Chương 72: Thề nguyện đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 72: Thề nguyện.

“Ninh nhi, nàng gọi ta đến đây có chuyện gì?”
Tiêu Dung nhìn nét mặt lạnh lùng của Thẩm Ninh, không khỏi hỏi.
“Có chuyện định bàn với ta sao?”

“Đúng, có chuyện muốn cùng chàng bàn một chút.” Thẩm Ninh nhấp một ngụm trà rồi lại ngẩng đầu nhìn Tiêu Dung .

Lúc này Tiêu Dung vẫn còn dáng vẻ thiếu niên, bởi lần này y cải trang ra ngoài hoàng thành, chỉ khoác một bộ trường bào thiên bích đơn giản. Nét mặt tinh xảo, thân hình cao ráo, đúng là mang khí chất quý tộc.

Một đôi đào hoa mục di truyền từ họ Tiêu càng khiến gương mặt y thêm phần mỹ lệ.

“Thế thì nói đi, ta sẽ cố hết sức giúp nàng làm xong.” Tiêu Dung vội vàng hứa.

“Thiếp không muốn làm Thái tử phi, chàng có thể giúp thiếp không?” Thẩm Ninh khinh thường cười, nói.

“Gì?!” Tiêu Dung nghe đến câu này bỗng giật mình.

“Thôi, đừng nói nữa. Thiếp biết chuyện này vốn không thể thay đổi, chiếu chỉ ban hôn đã truyền khắp nơi rồi.” Thẩm Ninh nói tiếp. “Lần trước chàng trở về, sau vụ ở Thụy Điền bị đá rơi làm nát vai, tại sao vẫn để hoàng thượng ban hôn giữa chàng và thiếp? Chẳng lẽ kiếp trước chúng ta cãi nhau vẫn chưa đủ hay sao?”

“Ninh nhi?” Tiêu Dung thấy Thẩm Ninh bất ngờ đem chuyện cũ gợi lại, cảm thấy khó xử.

“Chàng đã mắng thiếp là đồ độc phụ, là đồ ghen tuông, đủ loại rồi. Bây giờ chàng đã trở về, vì sao còn đưa thiếp về chỗ đó?” Thẩm Ninh nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dung hỏi. “Hoàng hậu trước kia triệu kiến biết bao vài gia quí thục nữ, sao chàng không chọn một người thật sự phù hợp làm Thái tử phi cho chàng?”

“Ninh nhi, nàng thật sự ghét ta đến vậy sao?”

“Ghét. Thiếp thật ghét chàng.” Thẩm Ninh nói như sực tỉnh. “Chàng làm thiếp mất trái tim, mất mặt mày, cuối cùng còn mất cả tính mạng.”

“Nhưng chẳng sao cả, vòng vòng đến kiếp này ta rốt cuộc vẫn phải gả cho chàng. Nhưng an tâm, thiếp đã buông bỏ rồi, kiếp này thiếp sẽ làm một Thái tử phi nhu thuận, thục đức. Nếu chàng muốn kết nạp thiếp phi, kẻ hầu thì cứ nói trước một tiếng, thiếp sẽ lo liệu chu toàn.”

“Ta chỉ cần mỗi nàng thôi, không có thiếp phi, không có kẻ hầu.”

“Thái tử điện hạ, khi mình nói ra lời này, có thấy hai tai nóng bừng không?” Thẩm Ninh cười. “Kiếp trước chàng cũng từng hứa với thiếp như vậy, nhưng chàng đã làm được sao?”

“Cái này” Tiêu Dung thật sự chẳng thể phản bác, kiếp trước chính y đã hứa, bất luận vì lý do gì, y cuối cùng đã phụ lời mình tự thề.

“Thôi, nói lại mấy chuyện cũ cũng vô vị.” Thẩm Ninh thấy Tiêu Dung mở miệng mà chẳng nói nên lời vài lần, đành đổi chủ đề. “Người được sai đến Như Ý lâu truyền tin đó là chàng sắp xếp sao?”

