Tiêu Dung đêm trước nằm ngủ trên cái sạp nhỏ ở trong thư phòng. Dù là tiểu nội thị hầu hạ đã lót cho y nhiều tầng chăn chiếu, nhưng rốt cuộc vẫn không thể sánh được với giường cao nệm êm trong phòng tân phòng, khiến y một đêm dài phải gắng chịu trong thư thất.
Không nói tới việc ngủ có thoải mái hay không, trong lòng y vẫn luôn lo nghĩ về Thẩm Ninh. Cả đêm y trở trăn mãi, mãi đến tận khuya vì quá mệt mới thiếp đi được.
Cuối cùng cũng trụ qua một đêm trong thư phòng, Tiêu Dung ngủ dậy cảm thấy toàn thân chẳng được khoan khoái gì. Hông lưng đau nhức, đến cả lúc nghe dạy học cũng vì ngủ không đủ giấc mà mải mộng mơ, thường xuyên mất tập trung.
Hiện tại người dạy học cho Thái tử là Thái phó Lưu Thừa Vân, thấy hôm nay y trong giờ học liên tục lơ đãng, nên sau khi tan học đã gọi y lại.
“Thái tử điện hạ, tuy rằng ngài vẫn đang trong thời gian tân hôn, nhưng mọi sự đều phải biết tiết chế mới không hại tới căn bản sức khỏe.” Lưu Thừa Vân cùng Thẩm Hoài Nguyên vốn là cựu giao nhiều năm, tất nhiên cũng biết Thái tử phi là muội gái Thẩm Hoài Nguyên, nên không tiện nói thẳng ra. “Điện hạ, cầu xin chú ý thân thể, cũng đừng để lỡ việc học hành.”
Tiêu Dung thầm nghĩ, vị thái phó này đúng là coi y như là vì tân hôn mà hưởng lạc quá độ nên tâm thần bất túc thế.
Lưu Thừa Vân nghĩ Thái tử phi là muội gái của bằng hữu, từ nhỏ cũng lớn lên dưới trông nom của ông, thật không tiện nói chuyện quá rõ ràng. Nhưng nhìn sắc dưới mắt Thái tử ẩn ẩn thâm huyết, ông vẫn không nhịn được phải khuyên vài câu.
Tiêu Dung tự nhiên không thể nói rõ sự tình thực tế cho Lưu Thừa Vân biết. Mà Lưu Thừa Vân và Thẩm Hoài Nguyên tình nghĩa tốt như vậy, ai cũng biết. Nếu y nói rõ ra, e là sáng mai chỉ chờ Hòa An Quận chúa và An Thái Đại trưởng công chúa sẽ đem thư tấu tiến ngay vào cung.
Tiêu Dung chỉ đành nói vài câu hời hợt với Lưu Thừa Vân, rồi vội vàng cáo từ bước ra.
Y vừa dẫn người định đi về phía Đông Cung, nửa đường có tiểu thái giám phía sau Hoàng hậu, tên Linh Đảng, chạy nhảy tới.
“Thái tử điện hạ!” Linh Đảng trông thấy Tiêu Dung , vội vàng tiến tới nghênh tiếp.
Linh Đảng năm nay chỉ độ mười hai tuổi, nhưng vì thông minh nhanh nhẹn, tay chân linh hoạt nên được Hoàng hậu sủng ái. Linh Đảng mắt nhanh tay lẹ, Hoàng hậu liền giao cho nhiều việc phải đi lại trong cung, nhiều lần Hoàng hậu muốn chuyển đồ đến cho Tiêu Dung , đều cử Linh Đảng mang sang Đông Cung. Do đó Tiêu Dung cũng khá quen biết Linh Đảng, nên khi Linh Đảng gọi, y cũng nhận ra.
“Từ từ đi.” Tiêu Dung dừng bước.
“Thái tử điện hạ, hiện tại phải về Đông Cung rồi sao?” Linh Đảng vừa chạy theo, dừng lại cũng không hổn hển. “Hoàng hậu nương nương phái ta đến mời điện hạ đến Vị Ương cung.”
Tiêu Dung tự hỏi:
‘Mẫu hậu gọi ta đến Vị Ương cung có chuyện gì đây?’
Y nghĩ thầm, có lẽ Hoàng hậu đã nghe tin từ một người hay tọc mạch về vụ tranh cãi giữa y và Thẩm Ninh hôm qua, nên mới muốn y đến Vị Ương cung.”
“Ừm, Thái tử phi nương nương sáng nay đến tấu chào, liền bị Hoàng hậu nương nương giữ lại trong Vị Ương cung.” Linh Đảng mỉm cười nói. “Hiện tại Hoàng hậu nương nương sai muội đến đón Thái tử điện hạ đi Vị Ương cung dùng bữa tối, đồng thời rước Thái tử phi nương nương trở về Đông Cung cùng nhau.”
Tiêu Dung tiến vào Vị Ương cung, đầu tiên sẽ đi qua vườn hoa nhỏ trong Vị Ương cung.
