Đầu tháng ba năm nay, ngày mồng mười chính là sinh thần tròn mười sáu tuổi của Thẩm Ninh.
Theo lễ chế của triều này, nữ tử đến mười sáu tuổi, sau sinh thần liền được xem là đã trưởng thành, có thể xuất giá. Những tiểu thư xuất thân thế gia như Thẩm Ninh, thông thường từ khi mười hai, mười ba tuổi, trưởng bối trong nhà đã bắt đầu lựa chọn phu quân cho họ. Sau đó là định thân, chờ đến khi qua sinh thần mười sáu tuổi, liền có thể chuẩn bị xuất giá.
Năm nay Thẩm Ninh vừa tròn mười sáu, phủ Vĩnh Ninh hầu quyết định mở yến tiệc thật long trọng để chúc thọ cho nàng.
Một ngày trước sinh thần của Thẩm Ninh, Thái tử Tiêu Dung đích thân đến phủ Vĩnh Ninh hầu.
“Tham kiến Thái tử điện hạ.” Nam đinh trong phủ phần lớn không có mặt, Hạ thị liền dẫn theo các nữ quyến trong nhà ra nghênh tiếp.
“Lão phu nhân chớ đa lễ.” Thấy Hạ thị định cúi người hành lễ, Tiêu Dung vội tiến lên đỡ bà dậy. “Hôm nay ta đến, là để đưa lễ chúc thọ cho Ninh nhi trước. Vốn định đến lặng lẽ, nào ngờ vẫn kinh động đến lão phu nhân phải ra tiếp đón.”
Tiêu Dung đỡ Hạ thị tiến vào đại sảnh tiếp khách. Nữ quyến trong phủ Vĩnh Ninh hầu tự động tản ra hai bên nhường lối. Tú tỷ nhi và Huệ ca nhi mỗi đứa níu lấy vạt áo mẫu thân, tò mò đứng phía sau nhìn trộm Tiêu Dung. Tiêu Dung thấy hai đứa nhỏ, liền mỉm cười với chúng. Hai đứa lập tức đỏ mặt, vội trốn ra sau lưng Nhạc thị và Liễu thị.
Lúc này, Thẩm Ninh đang lặng lẽ đứng bên cạnh Hòa An quận chúa, khẽ cúi đầu, thần sắc điềm tĩnh.
Từ khi bước vào cửa, Tiêu Dung vẫn luôn để ý đến Thẩm Ninh. Nàng đứng giữa đám nữ quyến, vậy mà từ đầu đến cuối chưa từng ngẩng đầu nhìn hắn lấy một lần.
Đợi Tiêu Dung đỡ Hạ thị vào trong đại sảnh, các nữ quyến lần lượt theo sau tiến vào.Thẩm Ninh vẫn lặng lẽ theo Hòa An quận chúa an tọa. Tiêu Dung quay người, đỡ Hạ thị ngồi xuống.
Hắn ngồi bên cạnh Hạ thị, cùng bà hàn huyên đôi câu. Hạ thị nhìn Tiêu Dung , tuy nhiều năm không gặp, nhưng dung mạo vẫn tuấn tú, phong thái ung dung, trong lòng không khỏi hài lòng.
Tú tỷ nhi và Huệ ca nhi vào trong đại sảnh rồi, cũng dần bớt câu nệ. Tú tỷ nhi giãy tay khỏi Nhạc thị, chạy lon ton đến trước mặt Thẩm Ninh, thân nhỏ dựa sát vào nàng. Nó kéo tay Thẩm Ninh, ra hiệu nàng cúi xuống, rồi ghé vào tai nàng thì thầm điều gì đó.
Huệ ca nhi thì lại càng tò mò về Tiêu Dung hơn, nhưng không gan dạ như Tú tỷ nhi, nên vẫn chỉ bám sát bên cạnh Liễu thị.
“Thái tử điện hạ, đây là chắt trai của ta, Huệ ca nhi, là trưởng tôn của nhị phòng.” Hạ thị thấy Tiêu Dung mỉm cười nhìn Huệ ca nhi, liền lên tiếng giới thiệu. “Huệ ca nhi, lại đây với thái nãi nãi.”
Huệ ca nhi nhút nhát níu lấy vạt áo Liễu thị, không chịu tiến lên. Liễu thị khom người dỗ dành vài câu, nó mới chịu buông tay, từng bước chậm chạp đi đến trước mặt Hạ thị.
“Thái nãi nãi” nó nhỏ giọng gọi.
“Lại đây.” Hạ thị nắm tay chắt, dẫn đến trước mặt Tiêu Dung , cười dạy nó nhận người. “Đây là Thái tử điện hạ.”
Huệ ca nhi còn nhỏ, lại là nam hài, trước đây mỗi lần nữ quyến vào cung chúc Tết đều không dẫn theo, nên đây là lần đầu nó gặp Tiêu Dung .
Nhưng nhà mẹ đẻ của Liễu thị là gia đình thư hương, coi trọng lễ nghi. Tuy Huệ ca nhi ít ra ngoài giao tế, nhưng từ nhỏ đã được dạy dỗ chu toàn lễ nghĩa.
Được Hạ thị đẩy đến trước mặt Tiêu Dung , nó nhìn vị nam tử trước mặt đang mỉm cười ôn hòa, liền chắp hai tay bé xíu, hành lễ một cách nghiêm chỉnh.
“Huệ ca nhi bái kiến Thái tử điện hạ.”
“Miễn lễ.” Hắn cười, kéo Huệ ca nhi lại gần, hỏi nó đã khai mông chưa, biết bao nhiêu chữ, đọc những sách gì.
Huệ ca nhi thấy hắn hiền hòa, dần dần sinh lòng thân cận, thân nhỏ càng lúc càng tựa vào lòng hắn. Hơi ấm của trẻ con vốn cao hơn người lớn, giống như một chiếc lò sưởi nhỏ ấm áp.
Tiêu Dung liền bế nó lên, rồi bước đến trước mặt Thẩm Ninh.
Lúc này Thẩm Ninh đang cúi người, chăm chú nghe Tú tỷ nhi thì thầm bên tai. Tiêu Dung đột nhiên tiến đến, khiến nàng giật mình, theo phản xạ ôm lấy Tú tỷ nhi, rồi ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút ngỡ ngàng.
“Biểu cô mẫu, ta có thể dẫn Ninh nhi ra ngoài một lát không?” Tiêu Dung nhìn nàng một lúc, rồi quay sang Hòa An quận chúa hỏi.
“Đương nhiên là được.” Hòa An quận chúa lập tức hiểu ý, vỗ nhẹ vào người Thẩm Ninh. “Ninh nhi, con dẫn Thái tử điện hạ đi dạo trong phủ một chút đi.”
Trước mặt mọi người, Thẩm Ninh không thể từ chối, đành đứng dậy, khẽ vuốt lại tà váy.
“Thỉnh Thái tử điện hạ theo ta.” Nàng chỉ liếc nhìn hắn một cái, rồi lại cúi đầu nói.
Tú tỷ nhi ôm chân Thẩm Ninh, nũng nịu đòi đi theo. Huệ ca nhi nghe nói đi dạo vườn cũng vui mừng không thôi, hai tay ôm chặt cổ Tiêu Dung , dù Liễu thị khuyên thế nào cũng không chịu buông.
“Điện hạ nếu không ngại, có thể cho ta dẫn theo bọn trẻ?” Thẩm Ninh lại thấy điều này rất hợp ý mình — có hai đứa nhỏ xen vào, nàng không cần phải ở riêng với hắn.
“Được.” Tiêu Dung ôm chặt Huệ ca nhi, nhấc nhấc thân nhỏ mũm mĩm của nó, khiến nó cười khanh khách. “Tùy nàng.”
Trong hoa viên phủ Vĩnh Ninh hầu, Thẩm Ninh dắt Tú tỷ nhi đi phía trước, Huệ ca nhi nằm gọn trong lòng Tiêu Dung , vẻ mặt thư thái.
Thẩm Ninh vừa đi vừa nhỏ giọng nói chuyện với Tú tỷ nhi, Huệ ca nhi cũng trò chuyện cùng Tiêu Dung . Nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ phía trước, tâm trí Tiêu Dung chợt trở nên mơ hồ.
Nếu kiếp trước hắn chịu bỏ thêm tâm sức ổn định triều cục, thay vì dùng việc nạp phi tần để cân bằng thế lực có lẽ Thẩm Ninh đã có thể bình an sinh hạ đứa con đầu lòng. Biết đâu vài năm sau, nàng còn sinh thêm cho hắn một tiểu nữ nhi đáng yêu.
Khi ấy, lúc nhàn rỗi, hai người họ có thể như bây giờ, dẫn theo một trai một gái, dạo bước dưới tán cây xanh, trò chuyện ung dung.
Đang lúc suy nghĩ, Tú tỷ nhi phía trước bỗng buông tay Thẩm Ninh, chạy về phía ao. Thẩm Ninh sợ nó ngã xuống nước, vội xách váy đuổi theo.
Huệ ca nhi thấy vậy cũng không chịu, chỉ vào ao đòi đi. Tiêu Dung bế nó theo.
“Tiểu cô cô, con muốn cho cá ăn.” Tú tỷ nhi nhìn đàn cá chép vàng bơi lội, ánh mắt đầy háo hức.
“Con cũng muốn!” Huệ ca nhi không biết từ lúc nào đã được thả xuống, nhào lên lưng Thẩm Ninh.
Thẩm Ninh kéo nó xuống, véo nhẹ má nó: “Tiểu nghịch tử này, sao cái gì cũng bắt chước tỷ tỷ vậy?” Huệ ca nhi chỉ cười khì khì.
Bên ao luôn có bà tử trông coi, vì sợ bọn trẻ rơi xuống nước. Người này cũng thường chuẩn bị sẵn thức ăn cho cá.
Chẳng bao lâu, Vu bà tử mang đến thức ăn. Hai đứa trẻ mỗi đứa cầm một nắm, tay nắm tay rắc xuống mặt nước.
Đàn cá tụ lại, nước bắn tung tóe, làm ướt cả tay và giày của chúng. Hai đứa cười vang. Thẩm Ninh đứng phía sau nhìn chúng, bỗng một bàn tay từ phía sau vươn tới, kéo mạnh nàng lại. Nàng mất thăng bằng, ngã vào lòng người phía sau.
“Ninh nhi, vì sao nàng luôn tránh ta?” giọng Tiêu Dung trầm thấp bên tai. “Ta rốt cuộc đã làm điều gì khiến nàng không vừa lòng?”
“Điện hạ, xin buông ta ra.” Thẩm Ninh cố giãy ra. “Ta còn phải trông bọn trẻ”
“Không cần lo.” Tiêu Dung gọi nha hoàn đến trông.
Rồi hắn kéo nàng vào rừng cây bên cạnh, ép nàng vào thân cây. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức khiến nàng không thể tránh né.
Trong khoảnh khắc ấy, Tiêu Dung chợt nhớ đến một cảnh tương tự ở kiếp trước. Khi ấy hôn sự của họ chưa định. Trong yến tiệc trong cung, rất nhiều tiểu thư xinh đẹp vây quanh hắn, cười nói dịu dàng.
Giữa đám đông ấy, hắn vô tình bắt gặp ánh mắt Thẩm Ninh đang nhìn mình. Khi bị phát hiện, nàng đỏ mặt, vội quay đi.