"Chắc chắn là vậy rồi. Nghe nói cửa tiệm đó vốn thuộc sở hữu của Cảnh Nhạc Đường, một vị trí đắc địa như thế, Liễu Nhi đào đâu ra tiền mà mua? Vậy nên rất có thể là Cảnh Ngôn đã tặng cho nàng ấy, hoặc nếu có bán thì cũng là bán với giá rẻ mạt như cho. Huynh thử nghĩ xem, mối quan hệ giữa Liễu Nhi và Cảnh Nhạc Đường tốt như thế, người của Cảnh Nhạc Đường lẽ nào lại không đi tìm nàng ấy? Nếu là Liễu Nhi không muốn gặp huynh, họ chắc chắn có cách giấu nàng ấy kỹ đến mức nội bất xuất ngoại bất nhập, huynh biết tìm ở đâu?"
Lục Hiểu Ca nói không sai. Đêm hôm đó khi đi vây bắt Triệu Tử Đan, rõ ràng Triệu Tử Đan đã tẩu thoát nhưng Cảnh Ngôn lại chẳng hề đuổi theo, chứng tỏ mục tiêu của hắn không phải họ Triệu mà là Dương Liễu Nhi. Nghe xong lời phân tích của Hiểu Ca, lòng Cừu Thiên Kiếm mới tạm thả lỏng được đôi chút. Thế nhưng, Cảnh Ngôn là Đường chủ của Cảnh Nhạc Đường, cớ sao lại vô duyên vô cớ đối xử tốt với Dương Liễu Nhi như vậy? Giữa họ rốt cuộc có quan hệ gì? Câu hỏi này lại khiến Cừu Thiên Kiếm một lần nữa rơi vào lo âu.
Cừu Thiên Kiếm cả đêm mất ngủ, cuối cùng cũng đợi được đến hửng đông. Hắn đã không thể chờ đợi thêm mà lập tức đến trước cửa tiệm đó để canh chừng.
Phì phì phì! Vừa ngủ dậy Dương Liễu Nhi đã phát hiện "bà dì" ghé thăm. Tại sao sớm không đến muộn không đến, lại cứ nhằm đúng cái ngày trọng đại này mà tới góp vui cơ chứ? Khi đến tháng thì không được thắp hương bái thần, cho nên công việc khai trương quan trọng này đành giao lại cho Đỗ Phong xử lý, nàng chỉ đành ở trên tầng hai đợi lễ bái xong mới xuất hiện.
Trong lúc làm lễ, Đỗ Phong đã nhìn thấy Cừu Thiên Kiếm. Sau khi bái thần và đốt pháo xong, hắn liền lên tầng hai báo cho Dương Liễu Nhi.
"Tiểu thư, Thiếu trang chủ đang ở bên ngoài. Nghe nói ngài ấy tìm nàng đến phát điên rồi, nàng xuống gặp ngài ấy một chút đi." Dù sao cũng là cha của bọn trẻ, Đỗ Phong thực tâm hy vọng hai người có thể làm hòa, xóa bỏ mọi hiểu lầm để ở bên nhau, cho lũ trẻ và cho chính họ một gia đình trọn vẹn.
"Để xem đã." Miệng thì nói vậy, lòng thì đang thầm vui sướng nhưng vẫn phải giả vờ không quan tâm, thế nhưng khóe môi hơi nhếch lên đã phản bội lại tâm trạng thật của nàng.
"Vậy ta xuống dưới bận việc đây."
Dương Liễu Nhi vội vàng chạy đến bên cửa sổ, không nhịn được mà đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Cừu Thiên Kiếm. Kết quả, nàng lại thấy hắn đi cùng Lục Hiểu Ca, hũ giấm chua trăm năm trong lòng nàng lập tức đổ nhào.
Đúng là đồ tồi! Lời đàn ông quả nhiên không thể tin được, nói một đằng làm một nẻo, nàng sẽ không bao giờ tin Cừu Thiên Kiếm nữa!
"A Ngưu, đừng để Cừu Thiên Kiếm biết ta ở đây, cứ nói tiệm này là của huynh."
"Vâng, ta biết rồi."
Đỗ Phong chạy xuống tầng một, vén tấm vải đỏ phủ trên biển hiệu. Cửa tiệm vẫn mang tên "Quốc Sắc Thiên Hương", nhưng tấm biển này so với trước đây thì bề thế, tinh xảo và hoa lệ hơn hẳn. Dù sao đây cũng là món quà Cảnh Bác Hàn tặng cho Dương Liễu Nhi, sao có thể sơ sài được?
Chính thức mở cửa, đám đông hiếu kỳ nườm nượp kéo vào xem. Người nôn nóng nhất chắc chắn là Cừu Thiên Kiếm, hắn là kẻ đầu tiên xông vào tiệm.
"A Ngưu, A Ngưu! Liễu Nhi đâu? Nàng ấy đang ở đâu?"
"Tiểu thư? Tôi không biết mà."
"Sao ngài có thể không biết được? Hai người cùng nhau đến kinh thành, hơn nữa cái đêm Liễu Nhi mất tích ngài cũng ở cùng nàng ấy."
"Đúng là vậy, nhưng sau đêm đó ta cũng mất dấu tiểu thư. Ngài cứ yên tâm đi, bạn của ta đã hứa sẽ giúp ta tìm nàng ấy rồi."
"Ta không tin! Tiệm này rõ ràng là của Liễu Nhi." Cừu Thiên Kiếm lách qua người Đỗ Phong, hướng vào bên trong tiệm gào lớn: "Liễu Nhi! Ta biết nàng ở đây, nàng mau ra đây đi!"
"Này này này, Thiếu trang chủ, ngài làm vậy sẽ ảnh hưởng đến các vị khách khác đấy. Ở đây chúng ta chỉ đón tiếp khách mua hàng, nếu ngài chỉ đến để gây rối thì mời ngài ra cho." Cảnh Ngôn chắn trước mặt Cừu Thiên Kiếm, chỉ tay ra phía cửa nói.
"Ngươi dựa vào cái gì mà đuổi ta đi?"
"Chao ôi, Thiếu trang chủ không biết đây là địa bàn của Cảnh Nhạc Đường sao? Cảnh Ngôn là huynh đệ tốt của ta, Ta nói muốn mở tiệm bán y phục nên huynh cung cấp địa điểm cho ta kinh doanh, ta là nửa ông chủ ở đây. Vẫn câu nói cũ, chúng ta chỉ tiếp khách, nếu không mua đồ thì mời ra ngoài."
"Mua! Ai bảo ta không mua đồ?" Lục Hiểu Ca đi cùng hắn đã rơi vào trạng thái "cuồng mua sắm", trên cổ nàng ta đã treo hai bộ, trên vai khoác một bộ, vẫn đang mải miết chọn lựa. Cừu Thiên Kiếm đi đến bên cạnh Lục Hiểu Ca, hạ thấp giọng nói: "Tin tức muội nhận được kiểu gì vậy, sai bét rồi! Tiệm này không phải của Liễu Nhi."
Dương Liễu Nhi trốn trên tầng hai, nhìn thấy Cừu Thiên Kiếm và Lục Hiểu Ca đang kề sát tai nhau nói lời thì thầm, tức đến mức sắp phát điên!
“Đồ ngốc, A Ngưu nói một câu là huynh tin sái cổ ngay à? Đừng quên Liễu Nhi là ông chủ của huynh ấy. Huynh nhìn cái tiệm này đi, cách phối hợp giữa y phục và trang sức thế này, một gã đàn ông thô kệch như huynh ấy mà làm nổi sao? Đừng nói nhảm nữa. Đưa tiền đây.” Lục Hiểu Ca xòe bàn tay ra đòi tiền Cừu Thiên Kiếm.
“Túi muội cũng có tiền còn gì.” Cừu Thiên Kiếm không phải tiếc chút tiền lẻ này, mà là bất mãn vì Lục Hiểu Ca lúc này vẫn còn tâm trí để mua sắm.
“Đồ bủn xỉn, không phải vì giúp huynh dò la tin tức thì muội có tiêu hết sạch tiền không cơ chứ?” Lục Hiểu Ca thực sự quá thích mấy bộ y phục này, không nỡ đặt xuống, vạn nhất bị người khác mua mất thì sao? Cô nàng trực tiếp thò tay vào trong áo Cừu Thiên Kiếm để lấy túi tiền.
“Này, muội có thể chú ý hình tượng một chút được không, cứ thấy quần áo đẹp là quên luôn cả thân phận của mình.” Cừu Thiên Kiếm gạt tay cô nàng ra, quăng túi tiền cho cô rồi sầm sập bước ra khỏi cửa tiệm.
Dương Liễu Nhi đang lén lút quan sát từ tầng hai, chứng kiến cảnh tượng này, trong mắt nàng chẳng khác nào một đôi tình nhân đang mặn nồng bạn trai mua quần áo cho bạn gái còn gì!...