Chương 153: Trùng phùng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 153: Trùng phùng.

Ngoài cửa cung đã truyền vào tin tức: An Bình Quận Vương phi đã dẫn theo đệ đệ của Thiệu trắc phi – Thiệu Duệ – tiến cung.

Thiệu Linh Linh vốn đang ngồi bên cạnh Thẩm Ninh, an tĩnh dùng bữa sáng, vừa nghe lời bẩm báo ấy liền giật mình ngẩng đầu, đôi mắt hướng về phía người truyền tin, trong đó không giấu nổi sự rung động.

Thẩm Ninh khẽ đặt chiếc thìa trong tay xuống, gọi Chu Sa lại gần, giọng ôn hòa mà rõ ràng:

“Được rồi, ta đã biết. Quận Vương phi vừa vào cung, ước chừng một khắc nữa sẽ tới. Ngươi hãy đích thân ra trước cửa Đông cung nghênh đón.”

“Dạ, nô tỳ tuân mệnh.” Chu Sa cúi đầu đáp.

Thẩm Ninh lại quay sang nhìn Thiệu Linh Linh, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt:

“Thiệu trắc phi, dùng xong chưa?”

“Bẩm Thái tử phi, đã xong rồi.” Thiệu Linh Linh vội vàng buông đũa, nét mặt giãn ra, song thần sắc vẫn khó giấu vẻ thấp thỏm mong chờ.

“Bán Hạ, cho người thu dọn bàn đi.” Thẩm Ninh dặn dò.

Đúng lúc ấy, Trường Lạc từ chỗ ngồi nhảy xuống, lon ton chạy tới ôm lấy vạt váy của Thẩm Ninh, ngẩng khuôn mặt tròn trịa lên nũng nịu:

“Nương, con vẫn chưa no, không được dọn!”

Thẩm Ninh cúi người, đưa tay véo nhẹ hai má phúng phính của con gái, giả vờ nghiêm giọng:

“Vậy lúc nãy nhũ mẫu chuẩn bị đồ ăn cho con, sao con lại không chịu ăn? Giờ lại làm nũng với nương, có phải lại muốn bị phạt không?”

“Nhưng lúc đó con không muốn ăn mà” Trường Lạc vặn vẹo thân mình, ôm chặt chân Thẩm Ninh, kéo dài giọng: “Nương....”

Thẩm Ninh bị con bé quấn quýt như vậy, bao nhiêu nghiêm khắc đều tan biến, đành thở nhẹ:

“Được rồi, nếu còn đói thì đi ăn ít điểm tâm. Sắp có khách đến rồi, chẳng lẽ để người ta thấy một bàn ăn bừa bộn sao? Không được làm loạn nữa.”

“Nhưng con vẫn đói” Trường Lạc thấy mẫu thân mềm lòng, càng được đà.

Thẩm Ninh bất đắc dĩ, gọi nhũ mẫu tới dặn dò:

“Dẫn tiểu quận chúa xuống tiểu trù, chọn vài món điểm tâm mới làm cho con bé ăn. Đừng chọn loại quá ngọt. Ăn xong phải súc miệng kỹ. Sau đó thay y phục, chải chuốt cho chỉnh tề rồi dẫn đến gặp ta.”

“Vâng, nô tỳ tuân lệnh.” Nhũ mẫu vội đáp, dắt Trường Lạc đang hí hửng rời đi.

Bên kia, kiệu mềm của An Bình Quận Vương phi chở theo Thiệu Duệ đi qua từng lớp cung môn, rốt cuộc cũng dừng lại trước Đông cung.

Một giọng nữ lanh lảnh vang lên bên ngoài:

“Có phải An Bình Quận Vương phi không ạ?”

Quận Vương phi tự tay vén rèm, nhìn ra ngoài, thấy người đứng đó chính là Chu Sa.

“Chu Sa cô nương?”

“Chính là nô tỳ.” Chu Sa bước nhanh tới, đỡ tay bà xuống kiệu, động tác cẩn trọng: “Quận Vương phi cẩn thận dưới chân.”

Sau khi bà xuống kiệu, quay lại gọi Thiệu Duệ:

“Duệ nhi, xuống đi con.”

Thiệu Duệ ngồi trong kiệu, đôi mắt nhỏ lộ rõ vẻ bất an. Đứa trẻ mới sáu tuổi, rời xa quê nhà, lại bước vào chốn cung cấm uy nghi, xa lạ, trong lòng không khỏi sợ hãi.

“Duệ nhi, trong này là Đông cung. Tỷ tỷ con đang đợi đấy.” Quận Vương phi dịu giọng dỗ dành. “Con không muốn gặp tỷ tỷ sao?”

“Con… con muốn.” Thiệu Duệ khẽ đáp, rồi cố gắng lấy dũng khí, từng bước chậm rãi bước ra.

