Cừu Thiên Kiếm trong đêm đã cùng Tần Vĩnh Kỳ vội vã trở về kinh thành. Sáng sớm hôm sau, Lệ phu nhân đến biệt viện tìm người.
Phúc bá kể lại toàn bộ chuyện xảy ra hôm qua cho bà. Bà cảm kích việc Dương Liễu Nhi giúp con trai tránh bị bắt, nhưng trong lòng vẫn không thể chấp nhận nàng.
Một nữ tử có thể bất chấp danh tiết của mình mà giấu một nam nhân trong thùng tắm nếu không có tình cảm thì ai làm được? Nhưng đến tận bây giờ, Cừu Thiên Kiếm vẫn vì Lục Hiểu Ca mà bất chấp tất cả. Mà gương mặt của Dương Liễu Nhi lại giống Lục Hiểu Ca đến vậy, Lệ phu nhân lo rằng sớm muộn gì con trai bà cũng sẽ rơi vào tay nàng.
Nếu Dương Liễu Nhi là một cô gái trong sạch rõ ràng, bà tất nhiên không phản đối. Nhưng nàng xuất hiện đột ngột, thân phận mờ ám, lại còn có hai đứa con, còn dây dưa không rõ với Tần Vĩnh Kỳ một người như vậy, làm sao bà có thể chấp nhận?
Bà chỉ có một mình Cừu Thiên Kiếm là con trai, hạnh phúc của hắn quan trọng hơn tất cả. Nhân lúc hắn và Tần Vĩnh Kỳ đều không có ở đây, cơ hội tốt như vậy, bà nhất định phải nói chuyện rõ ràng với Dương Liễu Nhi.
Hai đứa nhỏ vẫn ngày đêm đảo lộn, ban đêm quậy phá, ban ngày ngủ say. Nếu không có hai bà vú giúp trông, chắc nàng không chịu nổi. Dù có người giúp, nàng vẫn không yên tâm. Lại thêm việc tối qua Cừu Thiên Kiếm cứ thế rời đi, khiến nàng tức đến cả đêm không ngủ.
Từ phòng con bước ra, Dương Liễu Nhi vươn vai, hoạt động gân cốt. Giờ vừa mệt vừa đói, định ăn sáng xong sẽ ngủ một lát thì Phúc bá đến báo Lệ phu nhân muốn gặp.
Không có lý do gì lại tìm nàng, chắc chắn không phải chuyện tốt. Nàng hiểu rõ sự thay đổi thái độ của Lệ phu nhân, mà bản thân nàng cũng kiêu ngạo, tuyệt đối không lấy mặt nóng dán mông lạnh.
“Liễu Nhi à, trông con tiều tụy đi nhiều.”
Dương Liễu Nhi mỉm cười:
“Vừa mới làm mẹ, sao có thể không vất vả? Không biết hôm nay Lệ phu nhân tìm ta có chuyện gì?”
Nghe giọng điệu xa cách của nàng, Lệ phu nhân có chút không quen. Trước đây ở sơn trang, hai người thân thiết như mẹ con.
“Thật ra sau khi con rời sơn trang, ta rất nhớ con. Hay là con dọn về sơn trang ở cùng chúng ta đi?”
“Lệ phu nhân, có gì thì cứ nói thẳng đi, không cần vòng vo.” Dương Liễu Nhi ngáp một cái, tỏ rõ nàng thật sự mệt, không có tâm trạng nói chuyện lòng vòng.
“Con cũng biết, ta chỉ có mỗi Thiên Kiếm là con trai, mà nó mãi không chịu thành thân. Lão gia thì suốt ngày không ở nhà, một mình ta rất cô đơn. Nếu con không chê, ta nhận con làm nghĩa nữ, con dẫn hai đứa nhỏ về, sơn trang sẽ náo nhiệt hơn.”
Dương Liễu Nhi liếc một cái đã nhìn thấu ý đồ của bà. Nhận nàng làm nghĩa nữ, thì nàng và Cừu Thiên Kiếm sẽ thành anh em mục đích chỉ là ngăn hai người dây dưa với nhau. Nếu Cừu Thiên Kiếm biết chuyện này, “người có tình lại thành anh em”, không biết có tức điên không?
“Đừng làm những chuyện vô ích nữa. Bà không thích ta, ta biết rất rõ. Hà tất vì những chuyện chưa chắc xảy ra mà diễn kịch như vậy?” Dương Liễu Nhi không muốn quay về sơn trang, nàng sợ họ sẽ phát hiện Đại Bảo và Tiểu Bảo chính là con của Cừu Thiên Kiếm.
“Thế này đi, ta nói một vụ làm ăn. ‘Quốc Sắc Thiên Hương’ là cửa hàng của ta, bà mua lại đi, ta sẽ rời khỏi đây.”
