Chương 42: Sắp có hôn sự đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 42: Sắp có hôn sự.

Đương nhiên là dễ sinh nở rồi, Dương Liễu Nhi cách đây không lâu vừa mới sinh hai đứa nhỏ mà. Có điều hiện tại nàng đang mặc bộ đồ rộng thùng thình của Cảnh Ngôn, lại còn ngồi trên giường, ánh mắt của Tam Nương kia quả thực quá tinh tường. Dương Liễu Nhi thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng dù sao cũng đang ở trên địa bàn của người ta, nàng không dám lộ ra mặt.

"Cô nương à, mặc dù tối qua Cảnh Ngôn đối với cô có làm chuyện đó, nhưng ta là người hiểu rõ đứa nhỏ này nhất. Nếu không phải thật lòng yêu thích thì nó sẽ không đối xử với cô như vậy đâu. Hôm nay thấy cô ngất xỉu, nó đã cuống cuồng cả lên, giày còn chẳng kịp xỏ đã bế thốc cô chạy thẳng tới đây rồi." Tứ Nương nói.

"Làm chuyện đó?" Đám phụ nữ này người một câu, ta một lời, thực sự làm Dương Liễu Nhi lú lẫn cả đầu óc. Nàng cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, thầm nghĩ trong đám người đứng ngoài cửa nghe lén chắc chắn phải có phần của bà Tứ Nương này.

Dương Liễu Nhi liếc nhìn Cảnh Ngôn một cái. Hắn hiện tại quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bời, lại còn chân trần, tạo hình này thực sự chẳng thuận mắt chút nào. Nếu Dương Liễu Nhi chưa từng thấy bộ dạng giả làm ăn mày của hắn trước đó, có lẽ nàng đã cảm động rồi.

"Vô vị." Cảnh Ngôn không muốn để tâm đến đám người điên này nữa, hắn quay người định về ngủ bù thì bị lão cha chặn đường.

"Khụ khụ." Cảnh Bác Hàn cố ý ho một tiếng để nhắc nhở mọi người về sự hiện diện của vị chủ gia đình này. "Cô nương cứ yên tâm, nếu Cảnh Ngôn đã làm ra chuyện như vậy với cô, nhà họ Cảnh chúng ta tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."

"Chịu trách nhiệm?" Đây chẳng lẽ chính là chiêu ép hôn mà Cảnh Ngôn đã nói? Đám người này vì chuyện hôn sự của hắn mà cũng ra sức quá mức rồi đấy, chiêu trò ép hôn của người cổ đại đúng là không có giới hạn mà.

Dương Liễu Nhi nở nụ cười: "Không cần, không cần đâu. Chuyện nam nữ hoan lạc vốn dĩ là đôi bên cùng có lợi, vui vẻ là được rồi. Một người đàn ông tốt như Đường chủ đây, mọi người nên tìm cho ngài ấy một cô nương tốt xứng đôi vừa lứa. Mặc dù 'kỹ năng trên giường' của Đường chủ rất khá, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không vì một cái cây mà từ bỏ cả cánh rừng đâu."

Câu trả lời của Dương Liễu Nhi nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người. Đám đông nhất thời đứng hình, không biết nói gì cho phải. Những lời này vốn dĩ đã khó nói ra miệng, huống hồ lại thốt ra từ miệng một cô nương trẻ tuổi như vậy! Mọi người cứ ngỡ sắp được lo liệu hỷ sự cho Cảnh Ngôn đến nơi, ai dè lại đụng phải một nữ tử thế này. Cả nhà hào hứng giăng bẫy, kết quả lại nhận về gáo nước lạnh, ôi trời...

"Cô nương, cô có thể thẳng thừng nói ra những lời như vậy, ta kính cô là một bậc hán tử!" Tứ Nương quả nhiên là nữ trung hào kiệt, là người đầu tiên phản ứng lại. "Nhưng cô thật sự không suy nghĩ lại sao? Gả cho Cảnh Ngôn chính là trở thành nữ chủ nhân của Cảnh Nhạc Đường, cô thật sự không cân nhắc chút nào à?"

Theo lẽ thường, vị trí này là thứ mà vạn người phụ nữ thèm muốn, vậy mà cô nương này lại chẳng màng tới. Hơn nữa hôm nay nàng lại bị phát hiện trong tủ quần áo, nên Tứ Nương táo bạo đoán rằng: hoặc là tối qua hai đứa chỉ diễn kịch, hoặc là tụi nó đã cãi nhau rồi.

"Cảm ơn ý tốt của mọi người, Đường chủ cao quý như vậy, tôi thực sự không trèo cao nổi."

"Hai đứa cãi nhau phải không?" Tứ Nương hỏi.

"Dạ không."

"Vậy tại sao không chịu gả cho Cảnh Ngôn?" Tứ Nương gạt phắt Nhị Nương đang ngồi cạnh giường ra, bà nắm lấy tay Dương Liễu Nhi, âm thầm dùng lực. Đây là đang đe dọa nàng!

Dương Liễu Nhi đương nhiên cảm nhận được sự đe dọa đó. Nàng cúi đầu, chớp mắt hai cái, hai hàng nước mắt liền rơi xuống: "Thực không giấu gì mọi người, trong lòng Đường chủ sớm đã có hình bóng người khác rồi, tôi việc gì phải tự chuốc lấy nhục nhã? Cho dù tôi thật sự thành thân với ngài ấy, chỉ có được người mà không có được tâm, thì có ích chi?"