“Là do người của ta tìm ra hắn. Hắn có một cô em gái làm nha hoàn hạng ba trong phủ của tiểu thư họ Lương. Sau lần đầu hắn theo dõi nàng, hắn mang tiền về nhà, nên em gái hắn cũng được thăng lên làm nha hoàn hạng hai. Ta đã bắt được hắn, hắn cũng khá lanh lẹ, chưa cần hỏi nhiều đã khai hết mọi chuyện. Hắn chỉ vì tiểu thư họ Lương sai theo dõi nàng một lần, muốn kiếm tiền chuộc em gái về, chứ hoàn toàn không có ý dính líu sâu vào chuyện này.”

“Vậy nên mới để hắn vào Như Ý lâu báo tin thiếp, hiện tại hắn thế nào?”

“Hắn đã đưa cả gia quyến rời kinh thành về quê.”

“Nói cho thiếp biết dự tính của chàng là gì?”

“Lương Phủ tiểu thư chẳng có nhân lực gì đáng kể ở ngoài, nếu thật lòng muốn tính toán với nàng, nhất định sẽ kéo theo một trong các huynh trưởng của mình. Lúc đó ta có chứng cứ, tất nhiên có thể cùng Lương đại nhân nói chuyện, để ông ta lựa chọn là giữ con trai hay con gái. Ta sẽ mượn thế buộc Lương đại nhân đồng ý, để con gái ông ta xa kinh thành mà gả đi.”

“Chàng có tự tin không?”

“Ít nhất là chín phần chắc. Lương đại nhân hiểu chuyện, chắc chắn không vì một người con gái nghĩ quấy mà đắc tội với Thái tử.”

“Được, thiếp tin lời này của chàng, Lương Thiếu Nguyệt hiện giờ có đang u uất vì không có cơ hội tính toán với thiếp không?” Thẩm Ninh miệng nở nụ cười hả hê. “Nếu nàng ta không có cơ hội, ta sẽ tạo cho nàng ta một cơ hội.”

“Nàng định làm gì?” Tiêu Dung kinh hãi hỏi vội.

“Việc của thiếp, chàng khỏi bận tâm. Dù sao thiếp cũng không đem mạng mình ra đổi lấy.” Thẩm Ninh lạnh lùng nói. “Nàng ta sẽ không nhịn được, nếu thiếp cho nàng ta cơ hội thì hầu như chắc chắn nàng ta sẽ mắc bẫy ngay. Lúc đó thiếp sẽ sai Thành Nhạc đưa tin cho chàng, chàng chỉ cần khi Lương Thiếu Nguyệt tính toán với thiếp, xuất hiện đúng lúc rồi đóng đinh nàng ta và bọn thuộc hạ lại.”

Nói xong, Thẩm Ninh đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Thành Nhạc.” Nàng vừa đứng lên vừa lớn tiếng gọi.

“Ninh nhi.” Khi nàng đến bên Tiêu Dung , y đưa tay nắm lấy cẳng tay nàng.

“Thái tử điện hạ muốn nói gì cùng thiếp?” Thẩm Ninh cúi đầu nhìn Tiêu Dung nắm tay mình. “Có phải vì không nỡ rời xa Đức phi của chàng sao? Xin lỗi, nếu là những phi tần khác thiếp còn có thể nhịn, nhưng Lương Thiếu Nguyệt thì thiếp không muốn nàng lại nhập cung nữa.”

“Không phải chuyện này.” Tiêu Dung thấy Thẩm Ninh cố ý ngầm hiểu sai ý mình. “Ninh nhi, hãy cho ta thêm một cơ hội. Hãy cho chúng ta một khởi đầu mới, tính như ta cầu xin nàng, hãy nghĩ tới con của chúng ta!”

