Mấy người như Bùi Tuấn Kiều nhìn nhau, liên tục trao đổi ánh mắt, trong lòng đồng loạt kêu lên: Phó Thành Dạ anh hùng cứu mỹ nhân – chuyện này đúng là xưa nay hiếm có.

Bản thân Tiêu Hi Hi cũng bị dọa cho sợ hãi. Dù cô rất cần tiền, nhưng thật sự quá đáng sợ, cô đã không dám tiếp tục ở lại quán bar nữa.

Năm ông già kia tuy đã bị Phó Thành Dạ đuổi đi, nhưng những nơi thế này vốn phức tạp, cá lớn cá bé lẫn lộn, biết đâu lại xuất hiện thêm mười ông già khác, lúc đó chưa chắc Phó Thành Dạ đã có mặt.

Cô đỏ hoe mắt gật đầu, rồi chạy thẳng vào hậu trường quán bar thay đồ của mình.

“Thành gia, hôm nay anh làm sao vậy? Tâm trạng không tốt à? Trước giờ chưa từng thấy anh xen vào mấy chuyện kiểu này.” Bùi Tuấn Kiều tò mò hỏi.

Những người khác cũng mang vẻ mặt khó hiểu nhìn anh.

Nhưng mọi người vẫn không cho rằng Phó Thành Dạ ra tay giúp là vì có hứng thú với Tiêu Hi Hi.

Họ là những người thân cận nhất với Phó Thành Dạ, hiểu rõ chuyện anh từng bị bắt cóc khi còn nhỏ, thậm chí còn biết nguyên nhân vì sao anh không gần gũi phụ nữ. Bình thường, chẳng ai dám đem chuyện tìm phụ nữ ra trêu chọc anh, dù sao thì “vấn đề” ở phương diện đó chính là nỗi đau của mọi người đàn ông.

Là anh em tốt, ai lại lấy chuyện này ra cười cợt chứ?

Phó Thành Dạ chỉnh lại áo sơ mi, không đáp lời, trực tiếp quay về bàn số 11. Trong lúc đó, ánh mắt anh vẫn luôn dõi theo bóng dáng mảnh mai kia, mãi đến khi cô bước vào hậu trường quán bar.

Anh ngồi lại vị trí cũ, cầm ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn.

Sau đó lại rót thêm một ly nữa, tiếp tục uống.

Vì Phó Thành Dạ không giải thích, nên Bùi Tuấn Kiều và những người khác cũng không hỏi thêm.

Bên này, Tiêu Hi Hi vào phòng nghỉ nhân viên, quản lý còn khuyên cô cố gắng làm thêm một chút, nhưng cô thật sự sợ, càng sợ Phó Thành Dạ không vui, nên nói gì cũng không chịu làm tiếp.

Cô sợ nếu làm không tốt việc làm thêm này, chọc giận Phó Thành Dạ, thì ngay cả công việc chính cũng mất thì nguy.

So với việc giả làm bạn gái, công việc đó nhàn nhã hơn nhiều, lại không nguy hiểm, còn được ăn sung mặc sướng.

Chỉ là nghĩ đến tiền phẫu thuật của bà nội, cô lại không thể không cúi đầu trước hiện thực, tự nhủ sau này sẽ tìm một công việc làm thêm an toàn hơn.

Thay xong đồng phục, cô mặc chiếc váy hàng hiệu Phó Thành Dạ đã mua cho mình ở trung tâm thương mại trước đó, đi ngang qua khu vực công cộng của quán bar. Cô như một nàng công chúa kiêu hãnh và thuần khiết, ánh mắt của đám đàn ông trong quán đều bị cô thu hút.

Từ xa, Phó Thành Dạ vẫn luôn chú ý hướng của Tiêu Hi Hi. Thấy cô rời đi mà lại có nhiều đàn ông nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng anh dâng lên một cảm giác khó chịu khó hiểu.

Rõ ràng, cô chỉ là bạn gái giả của anh.

Đêm đó giữa họ cũng chỉ là một mối tình chóng vánh.

Vậy rốt cuộc anh đang khó chịu vì điều gì?

Phó Thành Dạ đặt ly rượu xuống, nói với mấy người bạn: “Tôi về trước.”

Nói xong, anh sải bước về phía cửa quán bar.

“Hôm nay Thành gia bị sao vậy? Có phải lớn tuổi rồi mà không đụng tới phụ nữ nên âm dương mất cân bằng không?” Bùi Tuấn Kiều lẩm bẩm nhỏ giọng.

“Đến tuổi rồi vốn dĩ phải có phụ nữ, chắc là lửa dồn lên tới ngực mà không xả được, nên ngày nào cũng mặt mày đen thui.”

“Nhỏ tiếng thôi, để anh ấy nghe thấy thì mấy người mình cũng bị đánh đó.”

Mọi người nhìn theo bóng lưng cao lớn rời đi của Phó Thành Dạ, ánh mắt tràn đầy cảm thông.

Một người đàn ông anh tuấn, giàu có như vậy mà lại mang bệnh kín, thật đáng thương.

Khi Tiêu Hi Hi đi tới cửa quán bar, tiếng nhạc ồn ào trong nhà cũng dần lùi xa.

Cô đi về phía ga tàu điện ngầm, bỗng nghe thấy từ con hẻm không xa truyền đến tiếng kêu la thảm thiết đáng sợ. Tiêu Hi Hi run lên một cái, không muốn vướng vào chuyện rắc rối, liền tăng nhanh bước chân.

