Trường Lạc ở Ngự Hoa Viên chơi đùa đến tận hứng, hai má đỏ hồng, đôi mắt sáng long lanh. Nàng tự tay hái một bó hải đường đang nở rộ, cánh hoa mềm mại như lụa, sắc thắm như son. Nàng ôm bó hoa vào lòng, trong đầu chỉ nghĩ đến việc phải đem về tặng mẫu thân – Thái tử phi Thẩm Ninh. Thế là liền líu lo đòi hồi Đông cung.
Nhũ mẫu cùng các cung nữ theo hầu nào dám trái ý vị tiểu tổ tông này, lập tức dắt nàng quay về.
Vừa tới Đông cung, trước điện của Thái tử phi đã đóng kín cửa. Đại cung nữ Chu Sa dẫn theo hơn chục cung nữ, nội thị đứng canh trước cửa, thần sắc nghiêm cẩn.
Trường Lạc vừa nhìn thấy cửa liền lon ton chạy tới, chưa kịp ai ngăn đã cất giọng lanh lảnh:
“Nương!”
Chu Sa giật mình, vội vàng bước lên định ngăn, nhưng thân hình Trường Lạc tuy nhỏ mà lanh lẹ như cá lội. Chỉ một cái nghiêng người, nàng đã lách qua, chạy thẳng đến trước cửa. Chu Sa chưa kịp cúi người đã nghe tiếng gọi vang lên, trong lòng hoảng hốt, vội kéo nhẹ vai nàng, hạ giọng dỗ dành:
“Tiểu quận chúa, chớ gọi lớn. Lúc này Thái tử phi không tiện gặp Người. Nô tỳ đưa Người đi tìm Bán Hạ được không? Nghe nói nàng ấy đang thử điểm tâm mới ở phòng bếp, tiểu quận chúa có muốn nếm thử không?”
Trường Lạc cúi đầu nhìn bó hải đường trong tay, rồi lại lắc đầu, giọng kiên quyết:
“Không! Ta muốn gặp nương!”
Nói xong lại lớn tiếng gọi thêm một lần.
Chu Sa thầm khổ. Hôm nay Thái tử điện hạ vừa hồi cung. Lúc nãy nàng còn ở trong điện nghe lệnh Thái tử phi. Khi biết đệ đệ của Thiệu trắc phi đỗ tú tài, Thái tử phi liền lấy sổ tư khố ra chọn quà ban thưởng.
Nàng đứng quay lưng về phía Thái tử điện hạ, nhưng cảm giác như ánh mắt ngài luôn dõi theo, khiến lưng lạnh như kim châm.
Đợi Thẩm Ninh chọn xong, Chu Sa nhận chìa khóa rồi vội lui ra ngoài.
Trước khi rời đi, Thái tử đột nhiên dặn một câu: đóng chặt cửa điện, canh giữ bên ngoài, không để kẻ nào quấy nhiễu.
Nhưng ai ngờ…
“Ta muốn tìm nương!” Trường Lạc bị giữ lại, liền nổi tính, vừa đập cửa vừa gọi lớn.
Cửa điện vốn chỉ khép hờ, bị nàng đẩy mấy cái liền hé ra. Chu Sa biến sắc, vội kéo lại, nhưng Trường Lạc đã nhanh như chớp lách vào trong.
Trong điện ngoài vắng lặng, không một bóng người. Nhưng từ phòng ngủ bên trong lại vang ra tiếng thì thầm. Trường Lạc lập tức chạy tới, vừa định gõ cửa thì Chu Sa đuổi kịp, giữ lấy tay nàng, thấp giọng dỗ:
“Tiểu quận chúa, ngoan nào. Thái tử phi đang cùng điện hạ bàn việc quan trọng.”
Nghe nói phụ thân đã trở về sau ba tháng xa cách, Trường Lạc càng thêm hứng khởi, lại gọi lớn:
“Nương! Họ nói phụ thân con đã về! Người đâu rồi?”
Chẳng bao lâu sau, bên trong vang lên tiếng bước chân.
Tiếng bước dừng trước cửa, rồi một lát sau cửa mới mở ra.
“Nương!” Trường Lạc vừa thấy Thẩm Ninh liền mắt sáng rực, giọng ngọt như mật: “Phụ thân đâu?”
Hai má Thẩm Ninh vẫn còn ửng hồng, nàng bảo Chu Sa lui xuống, rồi nắm tay con gái, dịu dàng nói:
“Phụ thân con đang chờ trong phòng.”
Trường Lạc lập tức ngoan ngoãn như mèo con, để Thẩm Ninh dắt vào. Quả nhiên, Tiêu Dung đang nằm ngửa trên giường, hai tay đặt trước ngực, dáng vẻ nhàn tản.
“Phụ thân!” Trường Lạc reo lên, vui mừng không tả.
Thẩm Ninh bế nàng ngồi xuống mép giường, tháo giày cho nàng. Vừa được thả, Trường Lạc liền nhảy lên, lao tới ôm lấy Tiêu Dung, khiến hắn khẽ rên một tiếng.
“Ồ?” Tiêu Dung mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ rạng rỡ trước mắt, bật cười: “Đây chẳng phải tiểu quận chúa của chúng ta sao?”
