Ngày mồng năm tháng tư, chính là thánh đản của Hoàng thượng. Trong đại yến mừng thọ, nơi quần thần bách quan cùng các phu nhân được phong cáo mệnh tề tựu đông đủ, Hoàng thượng đích thân tuyên bố một việc hệ trọng chấn động triều dã. Người sắc phong Đại hoàng tử Tiêu Sùng làm Tấn Vương, Nhị hoàng tử Tiêu Tranh làm Tề Vương, còn Tam hoàng tử Tiêu Dung thì được lập làm trữ quân.
Chỉ trong khoảnh khắc, tin tức ấy lan khắp kinh thành, khiến lòng người xôn xao, thiên hạ bàn tán không dứt. Ngoài ra còn một việc nhỏ hơn, song cũng khiến người trong kinh chú ý — Đan Dương Quận chúa vì bệnh mà rời khỏi kinh sư, lui về Giang Nam tĩnh dưỡng, tạm lánh khỏi chốn phồn hoa.
Về phần phủ Vĩnh Ninh hầu, bởi có Hòa An Quận chúa ở đó, nên chuyện lập trữ quân từ lâu trong lòng mọi người đã có dự liệu, không lấy gì làm ngạc nhiên. Sáng ngày hôm sau, Hòa An Quận chúa liền tổ chức một buổi thưởng hoa yến tại phủ Vĩnh Ninh hầu. Trước ngày mở tiệc vài hôm, chính tay Quận chúa viết thiếp, mời các nữ quyến phủ Vệ đến dự. Trong buổi yến, hơn mười vị tiểu thư cùng nhau so tài thêu thùa. Vệ biểu tiểu thư nhờ kỹ năng tinh xảo nổi bật hơn cả, đoạt được sự chú ý của mọi người. Hòa An Quận chúa đích thân nắm tay nàng, trước mặt đông đảo nữ quyến mà khen ngợi không ngớt. Các phu nhân tiểu thư trong kinh thành đều là những người tinh mắt, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu Quận chúa là cố ý nâng đỡ vị Vệ biểu tiểu thư này.
Mấy năm qua, Vệ biểu tiểu thư thường theo Vệ phu nhân ra ngoài giao tế, thân thế của nàng cũng ít nhiều bị người khác biết đến. Dạng biểu tiểu thư nương nhờ như nàng, trong các phủ không phải hiếm, nhưng có thể được Hòa An Quận chúa để mắt tới thì chỉ có duy nhất một người.
“Nghe nói hôn kỳ của tỷ tỷ đã định rồi, không biết là vào lúc nào?” Thẩm Huệ đem một chiếc hộp dài đưa tới trước mặt Vệ biểu tiểu thư, mỉm cười nói: “Đây là chút lễ mọn của muội, chúc mừng tỷ tỷ sắp gả được như ý lang quân.”
Vệ biểu tiểu thư nghe nhắc đến hôn kỳ, hai má đỏ bừng, khẽ cúi đầu:
“Ừm… dì đã thay ta định vào tháng chín rồi. Đa tạ Huệ muội muội.”
Nàng nhận lấy chiếc hộp. Các tiểu thư xung quanh lập tức ồn ào đòi mở ra xem. Vệ biểu tiểu thư liếc nhìn Thẩm Huệ , thấy nàng mỉm cười gật đầu, lúc ấy mới chậm rãi mở hộp.
Trong hộp lót vải đỏ mềm, ở chính giữa đặt một cây trâm vàng khảm ngọc mắt mèo, chế tác tinh xảo, ánh sáng lưu chuyển, nhìn qua đã biết là vật quý.
“Ôi chao, ánh mắt của Thẩm gia muội muội thật không tầm thường, cây trâm này phẩm tướng quả thực là thượng hạng.” Một vị tiểu thư mặt tròn trịa tấm tắc khen.
“Để ta xem thử.” Một người khác vội vàng ghé lại, nhìn kỹ rồi nói, ““Quả nhiên là sản phẩm thủ công nhờ tay nghề điêu luyện của Như Ý Lâu! Thẩm muội muội đúng là ra tay thật hào phóng.”
Đang lúc mọi người nói cười vui vẻ, bỗng có một tiếng cười lạnh vang lên, phá tan bầu không khí.
“Chẳng qua chỉ là con gái trưởng của người đàn bà goá tái giá đi lấy chồng, lại còn không biết gả cho kẻ nào nơi xó xỉnh. Các ngươi còn có thể hùa theo mà nịnh nọt như vậy, cũng thật buồn cười.”
Lời nói ấy vừa dứt, cả phòng lập tức lặng xuống. Vệ biểu tiểu thư nhìn rõ người vừa lên tiếng, không khỏi sững lại. Ngược lại, Thẩm Huệ vẫn giữ vẻ điềm nhiên, khóe môi khẽ cong.
“Không biết vị muội muội này là ai?” Thẩm Huệ nắm lấy tay Vệ biểu tiểu thư, nhẹ nhàng vỗ vỗ an ủi, “Trông có phần lạ mặt, ta chưa từng gặp qua.”
“Thẩm gia muội muội, đây là tiểu thư phủ Võ Uy tướng quân, Chu Bảo Ngọc, mới vào kinh hồi cuối năm ngoái.” Một người quen biết liền lên tiếng giải thích.
“À, thì ra là Chu gia muội muội.” Thẩm Huệ mỉm cười, rồi quay đầu hỏi nha hoàn phía sau,
“Nhưng ta nhớ lần này phủ ta không gửi thiếp mời đến phủ Võ Uy tướng quân thì phải? Ngưng Hồng, có phải vậy không?”
“Bẩm đại tiểu thư, trong danh sách Quận chúa lập quả thực không có nữ quyến phủ Võ Uy tướng quân.”
Sắc mặt Chu Bảo Ngọc lập tức trở nên khó coi.
Ngưng Hồng lại tiếp lời:
“Có điều Chu tiểu thư hẳn là theo nữ quyến phủ Văn Dương hầu mà đến.”
“Đã vậy…" Thẩm Huệ khẽ cười, “Nếu Chu tiểu thư không có trong danh sách, Ngưng Hồng, ngươi hãy sai người tiễn nàng ra ngoài cho phải phép.”
“Cái gì?” Chu Bảo Ngọc tức giận đỏ mặt, “Ngươi dám đuổi ta?”
“Chu gia muội muội nói đùa rồi.” Thẩm Huệ nhẹ nhàng đáp, “Khách đến là quý, phủ Vĩnh Ninh hầu sao có thể ‘đuổi’ khách được? Ta chỉ dặn hạ nhân… ‘mời’ muội ra ngoài mà thôi.”
Vừa dứt lời, mấy bà vú khỏe mạnh đã đứng chờ sẵn bên cạnh.
Chu Bảo Ngọc giận đến run người, trừng mắt nhìn Thẩm Huệ , nhưng Thẩm Huệ lại chẳng thèm liếc nàng một cái, chỉ ung dung trò chuyện cùng người khác. Cuối cùng, thấy không ai đứng ra bênh vực, Chu Bảo Ngọc đành tức tối phất tay áo bỏ đi.
“Tỷ đừng vì hạng người đó mà buồn lòng.” Thẩm Huệ rót một chén trà, đưa vào tay Vệ biểu tiểu thư, dịu giọng nói, “Chỉ cần nhìn Chu gia tiểu thư một lần, cũng đủ biết gia phong phủ Võ Uy tướng quân chẳng ra sao. Tỷ lỡ mất mối hôn sự ấy, có khi lại là chuyện tốt.”
Vệ biểu tiểu thư mắt đỏ hoe, khẽ gật đầu:
“Đa tạ Huệ muội muội.”
“Tỷ coi như khép lại chuyện cũ, sau này ắt sẽ khổ tận cam lai.” Thẩm Huệ mỉm cười, “Huống hồ Vệ phu nhân đã chọn cho Tỷ một mối hôn sự khác. Biết đâu sau này phu quân của Tỷ còn giúp Tỷ được phong cáo mệnh phu nhân nữa.”
Mùa xuân đến, trong kinh thành các phủ đệ đều có kỳ hoa dị thảo đua nhau khoe sắc. Các gia đình quyền quý thi nhau mở thưởng hoa yến, vừa là để thưởng cảnh, vừa là dịp để các tiểu thư đến tuổi cập kê ra ngoài giao tế. Trong số đó, thiếp mời khó cầu nhất, phải kể đến phủ An Thái Đại Trưởng Công chúa.
Nhờ Hòa An Quận chúa công khai khen ngợi, Vệ biểu tiểu thư năm nay kết giao được không ít khuê tú. Thiếp mời thưởng hoa yến gửi đến liên tiếp không ngừng, khiến Vệ phu nhân vui mừng khôn xiết.
Ngày trước, ngoại sinh nữ của bà cũng có vài bằng hữu, nhưng vì tự ti thân thế nên ít khi ra ngoài. Sau chuyện với phủ Võ Uy tướng quân, nàng lại càng thu mình. Nay được Quận chúa nâng đỡ, thân giá lập tức tăng cao.
“Lạc Thanh, lại đây.” Một hôm, Vệ phu nhân gọi nàng đến kho riêng, bày ra hơn chục tấm vải màu sắc tươi tắn, “Những loại này rất hợp để may y phục xuân cho các cô nương, con chọn vài tấm đi, ta cho thợ may làm thêm mấy bộ.”
“Dì ơi, con vẫn còn mấy bộ chưa mặc, đừng may thêm nữa.” Vệ biểu tiểu thư vội vàng từ chối, “Dì để may cho các tẩu tẩu và mấy đứa nhỏ đi ạ.”
“Phần của họ ta đã lo rồi.” Vệ phu nhân hừ nhẹ, “Còn mấy đứa bé trai ấy, mặc đồ mới cũng chỉ đi lăn đất. Phí hết vải tốt. Vẫn là con gái tốt hơn, ngoan ngoãn lại biết giữ gìn.”
Nói rồi bà kéo nàng lại, ướm từng tấm vải lên người nàng, càng nhìn càng thấy hài lòng.
“Người đâu, đem hết số vải này về viện của biểu tiểu thư. Gọi thợ may đến đo người, may gấp vài bộ y phục mới.”
Đúng lúc đó, một nha hoàn chạy vào, cầm theo thiếp mời:
“Phu nhân! Phu nhân! Phủ An Thái Đại Trưởng Công chúa gửi thiếp đến!”
“Cái gì?” Vệ phu nhân kinh ngạc, vội vàng nhận lấy thiếp, mở ra đọc kỹ từng chữ.
“Dì… thật là từ phủ Công chúa sao?” Vệ biểu tiểu thư khẽ hỏi.
“Đúng vậy, đúng là thật!” Vệ phu nhân xúc động nắm tay nàng, “Mời nữ quyến Vệ gia, phía dưới còn có tên con nữa!”
Vệ biểu tiểu thư hiểu rõ nguyên do, nên không quá kinh ngạc. Nàng biết, chính vì mình từng chủ động kết giao trong chuyện Đan Dương Quận chúa, nên Hòa An Quận chúa mới “đáp lễ” mà nâng đỡ nàng.
“Lạc Thanh, con có y phục thích hợp chưa? Yến tiệc ở phủ Công chúa là vào ngày kia, ta phải xem lại y phục của con.” Vệ phu nhân vội vã kéo nàng đi, “Trang sức của con cũng cần thay đổi, ta còn vài bộ rất đẹp, con theo ta thử xem.”
“Dì ơi, mấy ngày nay dì đã sắm cho con quá nhiều rồi…” nàng cuống quýt từ chối.
“Con nhìn này.” Vệ phu nhân sai người lấy ra một bộ trang sức nam châu cổ, ánh ngọc tròn đều,sáng bóng hiếm thấy, “Bộ này là mẫu thân con tặng ta trước khi rời kinh. Vốn là của hồi môn của ngoại tổ mẫu con…” Nói đến đây, mắt bà đỏ hoe.
“Ta không ngờ phụ thân con lại nhẫn tâm đến vậy, để mặc con bị kế thất hành hạ. May mà ta kịp thời đón con về.” Bà nắm tay nàng, giọng run run, “Hài tử ngoan, dì chỉ mong con sống tốt. Nay cuối cùng cũng khổ tận cam lai, ta cũng yên lòng rồi…”