Chương 43: Gậy ông đập lưng ông đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 43: Gậy ông đập lưng ông.

Nghe thấy có đồ ăn, Dương Liễu Nhi dĩ nhiên là vui mừng, chỉ là vừa xuống giường mới phát hiện ra mình căn bản không có giày để đi.

"Cảnh Ngôn, con còn ngây ra đó làm gì? Mau bế Liễu Nhi đi ăn điểm tâm."

"Đại Nương, con cũng là người không có giày đi đây này, sao người không bảo cha bế con đi?" Cảnh Ngôn gào lên. Hiện tại hắn đã hối hận vì đánh đu với Dương Liễu Nhi mà tự biên tự diễn ra một lời nói dối. Bây giờ cha mẹ hắn muốn Dương Liễu Nhi ở lại đây, hơn nữa còn đồng lòng đứng về phía nàng, đây chẳng phải là gậy ông đập lưng ông sao.

"Bế!" Cảnh Bác Hàn nhàn nhạt thốt ra một chữ, nói xong liền quay người đi thẳng. Thế nhưng dù ông đã đi rồi, Cảnh Ngôn vẫn phải ngoan ngoãn bế Dương Liễu Nhi lên.

"Ngoan." Dương Liễu Nhi được hời còn khoe mẽ, nàng không nhịn được cười: "Không ngờ anh cũng nghe lời gớm nhỉ."

"Câm miệng."

"Không được hung dữ với tôi như thế, không sợ tôi đi mách lẻo sao? Đúng rồi, trong số nhiều phu nhân như vậy, ai mới là mẹ ruột của anh?"

"Bớt quản chuyện bao đồng của ta đi. Đừng quên hai đứa con trai của cô còn đang trong tay ta, nếu cô không ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không cho cô gặp chúng đâu." Thực tế, cả bảy vị phu nhân đều không phải mẹ ruột của Cảnh Ngôn, mẹ hắn đã mất vì khó sinh khi sinh ra hắn. Ai nấy đều biết Cảnh Bác Hàn yêu nhất là mẹ của Cảnh Ngôn, thế nên mới chiều chuộng hắn đến mức vô pháp vô thiên.

Chỉ là Cảnh Ngôn không biết, ban đầu Cảnh Bác Hàn cưới liền một lúc ba bà vợ về đều là để họ chăm sóc tốt cho Cảnh Ngôn. Hơn nữa, các phu nhân của ông chưa từng ai mang thai, chính là vì sợ sẽ san sẻ bớt tình yêu dành cho hắn.

"Bỉ ổi!" Dương Liễu Nhi nghiến răng nghiến lợi nói.

"Cảm ơn đã quá khen." Cảnh Ngôn mặt dày đáp lại.

Một bàn đầy ắp các loại điểm tâm đủ kiểu dáng, nhìn mà Dương Liễu Nhi rỏ cả nước miếng. Chỉ có điều ngồi ăn cùng một đám người sống thế này thật sự quá mệt mỏi. Cứ mỗi lần nàng định há miệng ăn là lại có người đặt câu hỏi. Nàng đã thử há miệng đến lần thứ sáu rồi, mà tới giờ vẫn chưa một lần thành công cắn được miếng bánh bao nào. Biết thế này lúc nãy thà ở chỗ lão Trương uống bát nước lọc, gặm cái màn thầu cho xong.

Còn tên Cảnh Ngôn kia, quẳng Dương Liễu Nhi xuống đó xong là chạy biến về phòng mình tắm rửa chải chuốt, đến giờ vẫn chưa quay lại, bỏ mặc nàng một mình đơn thương độc mã chiến đấu ở đây.

Thực ra Dương Liễu Nhi rất muốn nói rõ với đám người này rằng nàng và Cảnh Ngôn chẳng có chút quan hệ nào, nhưng lại sợ nói xong Cảnh Ngôn sẽ trực tiếp giấu mấy bảo bối của nàng đi, nếu cả đời này không được gặp con nữa thì biết làm sao?

"Đúng rồi Liễu Nhi, cháu và Cảnh Ngôn quen nhau thế nào vậy?" Ngũ Nương hóng hớt hỏi dồn.

Lần thứ bảy, lần thứ bảy ăn bánh bao thất bại!

Dương Liễu Nhi mếu máo, nhìn Ngũ Nương với ánh mắt oán hận: "Cháu đói bụng lắm, thật sự thật sự rất đói, có thể để cháu ăn chút gì rồi hãy nói được không ạ?"

