Editor: May
Trên dung nhan miễn cưỡng cười vui của Chung Tình trong nháy mắt dừng lại, tròng mắt còn lưu lại ánh sáng sáng rọi như vậy, giống như ngọc đen lưu ly, cũng bởi vì nụ cười vừa rồi, mang theo một tầng ánh sáng thanh thanh lạnh lẽo.
Thoạt nhìn, rất đáng yêu và vô tri.
Chung Tình không biết nên nói cái gì, chỉ cảm thấy chị hai trước mặt vẫn luôn dịu dàng, lại trở nên rất xa lạ.
Cô sững sờ nhìn chị hai, đáy lòng lại là không tin.