Trong vườn truyền đến tiếng cười trong trẻo của các thiếu nữ, Tiêu Dung dừng bước, không lâu liền thấy một thân hình nhỏ nhắn lảo đảo từ trong bụi hoa chui ra.
Cô bé nhỏ nhắn ấy hơi mũm mĩm, sau một hồi lăn lộn trong bụi hoa mới mang đầy lá cây trên đầu chui ra, chạy về phía y đứng.
“Ai da.” Cô bé chạy tới, mắt cứ ngoảnh nhìn phía sau, không thấy Tiêu Dung đứng ở đâu. Vì vậy chạy được vài bước đã va vào chân y.
“Xem xem nào.” Tiêu Dung ôm lấy người vừa đụng phải mình, đó chính là Nhị công chúa do Lệ phi sinh ra.
Hiện tại muội cháu Hoàng tộc tuy không nhiều, hoàng tử chỉ có ba vị, công chúa cũng chỉ hai vị mà thôi.
Tiêu Dung trong số hoàng tử là người nhỏ tuổi nhất. Đại công chúa và nhị công chúa tuy không phải Hoàng hậu sinh ra, nhưng đại công chúa từ nhỏ đã nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng hậu, nhị công chúa do Lệ phi trực tiếp nuôi dạy nên rất gần gũi Hoàng hậu. Vì vậy Tiêu Dung đối với hai vị tiểu muội muội vẫn rất chăm sóc.
“Tam hoàng huynh.” Nhị công chúa vừa va người, còn chưa kịp phản ứng, đã bị y ôm lên. Lúc đầu đôi mắt to tròn chứa đầy nước mắt, suýt khóc thành tiếng. Nhưng khi thấy người ôm mình là Tiêu Dung , liền vươn đôi cánh tay nhỏ ôm lấy cổ y.
“Sao muội lại chạy một mình trong vườn chứ?” Tiêu Dung một tay ôm nhị công chúa, một tay nhẹ nhàng tháo từng chiếc lá dính trên tóc cô bé. Một lúc lâu vẫn không thấy người đến tìm tiểu muội, nên hỏi: “Nhũ mẫu muội đâu?”
“Nhũ mẫu ở với mẫu phi rồi.” Nhị công chúa mấy ngày nay nói năng đã lưu loát hơn, nhưng nói chuyện vẫn còn giọng ngái ngái trẻ thơ.
“Vậy là muội lén ra ngoài chơi một mình sao?” Tiêu Dung ôm nhị công chúa cười nói, định ôm cô bé đi về phía chính điện Vị Ương cung. “Vậy tam huynh đưa muội về nhé?”
“‘Không, không về!’ Nhị công chúa vội siết chặt tay ôm lấy cổ y, ngăn y định đưa mình về.
‘Tam, Tứ tỷ dẫn muội với tỷ đệ chơi trò trốn tìm đó. Hiện giờ tỷ đệ là người làm ma, nên ta cũng phải trốn, không thể về được. Nếu về thì coi như thua rồi!’”
Nhị công chúa mấy hiệp trước đều thua, nhìn nhỏ nhắn như vậy, giờ lại bị Thẩm Ninh dắt đi chơi một buổi chiều, lòng dạ gan dạ lên nhiều.
Thân thể nhỏ, nhưng lực tay lại không nhỏ chút nào, cô bé đột nhiên siết chặt tay, suýt làm Tiêu Dung trợn mắt.
“Hôm nay không được chơi nữa đâu.” Tiêu Dung xoa lưng nhị công chúa, đã ướt đẫm mồ hôi.
Tiêu Dung kiếp trước dù sao cũng tự tay nuôi muội đến mười tuổi, hiểu được đứa nhỏ độ tuổi này chơi tới mồ hôi túa ra, mà gặp gió thì rất dễ ốm.
“Oa oa.” Nhị công chúa thấy bị Tiêu Dung ôm đi về phía chính điện, vì sợ không biết nói gì, liền làm bộ khóc, vừa vùng vã vừa trong lòng y. “Oa oa, muội nói không nghe lời, lát nữa muội sẽ sai tam tứ tỷ đánh huynh đó!”
“Hừm, tam tứ tỷ là vợ ta đó.” Nhị công chúa tròn mũm mĩm nhỏ xíu, chân tay nhỏ vô lực. Cô bé giật mạnh, Tiêu Dung suýt không giữ nổi. “Tỷ ấy nghe lời ta, chứ không nghe lời muội đâu.”
“Tam tứ tỷ còn nói tỷ thích ta nhất đó.” Nhị công chúa thấy giả vờ khóc cũng không thu hút được Tiêu Dung chú ý, vòng tay nhỏ ôm lại, tức giận nói.
“Phúc nhi, Phúc nhi.” Lúc này từ phía bụi hoa xa truyền đến một giọng nữ gọi tên Nhị công chúa.
Tiêu Dung nghe ra giọng đó chính là Thẩm Ninh, y vừa định mở miệng gọi chị lại.
