“Ta cầm lấy túi hương, lúc mở ra mới phát hiện bên trong dường như có giấu một mảnh giấy. Vì vậy ta liền mở ra xem thử.” Vệ biểu tiểu thư nói đến đây thì dừng lại một chút, thần sắc lộ vẻ do dự, như có điều khó nói. “Trong đó viết rằng Chu Vĩ đã đem toàn bộ những vật ta từng tặng cho hắn giao hết cho người kia. Nếu những thứ ấy bị đưa đến tay vị hôn phu của ta, e rằng hôn sự này khó mà thành được. Trong kinh thành ắt sẽ lan truyền những lời đồn đãi, nói ta dung mạo phóng túng, tính tình khinh bạc. Nhưng nếu ta chịu nghe theo nàng ta, làm vài việc theo sai khiến, thì sẽ bảo đảm ta về sau bình an vô sự.”
“Cho nên ngươi mới làm theo lời nàng ta, đem chiếc túi hương có chứa xạ hương kia mang vào phủ Vĩnh Ninh Hầu?” giọng nói của Hòa An quận chúa không cao, nhưng từng chữ từng câu đều rõ ràng, mang theo vài phần uy nghi.