Tôi Dựa Vào Viết Truyện Kinh Dị Mà Nổi Tiếng Khắp Tinh Tế
Chương 14: Người mẹ mang thai luân hồi (5)
{ Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội, hô hấp dồn dập, mắt cứ nhìn chằm chằm vào cái bụng ấy, rồi lại nhìn cái bụng ấy.
Như thể có thứ gì đó bên trong muốn xé rách da thịt, phá bụng mà chui ra ngoài!
“Bác sĩ, có chuyện gì vậy?”
Thịnh Cửu ngẩng đầu lên nhìn tôi hỏi, dường như không cảm thấy có gì bất thường, biểu cảm còn đầy vẻ khó hiểu.
“Bụng của cô… đang vang lên.”
Tôi chỉ vào bụng cô ấy, mồ hôi đầy mặt, không dám lại gần thêm bước nào.
Thịnh Cửu và đứa con trong bụng cô ấy, trong mắt tôi, cứ như mãnh thú lũ lụt.
“À~ anh nói cái đó hả? Là con gái tôi đang đá đấy.”
Cô nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy bình tĩnh đến kỳ lạ, khiến tôi có cảm giác hình như mình mới là người làm quá lên.
“Đá cô…” Tôi không hiểu.
“Sao lại tạo ra động tĩnh lớn đến thế?”
“Con bé khỏe mà.” Thịnh Cửu vui vẻ cười tươi, cứ như đang rất tự hào về con mình.
“Sao cô biết là con gái?”
“Vì tôi thích con gái mà.” Thịnh Cửu trả lời như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Tôi cạn lời.
Tuy trong lòng vô cùng sợ hãi, nhưng là bác sĩ nên tôi vẫn phải tiến đến gần cô ấy.
Tôi lại đưa dụng cụ ấn lên bụng cô, thầm cầu nguyện trong lòng: lần này, nhất định, nhất định đừng xảy ra chuyện gì!
“Phạch!”
Dụng cụ áp lên bụng cô, xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường, căn phòng yên tĩnh đến mức đáng sợ, tim tôi cũng từ từ ổn định lại.
Sau đó tôi quay đầu nhìn về phía màn hình, phát hiện bên trong không còn là một màu đen kịt, mà đã xuất hiện vài hình ảnh màu xám.
Lờ mờ có thể thấy một thứ gì đó có hình dạng, như một quả đu đủ.
Có lẽ do thai còn nhỏ, chưa thành hình rõ ràng. Nhưng chỉ cần nhìn thấy cái gì đó là tôi đã yên tâm phần nào.
Xem ra tất cả những chuyện trước đó chỉ là tôi quá hoảng hốt mà thôi.
Tôi không nhìn ra được thai nhi là nam hay nữ, cũng không thấy có dị tật gì, mọi chuyện khác chỉ có thể chờ sau này kiểm tra thêm.
Nhưng khi Thịnh Cửu nghiêng đầu nhìn đứa bé trong bụng mình, cô lại thốt lên:
“Bảo bối của mẹ đáng yêu quá đi~”
Tôi thấy rõ niềm vui từ tận đáy lòng của cô, dù đứa bé còn chưa thành hình, thoạt nhìn chỉ như một khối thịt kỳ quái.
Có lẽ chính tình mẫu tử từ cô đã khiến tôi bị lây cảm xúc, tôi cũng chân thành hy vọng mọi chuyện sau này đều thuận lợi.
Nhưng… chuyện lại không hề đơn giản như vậy. }
◆
[A a a a a, rốt cuộc là không đơn giản chỗ nào vậy? Tác giả viết hay quá đi!]
[Trời ạ, đoạn cao trào này mạnh thật sự, ban đầu tính mai đi bệnh viện khám cái bụng đau, giờ chắc để vài bữa nữa quá…]
[Cũng may tôi là beta…]
[Cũng may tôi là Alpha…]
[Cũng may tôi là Omega… Khoan! Tôi là Omega! Sau này liệu có mang bầu ra mấy thứ lung tung không trời?]
[Cũng may tụi tôi là chủng tộc đẻ trứng…]
[Các cậu không thấy cô ấy có vẻ quá yêu đứa con chưa ra đời sao? Như thể bị điều khiển tư duy vậy!]
[Khả năng não bị tổn thương chăng, nhìn cách cô ấy nghĩ mà xem…]
[Tui nghĩ thế giới này kỹ thuật lạc hậu lắm, chắc không có mấy thứ như chip cấy não đâu…]
Bình luận nhảy loạn cả màn hình, khiến Hoài Ánh Vật nhức cả mắt.
Hắn ghét những dòng bình luận phụ đề ấy, vì che mất tầm nhìn của hắn khi đang đọc. Thế là hắn tắt làn đạn, chỉ để lại phần bình luận bên dưới.
Lúc xem chương 1, hắn cũng giống mọi người, tưởng rằng tác giả là nữ hoặc một Omega. Nhưng giờ nhìn lại, chưa chắc đã như vậy.
Dù sao thì tuyến nội dung liền mạch và đầy ẩn ý như này, rõ ràng còn hấp dẫn hơn cả việc chia thành từng chương riêng biệt.
◆
{ Về sau, tôi liền phụ trách luôn việc theo dõi thai kỳ của “Thịnh Cửu”.
Cô thường xuyên đến tìm tôi, mỗi lần kiểm tra đều rất thuận lợi, không gặp vấn đề gì.
Nhưng tôi dần phát hiện, khi bụng cô ngày càng lớn, thì cơ thể cô lại gầy đi rõ rệt.
Khi thai được tám, chín tháng, sắp sinh rồi, cô đã gầy đến mức hai mắt thâm quầng, trong tròng mắt phủ đầy tia máu đỏ, hai má hóp vào trong, như một tang thi sống.
Có lần vô tình nhìn thấy chân cô, tôi giật mình khi thấy đôi chân gầy trơ xương, như một bó củi nhỏ. Dường như chỉ cần nhẹ nhàng bẻ, là có thể gãy làm đôi.
Bụng cô lúc này đã căng tròn như một cái chảo sắt, nổi đầy các vết rạn màu nâu đỏ, rốn thì lồi hẳn ra ngoài.
Tôi thật sự không hiểu một người nhỏ bé như vậy làm sao có thể chống đỡ nổi cái bụng to đến mức ấy. Tôi luôn lo cô sẽ ngã và sinh non bất cứ lúc nào.
“Sao cô ngày càng gầy vậy?” Tôi buồn bực hỏi.
“Có phải không bổ sung dinh dưỡng không?”
Cô lại đáp: “Không có, tôi ăn uống vẫn tốt mà.”
“Vậy thì cô…”
“Tôi khỏe mà.” Cô nhấn mạnh lần nữa.
“Đừng động vào tôi, nhìn con gái của tôi đi.”
Tôi bị câu nói ấy chặn họng.
Mẹ thì đúng là sẽ yêu con tự nhiên thật, nhưng yêu đến mức hoàn toàn không màng bản thân như cô, thì đúng là lần đầu tôi thấy.
Tôi không tiện lớn tiếng cãi với người mang thai, bèn giận dỗi chạy đi chất vấn chồng cô.
Chồng cô tên là Hàn Bản Ngôn.
Mặc một bộ vest đen kiểu công sở, người không cao, hơi gầy, đầu hơi hói.
Mặt hơi tròn, mắt nhỏ xíu. Tóc thì màu đen bình thường, không dài không ngắn, ngoại hình chẳng có gì đặc biệt, đứng giữa đám đông cũng chẳng nổi bật.
Quan trọng là anh ta mang một khí chất âm u kỳ lạ, rất ít khi cười, nói cũng chẳng nhiều. Nhìn kiểu gì cũng thấy không vui.
…
Chồng của Thịnh Cửu có khi sẽ đi cùng cô tới khám, có khi lại không.
Mỗi lần đến, anh ta chỉ ngồi phịch xuống ghế, cúi đầu nghịch điện thoại.
Khi tôi đang kiểm tra thai cho Thịnh Cửu như thường lệ, thì anh ta bên kia đang chơi game, lướt video ngắn, trông không có chút nào là người chồng có trách nhiệm.
Nghe Thịnh Cửu nói, chồng cô làm việc ở công ty bảo hiểm, ngày thường rất bận nên thỉnh thoảng không đến được.
Tôi cũng tỏ ra thông cảm.
Nhưng dần dần, tôi cảm thấy anh ta không thật sự để vợ mình trong lòng.
Một lần, khi nhìn thấy anh ta ngồi đó chơi điện thoại, tôi liền gọi riêng vào trong phòng nói chuyện.
Tôi hỏi: “Gia đình anh điều kiện thế nào?”
Anh ta nhìn tôi một cái như thể chẳng hiểu cậu đang nói gì.
Sợ làm tổn thương lòng tự trọng người ta, tôi vội giải thích: “Là thế này… Tôi thấy vợ anh dạo gần đây có vẻ dinh dưỡng không được tốt lắm. Bình thường anh không bổ sung thêm gì cho cô ấy sao?”
Anh ta đáp: “Có chứ.”
Tôi lại hỏi: “Vậy thì tại sao…”
Anh ta trả lời: “Tại sao lại như vậy thì tôi cũng không biết.”