"Nhìn các bà kìa, thật mất mặt quá, đừng có làm con bé sợ chạy mất chứ. Nào, cứ thong thả mà ăn, ăn no rồi hẵng nói." Đại Nương thân thiết gắp hai cái bánh bao nhân thịt vào bát cho Dương Liễu Nhi.

"Cháu cảm ơn ạ."

Mặc dù những người ngồi đó không mở miệng nữa, nhưng tám con người, mười sáu con mắt cứ nhìn chằm chằm vào Dương Liễu Nhi như vậy, bảo nàng ăn thế nào đây? Tuy nhiên, Dương Liễu Nhi thực sự quá đói rồi, nàng cầm lấy một cái bánh bao, cúi đầu không nhìn họ, hùng hục ăn lấy ăn để. Cuối cùng cũng hoàn thành bữa sáng trong bầu không khí kỳ quặc này.

"Nào, vẫn còn nhiều lắm." Nhị Nương đẩy đĩa mì xào đến trước mặt Dương Liễu Nhi.

Dương Liễu Nhi xoa xoa cái bụng tròn căng, vẻ mặt mãn nguyện nói: "Cháu ăn no rồi ạ."

"Vậy thì..."

"Em trai cháu đâu rồi? Cháu muốn đi thăm hai đứa." Lần này Dương Liễu Nhi đã ăn no, tràn đầy sinh lực. Không đợi Ngũ Nương hỏi tiếp, nàng đã bất lịch sự ngắt lời bà. Trong lúc ăn điểm tâm nàng đã nghĩ kỹ rồi, nếu cứ nhún nhường mãi, đám người này chỉ có nước lấn tới, chi bằng cứ làm một kẻ đáng ghét. Để họ cảm thấy nàng không hợp làm con dâu nhà họ Cảnh, chẳng phải tốt hơn sao?

"Cháu không có giày đi, đợi Cảnh Ngôn tới rồi để nó bế cháu qua đó." Đại Nương cười híp mắt nói.

"Không cần đâu, mọi người cứ bảo cháu ở đâu, cháu tự đi qua là được. Chân cháu cũng có bị tàn phế đâu mà cần anh ta bế đi bế lại." Một Cảnh Nhạc Đường lớn thế này, Dương Liễu Nhi không tin là không tìm được một đôi giày vừa vặn, đám người này rõ ràng là cố ý, nàng sẽ không để họ toại nguyện đâu. Đợi tìm được cơ hội thích hợp, nàng nhất định sẽ đưa hai đứa trẻ rời khỏi nơi hỗn loạn này.

Cả đám người đều im lặng, nhất quyết không nói cho nàng biết lũ trẻ đang ở đâu. Khổ nỗi Dương Liễu Nhi lại là kẻ mù đường, sớm đã quên mất lúc nãy đi đường nào tới đây rồi. Kệ, không quản nhiều nữa, họ không nói thì nàng cũng chẳng thèm ở lại đây với họ. Dương Liễu Nhi chân trần sải bước lớn đi ra ngoài, cũng may sàn nhà lau dọn khá sạch sẽ, đi chân đất cũng không thấy đau.

Vừa bước ra ngoài, nàng tình cờ thấy tên Cảnh Ngôn đang đi về hướng Tây.

"Đường chủ, đợi tôi một chút!" Do chạy quá nhanh không chú ý, Dương Liễu Nhi giẫm phải một cành cây trên thảm cỏ, lòng bàn chân bị đâm một vết nhỏ. Cơn đau thấu tận tim gan khiến nàng lảo đảo ngã quỵ xuống đất.

Cảnh Ngôn quay đầu lại thấy Dương Liễu Nhi ngã, liền phi thân tới bế nàng lên: "Sao cô lại không xỏ giày vào?"

Dương Liễu Nhi lườm hắn một cái: "Anh còn mặt mũi mà hỏi à? Con trai tôi đâu, mau đưa tôi tới đó."

"Được." 

Dương Liễu Nhi vùng vẫy đòi từ trên tay Cảnh Ngôn xuống. Nếu để tám kẻ "xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn" kia nhìn thấy, e rằng sự hiểu lầm sẽ càng thêm trầm trọng, không thể cứu vãn nổi. Thế nhưng, chân nàng vừa mới chạm đất đã đau đến mức đứng không vững...

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng