Vì sợ vết bàn tay trên mặt bị người khác trông thấy, Tiêu Dung che đi rồi lững thững quay trở về Đông cung. May mà sau khi trở về cung cũng không lâu, qua việc lấy khăn lạnh đắp lại thì vết đỏ bên má trái của y đã phần nhiều mờ đi.
Đến buổi tối, Hoàng hậu phái người truyền mời y đến Vị Ương cung. Tiêu Dung sai nội thị vào trong, thay y một bộ thường phục, rồi mới lui đến phủ Vị Ương của Hoàng hậu.
“Hôm nay đích thân ngươi lấy chiếc trâm phượng ấy đem đến phủ Vĩnh Ninh hầu để bày tỏ ân tình với nàng, thế nào rồi?” Hoàng hậu vừa ăn xong bữa tối, thấy Tiêu Dung đến, mỉm cười hỏi.
“Cô nương ấy rất vừa lòng.” Tiêu Dung ngồi bên cạnh Hoàng hậu nói.
“Giờ thì chuyện hôn sự của con cuối cùng cũng sắp ổn định, trong lòng ta vừa lo vừa phần nào yên tâm rồi.” Hoàng hậu lúc này rất vui vẻ, vì chuyện hôn sự của con trai út cuối cùng đã đến lúc định đoạt. “Ngày mốt Phụ hoàng sẽ ban chiếu phong hôn. Mẫu hậu và Phụ hoàng dự định phong hôn trước, rồi sau sáu tháng mới làm lễ thành hôn. Con nghĩ sao? Nay đã là tháng ba, con là Thái tử, mọi việc đại sự không thể vội vàng, ba tháng cũng đủ để sắp xếp và chuẩn bị chu đáo.”
“Các sắp xếp đều theo ý Phụ hoàng, mẫu hậu định đoạt là được.” Tiêu Dung đáp.
“Đợi đã, sao mặt ngươi hơi đỏ thế này?” Là một người mẹ, Hoàng hậu đôi mắt tinh tường lắm, liền nhận ra gò má Tiêu Dung đỏ nhẹ.
“Không có gì, không có gì.” Tiêu Dung quay mặt đi, muốn né tránh ánh mắt Hoàng hậu. Cuối cùng y đành quay về phía trước, để Hoàng hậu nhìn rõ. “Ta đỏ mặt vì vui mừng, mẫu hậu hài lòng rồi chứ?”
“Xem ra ngươi cũng biết vui mừng.” Hoàng hậu cười lớn. “Ngươi là Thái tử của cả nước, có biết bao nhiêu người con gái tốt đẹp mà không lấy, lại nhất định chọn Thẩm Ninh. Giờ cuối cùng nguyện vọng cũng thành, tất nhiên phải vui rồi. Phụ hoàng tối nay khi dùng cơm trong phủ ta còn dặn rằng nhất định phải sắp xếp mọi chuyện chu toàn.”
“Vậy sao Phụ hoàng đã dùng cơm với mẫu hậu, sao hiện giờ không có mặt ở Vị Ương cung?” Tiêu Dung hỏi.
“Người hầu bên cạnh Phụ hoàng – Quý nhân Tân – sắc mặt xinh đẹp, lúc này rất được sủng ái. Chỉ vì nói bị đau đầu mà Phụ hoàng liền theo nàng về cung.” Hoàng hậu nói với chút bất đắc dĩ.
“Những cô gái trẻ vừa vào cung như vậy thì cũng nên cho một bài học. Một Quý nhân mới nửa năm trong cung đã dám rủ Phụ hoàng rời khỏi phủ mẫu hậu?!” Tiêu Dung thấy những sợi tóc điểm bạc nơi thái dương Hoàng hậu, không khỏi bực mình nói.
“Thôi được rồi, chỉ là một ti phi không con mà thôi. Ta là Hoàng hậu, không việc gì phải so đo với những chuyện nhỏ nhặt ấy. Hơn nữa đã bao năm như vậy, nếu ta mà để tâm hết mọi chuyện trong cung thì ta sớm đã bị tức chết rồi.” Hoàng hậu nhìn đứa con trai yêu quý lo lắng cho mình như vậy, lòng cũng thấy ấm áp. “Ta là Hoàng hậu, chỉ cần ngươi và huynh trưởng sống tốt là được, còn ta không cần phải dựa vào sự sủng ái của Phụ hoàng.”
Tiêu Dung lại theo Hoàng hậu nói chuyện một lúc lâu, khi thấy Hoàng hậu có vẻ mệt mỏi, định lui xuống nghỉ, y mới đứng dậy rời khỏi Vị Ương cung.
Đêm ấy, Tiêu Dung ngủ không được yên.
Trong mộng luôn hiện hữu hình ảnh Thẩm Ninh với đôi mắt ngấn lệ.
Y như đã mơ lại cảnh ngày Thẩm Ninh qua đời ở kiếp trước – cảnh đó khiến y hãi lòng. Sáng sớm hôm ấy, những người thân nữ giới ở phủ Vĩnh Ninh hầu cùng An Thái đại trưởng công chúa vội vã vào cung. Thẩm Ninh khi nhìn thấy con một lần đã bất ngờ bị xuất huyết ồ ạt. Bảy, tám vị danh y tinh thông khoa sản từ Thái y viện được triệu đến, nhưng không ai giữ được mạng sống cho nàng.
Y sai người đặc biệt đưa phụ thân và huynh trưởng của Thẩm Ninh vào cung. Ba người chạy thục mạng, không ngờ tới khi tới Vị Ương cung lại nghe tin Thẩm Ninh đã mất.
Thẩm Lệnh Hoàn tính tình nóng nảy, bản định xông vào đánh y, nhưng bị Thẩm Lệnh Hàn giữ chặt lại.
Y bước vào điện Thẩm Ninh ở, hầu nhân trong Vị Ương cung và các danh y đang cứu chữa quỳ đầy dưới nền. Cô gái tên Xuân Khiếu ngẩng đầu đôi mắt đỏ ngầu, nhìn y đầy oán hận. Phu nhân phủ Vĩnh Ninh hầu Võ thị đang bồng bà lão già yếu ngất xỉu. Còn Hòa An quận chúa ngồi bên giường, đôi mắt thất thần nhìn Thẩm Ninh nằm trên giường, giữa vũng máu loang lổ.
Bên cạnh hoàng thái hậu, các quan lại vội vàng chắp tay hành lễ khi y vừa bước vào. Hòa An quận chúa nghe tiếng, quay đầu thấy y, liền lao tới tát thẳng vào mặt y một cái thật mạnh.
An Thái đại trưởng công chúa thấy vậy vội vàng kéo Hòa An quận chúa lại, không cho nàng tiếp tục đánh y.
“Hoàng thượng, xin lượng thứ vì Hòa An quận chúa trong lúc xúc động mà vô lễ với Thánh thể.” An Thái đại trưởng công chúa mắt đỏ hoe. Nàng từng mất đi duy nhất cháu gái là Phương Lâm Lang ở phủ Trấn Nam vương, giờ lại mất đi ngoại nữ duy nhất còn sống, Hòa An quận chúa đau đến rơi lệ. Nàng biết Thẩm Ninh chết do khó sinh, khiến Hòa An quận chúa mất đi đứa con gái được nuông chiều bao năm, đau xót biết bao. Nhưng nàng không thể để Hòa An quận chúa tự do phát tiết oán hận, vì đứa con Thẩm Ninh sinh ra vẫn phải lớn lên trong cung.
Hòa An quận chúa không còn sức đứng, được An Thái đại trưởng công chúa kéo ra rồi ngồi sụp xuống đất.
Lúc này, đứa trẻ trong lòng người tì nữ bắt đầu khóc ré lên.
“An, Ninh nhi đã rời khỏi rồi.” Người tì nữ ôm đứa trẻ cố ru, nhưng tiếng khóc vẫn lớn dần. An Thái đại trưởng công chúa ra hiệu cho người tì nữ đặt đứa trẻ vào tay mình, rồi đưa qua trước mặt Hòa An quận chúa. “Ngươi nhìn xem đứa trẻ này kìa – là con mà Ninh nhi đã dùng cả sinh mệnh để sinh ra. Sau này ngươi chẳng phải sẽ chăm nom đứa bé lớn lên chứ?”
Âm thanh khóc của Hòa An quận chúa dần lắng lại, mắt nhìn theo đứa trẻ đang khóc trong vòng tay An Thái đại trưởng công chúa.
“Hoàng thượng, xin theo ta ra ngoài.” Hoàng thái hậu kéo Tiêu Dung ra ngoài điện, rồi sai người tiếp tục đưa gia phụ mẹ con Thẩm Ninh vào phòng để nhìn mặt nàng lần cuối.
“Mẫu hậu, đều là lỗi tại ta.” Tiêu Dung thất thần theo Hoàng thái hậu bước ra ngoài. “Ninh nhi đang mang con của ta, sao ta lại vì thê phi biện bạch mà tranh cãi với nàng?”
“Ha, rốt cuộc cũng là duyên số.” Hoàng thái hậu thở dài. “Ninh nhi, nàng ấy không nhìn thấu chuyện, còn con thì không muốn cho nàng thấy khó xử của mình, vì thế càng ngày tình hình càng tệ.”
“Nếu biết trước như vậy, ta nguyện không tuyển phi.” Tiêu Dung nói, đau lòng hối hận đến cùng cực. Hắn chỉ nhớ cảnh cuối cùng giữa mình và Thẩm Ninh là tranh cãi oán hận, khiến y hối hận cả mạng.
“Nhưng đứa trẻ thì sao? Ngươi và Phụ hoàng đều chọn con đường tắt. Con đường tắt ấy không chỉ mang đến tiện lợi mà còn đem lại vô số mỹ nữ xinh đẹp. Ngươi và Phụ hoàng đều đánh mất nguyên tắc ban đầu. Ta vì có con trai và huynh trưởng chọn buông tay, chỉ muốn giữ gìn vị trí Hoàng hậu của mình. Còn Ninh nhi thì cố chấp, sẵn sàng tranh cãi với ngươi mà không chịu buông bỏ ý niệm trong lòng.”
“Mẫu hậu” Tiêu Dung lúc này cũng kiệt quệ, nghĩ đến lần cuối gặp Thẩm Ninh trong oán giận, hắn muốn tự trách đến chết.
“Thê phi không thể ở lại nữa. Ta đã sai người mang chiếu ban lệnh xử tử nàng rồi. Ban đầu người này vào cung, không chỉ Ninh nhi không vui, ngay cả ta cũng không ưa. Cô ta không biết tiết chế, thích chọc gậy bánh xe, vừa muốn vào cung lại không chịu xuất giá đến hai mươi hai tuổi mới được. Dù ta đã ban bố trong hậu cung rằng Hoàng hậu tạm tránh cư không tiếp khách, cô ta vẫn cố tình mang thai tới cung để khiêu khích Ninh nhi.” Hoàng thái hậu lạnh mặt nói. “Ta cũng đã phái người đến phủ Lương trách cứ vì dạy con không tốt. Việc sau này ngươi đừng can dự.”
“Vâng, mẫu hậu.”
“Còn Tiểu thái tử thì để ở trong cung của ta nuôi dưỡng. Đây cũng là nguyện vọng lúc cuối cùng của Ninh nhi.” Hoàng thái hậu nói về đứa cháu vừa mới sinh, lòng thương xót vì bé mới ra đời đã mất mẹ. “Đứa trẻ này ta sẽ nuôi lớn thật tốt.”
“Không, mẫu hậu. Xin để đứa trẻ ở cung Cần Chính đi.” Tiêu Dung nói. “Người nương tì nữ đều là do Ninh nhi trong lúc còn sống chọn. Còn Chu Sa và Xuân Khiếu sẽ tốt chăm nom cháu.”
Tiêu Dung tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm trán.
Hắn chợt nhớ đến Thê phi ở kiếp trước, và cả Lương phủ cô nương Lương Thiệu Nguyệt đang sai người theo dõi Thẩm Ninh. Sợ rằng những điều đó sẽ hại đến Thẩm Ninh, người phụ nữ này kiếp trước và kiếp này đều đáng ghét, nhất định phải sớm xử lý.
Ngày mười tháng ba tới, phủ Vĩnh Ninh hầu từ sáng sớm đã náo nhiệt khắp nơi. Không chỉ họ hàng nội ngoại qua chúc mừng, mà các vương, quận vương trong kinh thành cũng đến chúc phúc. Phủ An Thái đại trưởng công chúa và phủ Lý quốc công đều xuất động toàn bộ gia thần.
Thẩm Ninh cũng từ sáng sớm bị Hòa An quận chúa kéo ra khỏi giường, trang điểm chỉnh trang thật kỹ.
Một nhóm các cô gái thường chơi cùng Thẩm Ninh tụ tập trong phòng nàng, tiếng cười nói rôm rả.
“Chị Chân Châu sắp thành hôn, không thể đến phủ chúc mừng sinh nhật ngươi, nên nhờ ta đưa lễ vật đến.” Người cô gái nhỏ này chính là con gái trưởng của Hiên vương – Tiêu Bạch Lộ.
Nàng vẫy tay, tỳ nữ mang đến hai chiếc hộp gấm.
Bàn trước mặt Thẩm Ninh đã chất đầy lễ vật, các cô gái xúm vào khích lệ nàng mở từng hộp.
Đúng lúc buổi trưa điểm, một đội Hộ vệ quân y phục chỉnh tề dẫn theo Chu Đức Sinh đến phủ Vĩnh Ninh hầu.
Mọi người đều tụ tập trước cửa phủ, quỳ xuống nghe đọc chiếu.
Chu Đức Sinh mỉm cười bước nhanh vào, tay rút ra một cuộn chiếu Hoàng đế ban. Trong sảnh mọi người đều quỳ lạy dưới đất.
Chu Đức Sinh ho khẽ rồi mở chiếu ra đọc lớn:
“Thuận thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng: Nghe nói Thẩm Ninh, con gái Thái Phụ Thẩm Hoài Nguyên, tính nết đoan chính, dung mạo kiều diễm, phẩm hạnh hơn người, trẫm nghe đến rất vui lòng. Nay Thái tử chí thành hiếu đạo, tài năng kiệt xuất, đến tuổi lập gia đình, phải chọn người xứng đáng để phối ngẫu. Thẩm Ninh ở trong cửa ngọc từ thuở thiếu thời, cùng với Thái tử là đôi trời sinh đất hợp, trẫm định gả nàng cho Thái tử làm Thái tử phi. Mọi lễ nghi do lễ bộ và Khâm thiên giám chuẩn bị, chọn ngày lành để kết hôn. Thông báo trong ngoài, để ai ai cũng đều nghe rõ.”
“Thẩm Hoài Nguyên đứng lên tiếp chiếu đi.” Chu Đức Sinh mỉm cười gọi Thẩm Hoài Nguyên, ông đứng dậy nhận chiếu.
“Chúng ta còn phải về cung tâu trình, xin cáo từ.” Chu Đức Sinh nói.
“Được, Tiên sinh Chu, ta tiễn ngài ra cửa.” Vĩnh Ninh hầu thân chào Chu Đức Sinh ra ngoài.
Ngay khi Chu Đức Sinh vừa ra khỏi cửa, những người đến chúc phúc vây quanh phủ Vĩnh Ninh hầu. Các cô bạn gái thân thiết đứng quanh Thẩm Ninh, nàng cũng nở nụ cười đáp lễ từng người.
Ở một góc trong đại sảnh, Lương Thiệu Nguyệt lộ ra một nụ cười quỷ dị, rồi xoay người bước ra khỏi sảnh.