Ngôi miếu hoang vốn đã rách nát, bên trong còn tạm trú mấy kẻ không nhà không cửa. Thấy Thẩm Ninh dẫn theo bảy tám tên hán tử cao lớn bước vào, ai nấy đều hoang mang chẳng rõ xảy ra chuyện gì, chỉ sợ vô cớ chuốc họa vào thân nên vội vàng đứng dậy, lục tục tránh ra ngoài.
Đợi người trong miếu đi gần hết, Thẩm Ninh mới phát hiện Ngụy An Đông lúc này đang nằm co quắp nơi góc tối, trên một đống rơm khô.
Nàng cùng Liên Kiều tiến lại gần xem xét. Trên mặt Ngụy An Đông vẫn còn hai vết thương quen thuộc, máu chưa khô hẳn, tuy đã được đắp chút thảo dược nhưng vẫn lộ ra phần xương trắng đáng sợ. Hai chân hắn cũng đã được bó lại bằng vài tấm ván và mảnh vải thô, sơ sài cố định. Hắn nhắm nghiền hai mắt, chẳng rõ là đang hôn mê hay chỉ ngủ say, dù Thẩm Ninh dẫn người vào gây ra không ít động tĩnh, hắn vẫn không hề hay biết.
“Tiểu thư, thân thể hắn nóng rực, e là đã phát sốt cao rồi.” Anh trai của Liên Kiều theo vào, đưa tay chạm nhẹ lên trán Ngụy An Đông, kinh hãi nói.
“Bảo bọn họ cẩn thận một chút, mau khiêng người ra ngoài xe ngựa.” Thẩm Ninh thấy hơi thở hắn lúc này đã yếu ớt, nghĩ phải nhanh chóng đưa hắn vào kinh thành tìm đại phu.
“Tiểu thư, cứ thế đưa người lên xe của người e không tiện. Hay để ta đến nhà nông gần đây mượn một chiếc xe ván?”
“Lúc này còn bày đặt lễ nghi gì nữa?” Thẩm Ninh xua tay. “Ngươi nhìn hắn xem, thân thể này sao chịu nổi xe ván xóc nảy? Đừng nhiều lời, mau đưa người lên xe!”
Mấy tên hầu việc làm việc rất lanh lẹ. Thấy chân Ngụy An Đông bị thương nặng, sợ di chuyển sẽ làm tổn hại thêm, một người nhanh trí liền chạy ra ngoài tìm được một tấm ván dài đem về. Mọi người cẩn thận chuyển hắn từ đống rơm sang tấm ván, rồi cùng nhau nâng lên.
Vừa ra tới cửa miếu, họ đã bị mấy tên hạ nhân của phủ Thừa Ân Bá chặn lại.
“Các ngươi là ai?” Tên cầm đầu bước lên hỏi. “Người này là do thiếu gia nhà ta sai người vứt ở đây chờ chết. Các ngươi định đưa hắn đi đâu?”
“Tất cả tránh ra.” Thẩm Ninh chắp tay sau lưng bước tới, Như Ý thở phì phò theo sát phía sau.
“Các ngươi là người của phủ Thừa Ân Bá?” Nàng lạnh lùng nói. “Vậy thì về nói với tam thiếu gia nhà các ngươi, người này do Thẩm Ninh của phủ Vĩnh Ninh Hầu mang đi. Nếu hắn còn muốn gây chuyện, cứ đến phủ Vĩnh Ninh Hầu mà đòi người.”
Những kẻ làm nô trong kinh thành, bản lĩnh khác không có, nhưng việc nhận diện thân phận thì rất tinh. Tên cầm đầu thấy y phục Thẩm Ninh tuy không phô trương nhưng chất liệu lại là hàng ngự ban, ngay cả tiểu nha hoàn phía sau cũng ăn mặc tinh xảo hơn tiểu thư nhà phú hộ bình thường. Lại thêm con chó lớn Như Ý – thứ đã theo nàng đi lại nhiều nơi trong kinh, ai ai cũng nhận ra.
Xác định thân phận xong, bọn chúng lập tức cúi đầu nhường đường, không dám ngăn cản nữa. Ngụy An Đông sốt cao hôn mê, xe ngựa lắc lư khiến vết thương đau nhức, mày hắn nhíu chặt.Thẩm Ninh liếc mắt ra hiệu, Liên Kiều liền gọi phu xe bên ngoài, dặn đánh xe chậm và êm hơn.
Như Ý tò mò nhìn người lạ trong xe, nằm sát bên hắn, ngửi tới ngửi lui. Khi ngửi đến chỗ chân bị thương, mùi thuốc xộc lên khiến nó hắt hơi liên tục. Nó lại chú ý tới mấy dải vải buộc trên tấm ván cố định chân, liền ngoạm lấy định xé.
“Không được cắn!” Thẩm Ninh vội giữ đầu nó lại, nghiêm giọng nói: “Còn nghịch nữa thì tối nay khỏi ăn cơm.”
Như Ý vốn lanh lợi, biết nhìn sắc mặt, thấy nàng nghiêm nghị thì lập tức ngoan ngoãn thu mình lại, nằm sát bên nàng.
Nghe anh trai Liên Kiều nói, trong thành có y quán Hằng Thông chuyên trị ngoại thương và gãy xương rất giỏi, Thẩm Ninh liền cho xe tiến thẳng vào đó. Đến nơi, nàng xuống xe, gọi Như Ý theo sát, tránh chạy lung tung giữa phố đông.
Mấy tên hầu phía sau cũng xuống xe, cẩn thận khiêng Ngụy An Đông vào.Thẩm Ninh vừa bước đến cửa, bên trong đã có một người vội vã lao ra, hai bên không kịp tránh, va mạnh vào nhau. Nàng lảo đảo suýt ngã, may có Liên Kiều đỡ lại.
“Gâu!” Như Ý thấy chủ bị va, lập tức nhe nanh định nhào tới.
“Nhị muội, sao muội lại đến đây?” Người kia vội lùi lại, nhìn rõ mới nhận ra là Thẩm Ninh.
“Tam ca.” Thẩm Ninh đứng vững, nhìn rõ người trước mặt chính là Thẩm Lệnh Hàn. “Huynh chạy đến tận đây làm gì? Đi đứng cũng không nhìn đường, lỡ đụng người khác thì sao?”
“Con bé này, còn trách ta?” Thẩm Lệnh Hàn nhíu mày, rồi nhìn thấy phía sau nàng có người bị thương nặng, liền kéo tay nàng hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Tam ca, người này là ta cứu. Hắn bị thương nặng, phải đưa đến khám gấp.”
Lúc này, trong y quán bước ra một nữ tử áo xanh, dung nhan xinh đẹp.
“Thẩm Lệnh Hàn, ngươi chạy cái gì?” Nàng cười nói. “Ta chẳng lẽ ăn thịt được ngươi sao?”
Thẩm Ninh nhìn kỹ, thấy quen quen, thử hỏi: “Có phải là Ngũ tiểu thư phủ Anh Quốc công?”
“Nhận ra ta rồi à?” Nữ tử cười lớn. “Ta chính là Vân Ngũ.”
Nàng tiến lại, nhìn thấy Ngụy An Đông, sắc mặt lập tức nghiêm lại.
“Bị thương khi nào?”
“Vài ngày trước, đã đắp thuốc sơ qua, hiện giờ sốt cao không lui.” Thẩm Ninh vội đáp. “Chủ yếu là vết đao trên mặt và hai chân bị đánh gãy.”
“Thế này cũng nguy rồi.” Vân Ngũ nhíu mày. “Xử lý thô sơ chỉ đủ giữ mạng, chậm thêm chút nữa e thành phế nhân.”
Nói xong liền gọi người đưa vào trong.Một đoàn người vội vã tiến vào y quán, để lại Thẩm Lệnh Hàn đứng ngơ ngác rồi cũng theo vào.
Bên trong cần kiểm tra vết thương nên phải cắt bỏ y phục, Vân Ngũ liền đưa Thẩm Ninh ra ngoài.
Thẩm Ninh lấy một túi bạc đưa cho anh trai Liên Kiều.
“Tiểu thư, không thể nhận.” Hắn vội xua tay. “Việc này cũng do ta sơ suất.”
“Không liên quan đến ngươi.” Thẩm Ninh nói. “Hôm nay làm lỡ việc của các ngươi, đây là bồi thường. Cầm lấy chia cho mọi người rồi về đi.”
Đợi mọi người rời đi, Vân Ngũ mới bước tới.
“Nguyên nhân người này bị thương ta không hỏi nữa.” Nàng nói. “Đại phu bảo, chân hắn xử lý kịp thời, sau này dưỡng tốt vẫn có thể đi lại. Nhưng mặt thì chắc chắn để lại sẹo. Sốt cũng đã bắt đầu hạ.”
“Đa tạ tỷ.”
“Chuyện nhỏ thôi.” Vân Ngũ cười, rồi khẽ nói bên tai nàng: “Ngươi nên nghĩ cách giải thích với ca ca mình đi.”
Quả nhiên, vừa quay đầu đã thấy Thẩm Lệnh Hàn hầm hầm bước tới.
“Muội cứu kiểu người gì thế này? Hắn bị ai đánh?” Hắn giữ vai nàng lắc. “Ta đã hỏi Liên Quảng rồi, nghe nói là do tam thiếu gia phủ Thừa Ân Bá gây ra. Tên đó là kẻ vô lại! Có phải hắn từng bắt nạt muội không?!”
“Tam ca, đừng hỏi nữa.”
“Vậy là thật? Ta đi giết hắn!” Hắn nổi giận quay người định đi.
“Tam ca!” Thẩm Ninh vội kéo lại. “Hôm đó hắn chưa kịp chạm vào ta. Nếu huynh làm lớn chuyện, người ngoài sẽ nghĩ sao? Danh tiết của muội thì sao?”
Thẩm Lệnh Hàn dừng lại, suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý.
“Muội muốn giữ người này lại chữa trị vài ngày.”
“Được.” Thẩm Lệnh Hàn gật đầu. “Hắn đã giúp muội, chúng ta cũng nên báo đáp.”
“Nhưng… muội hết tiền rồi.” Thẩm Ninh cười nịnh. “Tam ca giúp muội lo liệu nhé? Thuê thêm người chăm sóc hắn.”
Thẩm Lệnh Hàn thở dài: “Được rồi, để ta đi sắp xếp.”