“Phụ thân!” Ba tháng xa cách, Trường Lạc nhớ nhung vô cùng. Nàng ôm cổ hắn, hôn lên mặt liên tiếp mấy cái: “Con nhớ Người lắm!”
“Quả là con gái ngoan của phụ thân.” Tiêu Dung ôm nàng, ngồi dậy, liếc nhìn Thẩm Ninh một cái: “Ít ra còn có người nhớ ta, không như một số người..”
Thẩm Ninh chỉ im lặng, không đáp.
Phụ tử chơi đùa một lúc, Trường Lạc vốn đã mệt vì chạy nhảy cả buổi, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp trong lòng phụ thân.
“Đây là hoa con bé hái tặng nàng.” Tiêu Dung đặt Trường Lạc vào trong giường, nhẹ nhàng lấy bó hoa trong tay nàng, đưa cho Thẩm Ninh: “Sai người cắm vào bình đi.”
“Được.” Thẩm Ninh nhận lấy, đưa lên mũi ngửi nhẹ, rồi hỏi: “Chàng không phải nói phải năm tháng mới về sao? Sao mới ba tháng đã hồi cung?”
“Không nhớ sao?” Tiêu Dung từ phía sau ôm nàng, ghé tai nói khẽ: “Phụ hoàng sức khỏe ngày càng suy yếu. Ta gấp rút hoàn thành công việc để kịp trở về.”
Nghe vậy, Thẩm Ninh chợt sững người.
“Năm nay nàng hai mươi hai tuổi. Tính theo thời gian, chỉ còn khoảng hai tháng nữa hoàng đế sẽ qua đời. Sau đó chừng một tháng, Tiêu Dung sẽ lên ngôi hoàng đế.”
“Thì ra… đã đến lúc này rồi.” Nàng lẩm bẩm: “Ta đã gả cho chàng hơn sáu năm.”
“Phải.” Tiêu Dung siết nhẹ nàng: “Dạo này Thái y viện chế thuốc mới, tinh thần phụ hoàng có khá hơn. Người vốn thích Trường Lạc, nàng hãy thường xuyên đưa con đến thăm.”
“Được.”
Thẩm Ninh biết, hoàng đế tuy lạnh nhạt với người khác, nhưng với Tiêu Dung và Trường Lạc lại rất yêu thương.
“Còn mẫu hậu” Tiêu Dung khẽ thở: “Nàng cũng nên thường xuyên đến bầu bạn.”
Hoàng đế và hoàng hậu tuy là phu thê, nhưng lòng đã cách xa nhiều năm. Hậu cung có Lệ phi, Tân Chiêu nghi và nhiều mỹ nhân khác, đều do chính hoàng hậu chọn.
Hoàng hậu bên mình có trưởng công chúa và Trường Lạc, sống cũng coi như an ổn.
Nhưng nửa năm trước, hoàng đế đột nhiên thổ huyết, bệnh nặng một trận. Hoàng hậu lúc ấy mới hoảng, tự tay sắc thuốc chăm sóc.
Tuy bệnh có ổn định, nhưng căn cơ đã tổn hại, thuốc men cũng chỉ giúp duy trì vẻ ngoài mà thôi.
Dù sao cũng là phu thê mấy chục năm, sao có thể thật sự vô tâm.
“Ta hiểu.” Thẩm Ninh gật đầu: “Sau này mỗi ngày đưa Trường Lạc đến chỗ phụ hoàng, ta sẽ sang chỗ mẫu hậu ngồi một lát.”
“Vất vả cho nàng.”
Tiêu Dung nhìn nàng. Nàng không còn trẻ con như trước, mà đã trở nên dịu dàng, trưởng thành và cuốn hút hơn theo thời gian.
Hôm nay nàng mặc váy đỏ nhạt, eo thon nhỏ, trông càng xinh đẹp và hấp dẫn.
“Có gì mà vất vả.” Thẩm Ninh khẽ nói: “Đã gả cho chàng, hậu cung vốn là việc của thiếp.”
“Ta biết nàng là tốt nhất.” Tiêu Dung ôm nàng, giọng đầy ý vị: “Trường Lạc cũng lớn rồi, từ nay để nhũ mẫu chăm ban đêm, chúng ta..”
Thẩm Ninh bật cười: “Chàng không hiểu con mình sao? Ba tháng qua nó ngày nào cũng hỏi chàng. Tối nay, đừng hòng đuổi nó đi.”
Tiêu Dung không tin, nghĩ đến hai rương đồ chơi mang về.
Quả nhiên, khi nhận quà, Trường Lạc vui mừng khôn xiết. Nhưng vừa nghe nói phải ngủ riêng, nàng sững lại, rồi òa khóc, lao vào lòng Thẩm Ninh:
“Con không ngủ một mình! Phụ thân xấu!”
“Ngoan nào.” Thẩm Ninh dỗ dành, liếc nhìn Tiêu Dung: “Phụ thân đùa thôi.”
Trường Lạc ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn.
Tiêu Dung thở dài, đành chịu thua:
“Được, phụ thân đùa thôi. Tối nay phụ thân ôm con ngủ.”
“Vâng!”
Trường Lạc lập tức cười rạng rỡ, nước mắt còn chưa khô đã vui vẻ trở lại.