“Thật sao?” Không cần diễn kịch, như vậy đơn giản hơn nhiều. “Ừ.” ...
Chuyện của Lục Hiểu Ca rõ ràng Hoàng đế Ân Trọng Kiệt đã hạ lệnh phong tỏa tin tức, nhưng các đại thần trong triều vẫn biết. Khi lên triều có người đề nghị xử tử nàng, tan triều rồi họ vẫn tụ tập trước tẩm cung cầu kiến mục đích vẫn như cũ.
Đối với chuyện này, Ân Trọng Kiệt vô cùng phiền lòng. Dù nổi giận, nhưng vẫn không nỡ xử tử Lục Hiểu Ca. Chỉ vì nàng có gương mặt giống Thái hậu, Thái hậu đã chết, nếu ngay cả Lục Hiểu Ca cũng chết, trên đời này sẽ không còn gì khiến hắn lưu luyến nữa.
Hắn lấy lý do chưa bắt được “hung thủ” Cừu Thiên Kiếm để liên tục trì hoãn việc xử quyết. Nhưng trước áp lực của quần thần, hắn đành giả bệnh, không thiết triều, không gặp ai. Dẫu vậy cũng không phải cách lâu dài đã ba ngày không lên triều, quốc sự không thể bỏ bê, càng không thể vì một nữ nhân mà loạn cả giang sơn.
Hôm nay hắn buộc phải lên triều, nhưng cứ cách một lúc lại ho dữ dội. Cơ thể vốn không có vấn đề, mà giờ ho đến đau cả cổ họng.
Xử lý xong vài việc quan trọng, Ân Trọng Kiệt lại ho kịch liệt. Chu Hồng hiểu ý, bước lên:
“Hoàng thượng long thể bất an, buổi triều hôm nay kết thúc tại đây, bãi triều”
“Thần còn một việc muốn tâu.” Lễ bộ Thượng thư Đỗ Lễ quỳ xuống trước tiên. Ông ta vốn cùng phe với tướng quân Triệu Tử Đan, lần này nếu trừ được Lục Hiểu Ca thì vị trí Lệ phi sẽ thuộc về con gái ông là Đỗ Như Thi.
“Lệ phi gây ảnh hưởng xấu, nếu không xử lý sớm e hậu hoạn vô cùng.”
“Thần xin Hoàng thượng mau chóng xử quyết.” Có người mở đầu, các đồng minh khác cũng quỳ theo, ép hoàng đế lập tức quyết định.
“Khẩn xin Hoàng thượng điều tra kỹ vụ việc Lệ phi, tránh trúng gian kế.” Nhân lúc quần thần dâng cao khí thế, Tần Nguyên Kỳ lớn tiếng minh oan cho Lục Hiểu Ca.
“Hừ, nhân chứng vật chứng đầy đủ, còn cần điều tra gì? Ai mà không biết con trai tể tướng cũng có liên quan, giờ kêu oan không thấy buồn cười sao?” Tướng quân Triệu Tử Đan không nể nang, trực tiếp quy chụp.
“Chính vì con thần có liên quan nên mới biết rõ chân tướng. Nhưng chuyện của Lệ phi thuộc hậu cung, bàn ở đại điện không thích hợp, xin Hoàng thượng sau triều bàn tiếp.”
Cuối cùng cũng có người đứng ra bênh vực, Ân Trọng Kiệt cảm thấy được an ủi phần nào. Dù lần này Tần Nguyên Kỳ có thành công hay không, hắn vẫn đồng ý bàn sau bởi kết cục tệ nhất cũng đã là tử tội, không thể xấu hơn nữa.
Ân Trọng Kiệt ho đến không nói được, chỉ phất tay đồng ý.
Địa điểm bàn việc chuyển sang Ngự Thư Phòng. Hoàng đế chỉ triệu kiến một mình Tần Nguyên Kỳ, còn các đại thần khác và mấy vị đại phu giang hồ đi cùng đều chờ bên ngoài.
Triệu Tử Đan tuy không nói chuyện với những người đó, nhưng ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt, đoán ra họ là đại phu. Ông ta liền ra hiệu cho tiểu thái giám phía sau, người đó lặng lẽ rời đi báo tin cho Hoàng hậu.
Bên ngoài, các đại thần đều căng tai nghe, nhưng ngoài tiếng ho của Ân Trọng Kiệt, không nghe được gì khác.
Trong phòng, Tần Nguyên Kỳ nói:
“Thực ra Lệ phi xuất cung lấy danh nghĩa chúc thọ, nhưng thật ra là đi cầu y. Trong sơn trang Thượng Phong có một vị thần y họ Lý.”
“Làm càn! Trong Thái Y Viện có ngự y giỏi nhất, Lệ phi hà tất phải đi tìm một lang trung giang hồ?” Chu Hồng nói ra nghi vấn của Ân Trọng Kiệt...