“Phụ tử Tần Nguyên Kỳ dẫn đầu đề cử thiếp làm hoàng hậu, đại thần văn võ hơn phân nửa đều đồng ý. Việc này ta đã quyết rồi. Nhưng hoàng hậu của ta…” Ân Trọng Kiệt bóp cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng.
“Thiếp có phải dựa vào thừa tướng và tướng quân chống lưng nên mới to gan như vậy không?”
Lục Hiểu Ca vội nở nụ cười lấy lòng:
“Thần thiếp không dám, chỉ là chàng không nói sớm. Mấy ngày nay thấy chàng đi cùng công chúa nước Kỳ nên thiếp tức giận mới bỏ trốn.”
“Hôm qua vốn định nói chuyện này với thiếp, nhưng còn chưa kịp nói thì ta đã bị chuốc rượu rồi.” Ân Trọng Kiệt nhướng mày nhìn nàng.