Nghe đến lời này, trong đầu Thẩm Ninh lại hiện lên hình ảnh đứa nhỏ trong mộng sáng nay, nét mặt đáng yêu thanh tuyết. Nàng quay mặt đi, không muốn Tiêu Dung thấy giọt nước mắt trong mắt mình.

“Ninh nhi, ta thề nếu kiếp này còn phụ nàng một lần nữa, thì xin khiến ta không sống được tốt đẹp.” Tiêu Dung nghiêm trang thề.

Nhưng Thẩm Ninh không muốn nghe thêm một lời nào nữa, cố dùng sức giãy ra khỏi tay y. Tiêu Dung sợ nàng giãy quá mạnh sẽ làm đau mình, đành buông tay để nàng rời đi.

Thẩm Ninh vội chạy xuống lầu, Thành Nhạc vừa nghe nàng gọi đã bảo kỵ mã đưa xe ngựa đến cửa trà lâu. Vừa ra khỏi cửa trà, Thẩm Ninh được Thành Nhạc đưa lên xe ngựa rời đi.

Còn Tiêu Dung cứ đứng trước cửa sổ phòng riêng ấy, nhìn chiếc xe kéo chở Thẩm Ninh dần xa khuất.

Trong hẻm nhỏ Lâm Thanh, thấy Thẩm Ninh cùng nãi kỵ lên xe đi rồi mới vào trà lâu tìm Tiêu Dung .

Hắn ta bước đến cửa phòng khách, Tiêu Dung vẫn đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Xem ra đúng là Hạng vọng thê thạch rồi.” Lâm Thanh tựa vào khung cửa đùa cợt, thấy sắc mặt Tiêu Dung không tốt liền hỏi: “Sao vậy, có phải vị hôn thê đó làm điện hạ tức giận không? Trông mặt tối sầm lại kìa.”

“Không phải nàng làm ta tức giận, mà là ta hình như làm nàng tức giận?” Tiêu Dung thu lại tầm mắt, cười khổ. “Ngươi nói xem người ta sao khó chiều đến vậy?”

“Con gái mà, luôn giấu hết trong lòng. Một câu nói không đúng, nàng nhớ mãi chẳng quên. Buồn lòng mà chẳng nói cho ngươi biết lý do.” Lâm Thanh khoát tay, vẻ như rất có kinh nghiệm.

“Ngươi biết rõ lắm nhỉ.” Tiêu Dung nhìn Lâm Thanh, người vừa là biểu đệ, kiêm sư đọc sách. Kiếp trước y mãi không kết hôn, chỉ trong lúc say chén mới nói người thương đã gả xa, rồi chịu lỗ tâm đến bất hạnh. Y một mực không muốn kết hôn, cho đến khi người đó trở về ly dị, y lập tức mang lễ vật đến cầu hôn. May mắn là ba mẹ y từ lâu đã không còn khó tính, thấy con chịu kết duyên mới thôi chê bai phẩm tính nàng kia. “Ngươi đã mười sáu, sao chú mẫu, thê mẫu không thu xếp chuyện hôn sự cho ngươi?”

“Đừng bận tâm, bọn họ thu xếp cũng chỉ là loạn loạn mà thôi.” Lâm Thanh dường như bị câu của Tiêu Dung chạm đúng điểm, bất giác nổi giận. “Ngươi đừng lo cho ta, trước hết lo cho chuyện của ngươi đi.”

“Ừ, vậy ngươi ngoài đó có phát hiện gì không?” Tiêu Dung thấy Lâm Thanh đỏ mặt giận dỗi, chẳng hỏi tiếp nữa.

“Có thật, hai tiểu nha hoàn lén lút bên xe ngựa của Phủ Vĩnh Ninh, còn chuyện trò với nha dịch trong trà lâu chút rồi đi mất.” Lâm Thanh bị đỏ mặt đến nỗi sưng phù, nói. “Nhưng ta đã phái người theo dõi hai người kia rồi.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng