Sáng sớm ngày ba mươi Tết, Thẩm Ninh tỉnh giấc trong tiếng pháo nổ rền vang ngoài phủ. Nàng dụi nhẹ đôi mắt còn vương cơn buồn ngủ, chống tay ngồi dậy. Bên ngoài màn, Chu Sa và Liên Kiều đã sớm chuẩn bị xong nước rửa mặt cùng các vật dụng cần thiết, đứng chờ từ lâu.
Thấy bóng người thấp thoáng sau rèm, Chu Sa khẽ cất tiếng:
“Tiểu thư đã tỉnh rồi sao?”
“Ừm, ta dậy rồi.” Thẩm Ninh vươn tay vén màn, nhẹ nhàng bước xuống giường.
Đêm qua trong phòng vẫn đốt than nên ấm áp như xuân, vì vậy nàng chỉ mặc một lớp trung y mỏng. Nhưng than không thể để cháy suốt ngày, trước khi vào phòng, Chu Sa đã dập bếp, lại mở hai cánh cửa sổ cho khí đục thoát ra ngoài.
Đúng lúc ấy, một trận gió lạnh mang theo tuyết vụn trắng xóa thổi ùa vào. Đêm qua lại có một trận tuyết lớn, tuyết rơi dày như lông ngỗng. Gió lạnh lùa qua khiến Thẩm Ninh không khỏi run lên. Bên cạnh, Thành Nhạc đang cầm sẵn áo choàng, vội bước tới khoác lên vai nàng.
Sau đó, Thành Nhạc dìu nàng đến trước bàn trang điểm ngồi xuống. Chu Sa giúp nàng rửa mặt, còn Liên Kiều cầm lược, nhẹ nhàng chải suôn mái tóc đen dài.
Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Thành Nhạc ra mở, thấy Thanh Uẩn đứng đó, phía sau là hai tiểu nha hoàn bưng hộp trang sức và y phục.
“Thanh Uẩn tỷ.” Thành Nhạc cung kính gọi.
Thanh Uẩn gật đầu, bảo hai nha hoàn mang đồ vào phòng, rồi nói:
“Đây là y phục đã được giặt ủi sạch sẽ cùng trang sức đi kèm mà quận chúa sai mang đến. Quận chúa biết ngươi từng hầu hạ Thục phi nương nương nhiều năm, quen việc trang điểm vấn tóc, nên hôm nay diện mạo của tiểu thư sẽ giao toàn quyền cho ngươi.”
Thành Nhạc cúi đầu: “Đa tạ quận chúa tín nhiệm. Hôm nay tiểu thư vào cung dự yến, nô tỳ hiểu rõ nặng nhẹ.”
Thanh Uẩn lại dặn:
“Quận chúa còn nói, hôm nay trong cung e rằng có không ít tiểu thư cùng tuổi đến dự. Ý của quận chúa là tiểu thư không được thua kém người khác, nhưng cũng không nên quá phô trương.”
“Ta hiểu.”
Đêm qua, Hòa An quận chúa cùng Thẩm Hoài Nguyên cũng chẳng ngủ được bao lâu. Sáng sớm đã cùng nhau đến viện của Hạ thị.
Khi hai người đến nơi, Hạ thị đang dùng bữa sáng. Bà thấy họ liền quan tâm hỏi:
“Hai đứa hôm nay đến sớm nhất đấy. Đã ăn sáng chưa? Nếu chưa thì cùng ta dùng một ít.”
Nói rồi bà nhìn ra sau lưng họ, hỏi:
“Ninh nhi đâu? Sao không đi cùng?”
Hòa An quận chúa ngồi xuống bên cạnh, tự tay múc hai bát cháo, đáp:
“Ninh nhi dậy muộn hơn một chút. Hôm nay vào cung dự yến, phải chuẩn bị cho kỹ lưỡng.”
Hạ thị gật đầu:
“Đúng vậy, lần đầu vào cung, trang điểm cẩn thận một chút là nên.”
Trong lòng bà, Thẩm Ninh là đứa cháu gái được yêu thương nhất, thậm chí còn hơn cả mấy đứa cháu trai. Nghĩ đến việc nàng có thể gả vào hoàng thất, bà không khỏi lo lắng.
“Ninh nhi từ nhỏ tuy không bị nuông chiều quá mức, nhưng người trong nhà ai cũng chiều chuộng, khó tránh có chút tính khí tiểu nữ nhi.” Hạ thị dặn dò, “Hòa An, con phải để ý con bé, đừng để nó vào cung bị người ta ức hiếp.”
Hòa An quận chúa hiểu rõ tính tình nữ nhi, nhưng vẫn đáp: “Vâng, mẫu thân yên tâm.”
Tuy yến tiệc trong cung đến quá ngọ mới bắt đầu, nhưng không nhà nào lại vào cung đúng giờ mở tiệc. Khi Thẩm Ninh đã chỉnh trang xong xuôi, nàng cùng Chu Sa đi ra trước cổng Vĩnh Ninh hầu phủ. Hòa An quận chúa đã ngồi trong xe ngựa, còn Thẩm Hoài Nguyên đứng ngoài chờ.
“Phụ thân.” Thẩm Ninh khẽ gọi.
Thẩm Hoài Nguyên quay đầu lại, không khỏi sáng mắt. Hôm nay nàng mặc một bộ y phục màu đào hồng tươi tắn, nổi bật giữa khung cảnh đông giá xám trắng. Mái tóc đen óng được vấn thành kiểu Phi tiên kế tinh xảo, trên cài hai chiếc trâm đuôi cá bằng hồng bảo. Giữa trán nàng điểm một đóa phượng tiên bằng chu sa, ánh mắt long lanh, tựa như hoa cũng sống động theo từng cái liếc nhìn. Chiếc vòng cổ hồng bảo càng tôn lên làn da trắng mịn như ngọc.
“Con gái ta thật sự đã trưởng thành rồi.” Thẩm Hoài Nguyên cảm khái, đưa tay muốn xoa đầu nàng.
Thẩm Ninh lập tức tránh đi, chu môi:
“Phụ thân đừng làm rối tóc con, con không kịp sửa lại đâu.”
Nói rồi nàng khoác tay ông, cười hỏi:
“Phụ thân thấy con mặc thế này có đẹp không?”
Đúng lúc ấy, Liên Kiều ôm áo choàng lông cáo trắng chạy tới, thở hổn hển:
“Tiểu thư, mặc vậy mỏng quá, khoác thêm áo này đi, kẻo cảm lạnh.”
Thẩm Ninh lắc đầu:
“Không cần, trong xe có than rồi. Ngươi đưa cho Chu Sa giữ giúp.”
Sau đó nàng nói thêm:
“Hôm nay là giao thừa, ngươi về nhà ăn Tết đi. Ngày mai nhớ quay lại sớm, ta sẽ phát bao lì xì cho các ngươi.”
Liên Kiều cảm động tạ ơn, rồi rời đi.
Xe ngựa tiến vào nội thành hoàng cung. Tất cả xe đều phải dừng lại, mọi người chuyển sang xe do nội đình sắp xếp.
Trước cửa cung, không ít người tụ tập trò chuyện. Những người được mời đều là thân vương quý tộc hoặc quan lại được hoàng đế đặc cách.
Vừa xuống xe, tâm trạng Thẩm Ninh lập tức trầm xuống.Trong đám đông, nàng nhìn thấy những người nàng không muốn gặp nhất : gia đình Lương Thiệu Nguyệt, gia đình Hàn Phù Dung, và phủ Anh Quốc công.
Ba thiếu nữ kia ăn vận lộng lẫy, dung mạo xinh đẹp. Thẩm Ninh khẽ cười lạnh trong lòng, thật đúng là trùng hợp, ba vị phi tử “hiền lương thục đức” của tiền kiếp đã tụ hội đủ ba người, chỉ thiếu mỗi Lương phi.
Nàng thấp giọng hỏi:
“Thưa mẫu thân, Lương bá mẫu những năm trước cũng dự cung yến sao?”
Hòa An quận chúa khẽ cau mày:
“Trước đây họ không đủ tư cách. Nay đã đến, chắc hẳn được ban thiếp mời.”
Bà lập tức dặn:
“Hôm nay con không được gây chuyện. Không ưa thì tránh xa, tuyệt đối không được làm loạn trong cung.”
“Con biết rồi.”
Lúc này Thẩm Hoài Nguyên cũng đến, nói:
“Xem ra lời đồn là thật. Gần đây Lương huynh lập được công, nên mới được dự yến.”
Nhưng Hòa An quận chúa lại hiểu sâu hơn.
Hôm nay trong cung xuất hiện quá nhiều thiếu nữ độ tuổi cập kê, rõ ràng là một sự sắp đặt.
Đây chính là hoàng đế và hoàng hậu muốn gây áp lực cho họ, vì trước đó họ đã nhiều lần khéo léo từ chối việc gả Thẩm Ninh vào cung.
Trong Đông cung, Tiêu Dung đang đứng trước một giường đầy y phục, vẻ mặt đầy phiền muộn.
Lâm Thanh bước vào, thấy vậy liền bật cười:
“Thái tử điện hạ, người nhanh lên đi. Khách dự yến đã đến gần đủ, ngay cả hoàng thượng và hoàng hậu cũng sắp ra rồi, vậy mà người vẫn còn lo mặc gì sao?”
Hắn trêu:
“Thần thấy hôm nay dù điện hạ có ăn vận như một đóa hoa, e rằng cũng khó khiến Thẩm Ninh nhìn thêm một lần đâu.”