“Bị thương ở lòng bàn chân à?” Cảnh Ngôn chẳng nề hà, trực tiếp nhấc chân nàng lên kiểm tra. Thấy chỉ là một lỗ nhỏ, hắn lại bế thốc nàng lên một lần nữa.
“Thả ta xuống, ta tự đi được.”
“Thế có còn muốn đi xem bọn trẻ nữa không?”
Dương Liễu Nhi ngoan ngoãn ngậm miệng.
Nhóm "khán giả" đứng xem từ xa lại bắt đầu bàn tán xôn xao:
“Con bé Liễu Nhi này lạ thật, lúc thì nói thế này, lúc thì nói thế kia, rốt cuộc có tin được không nhỉ?” Nhị Nương đặt nghi vấn.
“Đúng đấy, nhìn hai đứa nó ở cạnh nhau cứ như kẻ thù, nhưng có chuyện gì thì lại thấy chúng nó quan tâm nhau lắm hết lòng chăm sóc cho nhau, thật ra hai đứa này đang diễn trò gì vậy?” Đại Nương tiếp lời.
“Nghĩ nhiều làm gì, dù sao mấy đứa em của con bé cũng đang ở trong tay chúng ta, sợ nó chạy mất chắc? Cứ từ từ mà quan sát thôi xem nó diễn thế nào?” Tam Nương thong thả nói.
“Lão gia, ông thấy hai đứa nó có giống chúng ta năm đó không, chúng ta chẳng rất không nuốn nhìn mặt nhau thế rồi không hiểu sao cuối cùng lại thành thân được với nhau?” Tứ Nương năm xưa cùng Cảnh Bác Hàn vốn là một cặp oan gia ngõ hẹp, đấu đá mãi rồi lại nảy sinh tình cảm.
“Ừ, tôi cũng thấy giống.”
“Nhưng tôi thấy tính khí con bé này có vẻ không được tốt lắm, lúc thế này, lúc lại thế kia thật không hiểu nổi?” Ngũ Nương vẫn còn hơi khó chịu vì vừa rồi bị ngó lơ.
“Chao ôi, tính khí có xấu thì vẫn tốt hơn là một thằng đàn ông chứ! Chị Ba nói đúng đấy, chúng ta cứ thong thả mà quan sát.” Lục Nương chốt hạ.
Đến tiểu viện phía Tây, Dương Liễu Nhi đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Ba ngày không gặp, tiếng khóc ấy làm lòng nàng tan nát, nước mắt cứ thế trào ra. May mà lần này nàng bình an trở về, vạn nhất bị Triệu Tử Đan giết chết, cả đời này nàng sẽ không được gặp hai đứa nhỏ, và chúng sẽ trở thành trẻ mồ côi không cha không mẹ. Nghĩ đến viễn cảnh đáng sợ đó, nàng không dám tưởng tượng tiếp.
Thấy Dương Liễu Nhi lén lút rơi lệ rồi quệt nước mắt, Cảnh Ngôn cảm thấy không thoải mái chút nào. Hắn vẫn thích cái vẻ thô lỗ, không biết trời cao đất dày, lúc nào cũng thích đối đầu với hắn của nàng hơn.
Cảnh Ngôn bế thẳng Dương Liễu Nhi vào phòng, để nàng ngồi xuống trước mặt hai đứa trẻ. Đại Bảo rõ ràng đang khóc nức nở, nhưng vừa được Dương Liễu Nhi bế lên là ngừng bặt. Có lẽ Tiểu Bảo cũng cảm nhận được hơi ấm của mẹ, nhưng thấy mẹ chỉ bế anh mà không bế mình, thế là đến lượt cậu nhóc khóc váng lên.
Cảnh Ngôn chưa bao giờ bế trẻ con, nhất là trẻ nhỏ thế này, nhưng thấy Tiểu Bảo khóc, hắn không kìm được mà đưa tay ra bế lấy cậu bé.
“Chà, nhóc con, thấy ca ca đẹp trai quá nên nín khóc đúng không?” Cảnh Ngôn tự luyến nói. Tuy tư thế bế không mấy thoải mái nhưng ít ra thằng bé đã mỉm cười. “Này, nhóc đâu phải con gái, mê mẩn nhan sắc của ta là không tốt đâu nhé. Ca ca đây là nam tử hán chính tông, chỉ thích phụ nữ thôi, hiểu chưa?”
