“Thiếu trang chủ tỉnh rồi ạ! Bây giờ cảm thấy thế nào?” Nha hoàn phụ trách hầu hạ Cừu Thiên Kiếm thấy hắn tỉnh thì mừng rỡ.
“Đây là?”
“Phủ Thừa tướng ạ! Mời uống ngụm nước trước.” Nha hoàn rót cho hắn một chén nước đun sôi để nguội, “Tiểu Hồng, mau ra nhà bếp bưng cháo và thuốc lại đây.”
Cừu Thiên Kiếm lòng như lửa đốt nóng lòng muốn về, tuy không có khẩu vị nhưng vẫn uống hai bát cháo, dù sao đi đường cũng cần sức lực, “Phiền cô nương chuẩn bị cho ta một chiếc xe ngựa, ta phải trở về.”
“Nhưng vết thương của ngài vẫn chưa khỏi, đại phu dặn vết thương quá sâu, không được cử động lung tung. Thừa tướng có dặn, hãy coi nơi đây như nhà của mình là được.”