Cảnh Ngôn nhướng mày. Hắn thừa biết con nhóc này rất giỏi diễn kịch, giờ hắn muốn xem nàng định diễn vở gì đây.

"Nó có người trong mộng rồi? Là ai thế?" Tứ Nương mừng rỡ hỏi.

"Tôi... tôi không dám nói đâu, mọi người cứ đi mà hỏi chính Đường chủ ấy."

Tuyệt vời! Dương Liễu Nhi cứ thế đá quả bóng sang phía Cảnh Ngôn. Rắc rối này là do hắn gây ra, để hắn tự xử lý là hợp lý nhất.

Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Cảnh Ngôn, chờ đợi hắn nói ra cái tên đó.

"Ta có người trong mộng? Sao chính ta còn không biết nhỉ? Cô cứ nói cái tên đó ra xem nào, đừng sợ, cứ mạnh dạn mà nói." Cảnh Ngôn nhìn chằm chằm Dương Liễu Nhi, xem nàng đào đâu ra một người mà hắn "thích" đây.

"Người mà Đường chủ thích khá là đặc biệt, cho nên mọi người hãy chuẩn bị tâm lý nhé." Dương Liễu Nhi nhìn quanh một hồi mới chậm rãi thốt ra: "Người Đường chủ thích chính là... huynh Đỗ Phong."

"Hóa ra là thật! Ta nghe người ngoài chợ đồn mà còn không tin đấy!" Ngũ Nương hét lên.

"Cảnh Ngôn, chuyện này có thật không!" Cảnh Bác Hàn nổi trận lôi đình. Dù ông đã nhường chức Đường chủ, nhưng trong cái nhà này ông vẫn là người lớn nhất.

"Cha, mọi người đừng nghe Liễu Nhi nói bừa." Cảnh Ngôn từng bước một tiến về phía Dương Liễu Nhi, nụ cười trên môi hắn khiến nàng thấy tê cả da đầu. Hắn bước tới cạnh giường, Tứ Nương và Đại Nương lập tức dạt sang một bên nhường chỗ.

Cảnh Ngôn ngồi xuống mép giường, hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay Dương Liễu Nhi. Cái lực tay đó chỉ có mình nàng mới biết nó lớn đến nhường nào. "Liễu Nhi, tối qua là ta không đúng. Ta không nên cưỡng đoạt cô khi cô không tình nguyện. Ta biết đó là lỗi của ta, nhưng ta thực sự không cầm lòng được."

Vì Cảnh Ngôn đang quay lưng về phía mọi người, nên ngoại trừ Dương Liễu Nhi, không ai biết hắn đang nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này.

"Thực ra khoảng thời gian cô bị bắt đi, ta đã sắp phát điên rồi. Nhưng cô yên tâm, hai đứa em trai của cô, ta đã an bài ổn thỏa cả rồi."

Dương Liễu Nhi thực sự muốn khóc. Rõ ràng muốn rạch ròi quan hệ với Cảnh Ngôn, ai dè đi một vòng rắc rối lại đổ hết lên đầu mình. Hơn nữa hiện tại hai đứa nhỏ đang nằm trong tay Cảnh Ngôn, nàng buộc phải đâm lao thì phải theo lao, cùng hắn diễn nốt vở kịch này.

"Bỉ ổi." Dương Liễu Nhi lẩm bẩm thật nhỏ, chỉ đủ cho Cảnh Ngôn nghe thấy.

Hắn cười hớn hở: "Liễu Nhi, ta thề sau này tuyệt đối sẽ không đối xử với cô như vậy nữa, cô tha thứ cho ta nhé?"

Trong cảnh tiến thoái lưỡng nan, Dương Liễu Nhi chỉ đành gật đầu.

"Ôi chao, hóa ra đều là hiểu lầm cả, tốt quá rồi. Ta đi chuẩn bị ngay đây, Cảnh Nhạc Đường chúng ta cuối cùng cũng sắp có hỷ sự rồi. Các con cứ yên tâm, ta nhất định sẽ tổ chức hôn lễ thật náo nhiệt." Ngũ Nương hớn hở nói.

"Đừng, đừng mà!" Dương Liễu Nhi hét lớn. "Thực ra cha mẹ tôi mới mất chưa lâu, tôi phải thủ hiếu cho họ ba năm." Cái cớ này lúc trước Cừu Thiên Kiếm từng dùng qua, giờ mang ra dùng lại cũng khá hợp lý.

"Ái chà, hóa ra là vậy." Cảnh Bác Hàn suy nghĩ một hồi: "Được, vậy chuyện hôn sự cứ đợi hết thời gian thủ hiếu rồi tính sau. Cô cứ coi nơi này như nhà của mình là được."

"Tôi đói rồi, có thể cho tôi ăn chút gì trước khi nói tiếp được không?" Dương Liễu Nhi tội nghiệp nhìn lão Trương, nàng đã đợi đồ ăn của lão từ nãy đến giờ rồi.

"Được rồi, được rồi, bữa sáng đã chuẩn bị xong cả rồi, đi thôi." Đại Nương nói...

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng