiêu Hi Hi không hỏi thêm gì, chỉ đưa tay ôm chặt lấy anh.
“Thành Dạ, em ở đây, em và con đều ở bên anh.”
Rõ ràng, vì chấn thương tâm lý thời thơ ấu, Phó Thành Dạ mới xuất hiện đủ loại vấn đề.
Câu nói “em ở đây, em và con đều ở bên anh” của Tiêu Hi Hi, không nghi ngờ gì nữa, đã mang lại cho anh sức mạnh vô hạn.
Nỗi đau của quá khứ dù có đau đến đâu, cũng đã là chuyện đã qua.
Còn bây giờ, anh đã có gia đình của riêng mình, có người mà anh muốn bảo vệ.
Điều anh cần làm là không để những người thân yêu nhất trước mắt bị tổn thương thêm lần nào nữa, chứ không phải suy sụp như trước kia, vẫn muốn đi theo cha mẹ mà rời bỏ thế gian.
Năm đó, nếu không có bà nội, nếu không vì muốn tìm ra kẻ đã thuê hung thủ, cậu bé nhỏ tuổi ấy đã sớm không thể gắng gượng được rồi.