“Tam tứ tỷ!” Ai biết Nhị công chúa trong tay nghe thấy giọng Thẩm Ninh, liền khóc la. “Tam tứ tỷ mau tới cứu muội, Phúc nhi sắp bị tam hoàng huynh ôm đi rồi.”
Thẩm Ninh nghe được phản ứng của Nhị công chúa, nhưng chưa nghe rõ nói gì. Vội nắm tay đại công chúa đang khóc vì lâu không tìm thấy muội muội, rồi đi về phía nơi tiếng nói phát ra.
Chẳng mấy chốc, Tiêu Dung thấy một lớn một nhỏ nắm tay nhau từ giữa khe hoa bước ra, người tới đó chính là Thẩm Ninh và đại công chúa.
Đại công chúa cuối cùng cũng nhìn thấy muội muội, mới lau nước mắt, buông tay Thẩm Ninh chạy đến trước Tiêu Dung .
“Muội muội, muội chạy đi đâu vậy?” Đại công chúa vừa khóc lí nhí hỏi. “Ta tìm muội lâu lắm mà không thấy!”
“Vậy là ta thắng rồi chứ?” Nhị công chúa nghe đại công chúa nói vậy, liền phấn khởi, lớn tiếng gọi Thẩm Ninh. “Tam tứ tỷ, vậy là ta thắng rồi nha?”
“Phúc nhi, muội làm đại ca sợ lắm đó biết không?” Thẩm Ninh đột nhiên trông thấy Tiêu Dung , có chút ngượng ngùng quay mặt đi. Nghe nhị công chúa gọi, nàng chỉ đành bước tới. “muội xem, đại ca còn bị muội làm khóc đó.”
Nhị công chúa lúc này mới từ trong tay Tiêu Dung đưa mắt nhìn đại công chúa đang đứng cạnh y, đang dùng tay lau nước mắt.
“Đại ca, đừng khóc nha.” Nhị công chúa mới lo lắng, không để ý bản thân còn đang được ôm trong tay Tiêu Dung , vội vã thò nửa thân người nhỏ ra để an ủi đại công chúa.
Tiêu Dung không còn cách nào, đành khom người đặt Nhị công chúa xuống đất. Nhị công chúa vừa chạm đất, liền vội ôm chầm lấy đại công chúa. Đại công chúa cũng ôm lại Nhị công chúa, hai tiểu mập ú ôm nhau trông rất đáng yêu.
Hoàng hậu và Lệ phi đang nói chuyện trong chính điện Vị Ương cung, các cung nữ đứng ngoài tung tin.
Một lúc sau, Tiêu Dung dẫn đại công chúa, Nhị công chúa thì do Thẩm Ninh bồng trong tay, bốn người cùng bước vào.
“Phúc nhi, con sao còn không nhanh xuống?” Lệ phi thấy Nhị công chúa vào điện vẫn bám lấy Thẩm Ninh không chịu ra, mới nói một câu. “Đừng làm phiền Thái tử phi nha.”
“Lệ phi nương nương thật ra không có gì đâu.” Thẩm Ninh ôm Nhị công chúa ngồi xuống. “Phúc nhi không nặng chút nào đúng không?
Nhị công chúa gật đầu tỏ ý đồng tình.
“Nàng nhỏ này, tuy gan không to nhưng cái bao tử thì to thật.” Lệ phi che miệng cười nói. “Ngày thường đứa nhỏ cũng chẳng muốn bám rết như vậy đâu.”
“Chuyện đó là do Thái tử phi có duyên với trẻ muội đó, để nàng ấy thường xuyên ở cùng hai vị muội muội cũng tốt.” Hoàng hậu cũng mỉm cười nói. “Đến lúc đó cũng sẽ sinh vài đứa cháu dễ thương cho bổn cung, vậy thì tốt biết bao.”
Thẩm Ninh chỉ ôm Nhị công chúa cúi đầu không nói, nhưng tóc tai lại hơi ửng hồng.
“Bẩm mẫu hậu.” Tiêu Dung buông tay, đại công chúa chạy tới trước Hoàng hậu. “Bẩm Lệ phi nương nương.”
Lệ Phi thấy Thái tử bước vào, liền vội đứng dậy, chắp tay hành lễ và nói:
‘Bần thần xin bái kiến Thái tử điện hạ.’”
Ăn xong bữa tối, Thẩm Ninh đưa Lệ phi và Nhị công chúa tới ngoài điện, Tiêu Dung thì bị Hoàng hậu ở lại nói chuyện.
“Chuyện tối qua, ta đã hỏi Thái tử phi rồi.” Hoàng hậu hất mắt nhìn Tiêu Dung một cái. “Người ta không tiện chăm sóc ngươi thì đã sắp xếp người khác chăm lo cho ngươi rồi, vậy là đủ hiền đức độ lượng rồi. Ngươi dù không vừa ý người Hoàng hậu chọn, cũng không thể trước mặt cung nhân mà làm lớn chuyện với nàng. Người ta mới vào môn chưa đầy một tháng, ngươi đã ngủ trong thư phòng qua đêm, khiến người khác nghĩ sao về nàng?”