Đang nói dở, đột nhiên Cảnh Ngôn cảm thấy bàn tay đang đỡ mông Tiểu Bảo nóng ran. Nhìn lại thì thấy nhóc con này vừa "tặng" cho hắn một bãi nước tiểu!
“Trời đất ơi!” Cảnh Ngôn ngửa mặt lên trời than thở.
Dương Liễu Nhi chẳng nể nang gì mà bật cười ha hả, nhưng cái dáng vẻ này của nàng trông thuận mắt hơn hẳn lúc khóc nhè vừa rồi.
“Cười, cô còn mặt mũi mà cười à!” Cảnh Ngôn quay mặt đi không thèm nhìn nàng, hắn nói với Tiểu Bảo: “Nếu không phải vì ta không bắt nạt trẻ con thì ta đã cho nhóc một trận rồi.”
Nghe thấy tiếng của Dương Liễu Nhi, Uyển Thanh khẽ gượng dậy bước ra: “Tiểu thư, người đã về rồi, người thật sự đã về rồi!”
Sắc mặt Uyển Thanh hiện giờ trắng bệch đến đáng sợ, cánh tay vẫn còn quấn băng gạc. “Tỷ Uyển Thanh!” Dương Liễu Nhi nhẹ nhàng giao Đại Bảo cho vú em rồi lao tới ôm lấy Uyển Thanh. “Chắc chắn tỷ vì cứu muội mới ra nông nỗi này, muội xin lỗi, muội xin lỗi...”
“Ngốc ạ, muội bình an là tốt rồi, không được khóc nghe không?” Nhưng chính Uyển Thanh cũng khóc theo.
“Điên rồi, đúng là hai người đàn bà điên.” Cảnh Ngôn đặt Tiểu Bảo lại giường rồi quay về thay quần áo. Hắn ghét nhất là nhìn thấy phụ nữ khóc lóc sướt mướt. Thay đồ xong, hắn mới nhớ ra mình định đi thăm Đỗ Phong, thế là lại quay lại Tây Uyển.
Cũng may lúc này hai người phụ nữ đã bình tĩnh lại, Đỗ Phong cũng đang chơi đùa với bọn trẻ.
“Hôm nay cảm thấy thế nào?” Cảnh Ngôn hỏi Đỗ Phong.
“Cảm ơn Đường chủ quan tâm, tôi đã không sao rồi.”
“Có chuyện gì vậy?” Cảnh Ngôn nhận thấy rõ sự xa cách trong lời nói của Đỗ Phong.
“Xin Đường chủ hãy để tôi rời đi.” Uyển Thanh đã kể lại mọi chuyện tối qua cho Đỗ Phong nghe. Việc Cảnh Ngôn quá thiên vị anh quả thực đã khiến nhiều anh em không hài lòng. Hiện giờ anh đến bản thân còn chẳng bảo vệ nổi, ở lại trong Cảnh Nhac Đường chỉ làm Cảnh Ngôn thêm khó xử, mà chính anh cũng chẳng thấy dễ chịu gì.
“Ngươi không muốn giúp ta, vậy rời đi thì biết đi đâu? Làm gì?”
“Bán quần áo!” Dương Liễu Nhi chen vào. “ Anh không biết đâu, A Ngưu là nhân viên bán hàng giỏi nhất trấn Bách Hoa đấy. Trước đây ở trấn Bách Hoa huynh ấy làm việc rất vui vẻ, giờ làm cấp cao trái lại chẳng thấy vui chút nào.”
“Đúng vậy, ta muốn tiếp tục làm thuê cho tiểu thư.”
“Hai người liên kết với nhau để lừa của ta một căn nhà lớn như vậy, có phải hơi quá đáng không?”
“Mặc dù hiện giờ ta không có nhiều tiền, nhưng sau khi kiếm được nhất định sẽ trả lại cho anh. Anh cứ ra giá đi, căn nhà đó bao nhiêu tiền, ta sẽ viết giấy nợ cho anh.” Cửa hàng chỉ còn hai ngày nữa là khai trương, Dương Liễu Nhi thực sự không muốn xảy ra sai sót gì lúc này. Hơn nữa căn nhà Lệ phu nhân tặng nàng đã bán đi để dồn vốn vào tiệm mới, nếu cửa hàng không mở được, nàng sẽ trắng tay...