Đi được mấy bước, cô lại cảm thấy tiếng kêu kia có chút quen tai, liền quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện một nhóm đàn ông mặc vest chỉnh tề đang vây đánh năm ông già vừa trêu chọc cô trong quán bar.

Nhóm đánh người này rõ ràng là đám tay chân được huấn luyện bài bản, đánh năm ông già kia đến răng rơi đầy đất.

“Đồ già chết tiệt, sau này còn dám động vào mấy cô bé nữa, bọn tao cho tụi mày làm thái giám luôn!”

“Không dám nữa, không dám nữa đâu, tha cho chúng tôi đi…”

Trong đêm tối, tiếng kêu gào thảm thiết ấy khiến Tiêu Hi Hi sợ đến dựng tóc gáy.

Cô thầm nghĩ, lẽ nào năm ông già đó lại đắc tội với ai khác? Không thể nào có người thay cô ra mặt được chứ?

Bất kể là nguyên nhân gì, một cô gái vừa trải qua chuyện như vậy, lại một mình trên đường mà nhìn thấy cảnh đánh nhau, thật sự rất đáng sợ. Cô sợ đến mức chân mềm nhũn, gần như không đi nổi.

Cô lo nhóm người kia sẽ kéo cả mình vào con hẻm.

Đúng lúc này, có người vỗ lên vai cô, cô sợ đến mức suýt nhảy dựng lên.

Nghiêng đầu nhìn, gương mặt lọt vào tầm mắt lại chính là gương mặt lạnh lùng, anh tuấn của Phó Thành Dạ.

Nhìn thấy là Phó Thành Dạ, Tiêu Hi Hi mới thở phào một hơi, trái tim đập loạn xạ cũng dần bình ổn lại.

“Phó tiên sinh, sao anh cũng ra đây?” Tiêu Hi Hi hỏi.

Dưới ánh đèn đường, làn da trắng lạnh của Phó Thành Dạ ửng đỏ, ánh mắt mơ màng, hẳn là vừa uống không ít rượu bên trong.

“Cùng… về nhà.” Anh nói.

Phó Thành Dạ trực tiếp đi về phía bãi đỗ xe. Tiêu Hi Hi vừa bị dọa sợ, như thể vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng đuổi theo anh.

Trong thành phố xa lạ này, Phó Thành Dạ đã trở thành cảm giác an toàn duy nhất của cô.

Nhậm Siêu lái xe đưa hai người về biệt thự Ngự Cảnh.

Phó Thành Dạ không chịu nổi tửu lượng, lúc xuống xe, bước chân rõ ràng lảo đảo, loạng choạng mấy bước rồi phải vịn vào cột đèn.

Rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu mới thành ra thế này? Hay là anh vốn dĩ không biết uống rượu?

Tiêu Hi Hi biết, về đến căn nhà này, cô phải quay lại thân phận bạn gái của anh. Nếu Phó Thành Dạ uống say như vậy mà cô không đỡ anh, một mình đi vào đại sảnh, e rằng tin tức lại truyền đến tai bà nội Phó mất.

Cô vội vàng tiến lên đỡ lấy cánh tay anh, nhỏ giọng nói:
“Phó tiên sinh, để em đỡ anh về phòng.”

Dưới sự dìu đỡ của cô, hai người bước vào trong.

Quản gia Đỗ thấy vậy liền tiến tới. “Thiếu gia sao lại say thành thế này?”

Đây là lần đầu tiên quản gia Đỗ thấy Phó Thành Dạ uống say. Anh là người rất nghiêm cẩn, vì tửu lượng kém nên từ trước đến nay ở bên ngoài chưa từng uống nhiều, luôn giữ cho mình tỉnh táo, tuyệt đối không cho phép bản thân thất thố trước mặt người khác.

Cả nhà nhìn thấy Phó Thành Dạ lảo đảo như vậy đều vô cùng kinh ngạc.

“Thành… Thành Dạ vừa rồi dẫn tôi đi ăn cùng bạn bè, vui quá nên uống nhiều một chút.” Tiêu Hi Hi đỏ mặt giải thích.

Sau đó, cô vòng tay ôm chặt eo Phó Thành Dạ, dìu anh lên lầu.

Phía sau, quản gia Đỗ chụp lại khoảnh khắc này, lập tức gửi cho bà nội Phó.

【Thưa lão phu nhân, thiếu gia dẫn bạn gái nhỏ đi tụ họp, có lẽ vui quá nên uống say! Trông hai người tình cảm rất ổn định.】

Bên này, bà nội Phó xem tin nhắn xong, lại cười đến không khép được miệng.

【Đàn ông uống say thì dễ làm việc, các người đừng xen vào, cũng đừng mang canh giải rượu gì lên cho nó.】 Bà nội Phó dặn dò.

Về đến phòng ngủ, Tiêu Hi Hi khóa cửa lại, đặt Phó Thành Dạ nằm lên chiếc sofa anh thường ngủ.

Sau khi anh nằm ổn, cô định đứng thẳng người dậy, nào ngờ anh đột ngột vươn tay, ôm chặt lấy eo cô, ép cả người cô dán sát vào anh.

Gương mặt nhỏ của cô lập tức đỏ bừng, nhìn gương mặt tuấn tú đang ửng đỏ dưới thân mình.

Ngay sau đó, anh xoay người một cái, hoàn toàn chế ngự lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, rồi cúi đầu, hung hăng hôn lên môi cô.

“Ưm ưm ư… ưm ư…”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message