Chu Sa đưa tay ra, mỉm cười hiền hậu:

“Tiểu thiếu gia, nô tỳ là Chu Sa, hầu hạ bên cạnh Thái tử phi. Thái tử phi sai nô tỳ đến đón hai vị. Thiệu trắc phi đã đợi từ sớm rồi. Hay để nô tỳ dắt tay thiếu gia xuống nhé?”

Thiệu Duệ nhìn nàng hồi lâu, rồi mới dè dặt đưa tay ra.

Chu Sa dắt cậu xuống, vừa nhìn kỹ gương mặt cậu liền tươi cười:

“Ôi, tiểu thiếu gia thật tuấn tú! Lại rất giống Thiệu trắc phi.”

Nghe vậy, Thiệu Duệ lập tức đỏ bừng mặt.

Ba người vừa đi được một đoạn, Trường Lạc đã được nhũ mẫu đưa tới, chạy lon ton đến.

“Chu Sa!” Tiểu quận chúa reo lên, ánh mắt tò mò nhìn hai người lạ.

“Tiểu quận chúa,” Chu Sa cười, “đây là An Bình Quận Vương phi, còn đây là đệ đệ của Thiệu trắc phi.”

“Xin chào!” Trường Lạc vẫy tay nhỏ.

Quận Vương phi bật cười hiền hòa, cúi xuống:

“Tiểu quận chúa, cho ta bế một chút được không?”

Trường Lạc liếc nhìn Chu Sa, thấy nàng ta gật đầu mới vui vẻ nhào vào lòng bà.

Còn Thiệu Duệ đứng bên, nhìn tiểu cô nương trắng trẻo, đáng yêu trước mặt, ngượng ngùng đáp:

“Xin chào”

Mặt lại đỏ thêm vài phần.

Trong điện, Thẩm Ninh và Thiệu Linh Linh đang trò chuyện.

Bỗng từ xa vang lên giọng trẻ con lanh lảnh:

“Nương!”

Cửa vừa mở, Trường Lạc chạy vào, tay còn kéo theo một cậu bé.

Thẩm Ninh bị gọi đến đau cả đầu, khẽ nhíu mày:

“Cả ngày cứ la hét om sòm”

Nhưng Thiệu Linh Linh lại đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt vào cậu bé kia, giọng run run:

“Duệ nhi!”

“Tỷ tỷ!”

Thiệu Duệ vừa thấy nàng, tất cả sợ hãi, uất ức suốt mấy tháng trời bỗng vỡ òa. Cậu buông tay Trường Lạc, lao thẳng vào lòng Thiệu Linh Linh.

Hai tỷ đệ ôm chặt lấy nhau.

Thiệu Linh Linh nước mắt lặng lẽ rơi, còn Thiệu Duệ thì khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng.

“Không khóc Duệ nhi ngoan, không khóc” Nàng nhẹ nhàng xoa đầu đệ đệ, giọng run run.

Nhưng Thiệu Duệ chỉ lắc đầu, ôm chặt cổ nàng, không chịu buông.

An Bình Quận Vương phi tiến lên hành lễ:

“Bái kiến Thái tử phi. Để nương nương chê cười rồi. Đứa trẻ này từ nhỏ mất phụ mẫu, đều do Thiệu trắc phi nuôi lớn. Xa nhau mấy tháng, khó tránh khỏi thất lễ.”

Thẩm Ninh nhìn cảnh ấy, mắt cũng đỏ lên:

“Đứa nhỏ này gầy quá”

Quận Vương phi khẽ thở dài:

“Thiệu trắc phi năm ấy còn nhỏ, vừa chăm đệ, vừa chống chọi với thân thích. Dẫu tận tâm, cũng khó chu toàn.”

Một lúc lâu sau, Thiệu Duệ mới nín khóc.

Thiệu Linh Linh dắt tay đệ đệ đến trước Thẩm Ninh:

“Thái tử phi, đây là đệ đệ của thiếp.”

“Duệ nhi, mau hành lễ.”

Thiệu Duệ ngoan ngoãn cúi người:

“Bái kiến Thái tử phi nương nương.”

Thẩm Ninh mỉm cười dịu dàng, đưa tay:

“Lại đây nào.”

Cậu bước tới, nàng nắm tay cậu, ánh mắt đầy yêu thương.

“Chu Sa, đem lễ vật ta chuẩn bị ra.”

Chẳng mấy chốc, một chiếc ngọc khóa và bộ văn phòng tứ bảo được mang đến.

Thẩm Ninh tự tay đeo ngọc khóa lên cổ cậu:

“Đây là khóa bình an.Ngươi mang theo, tỷ tỷ ngươi cũng yên lòng.”

Rồi lại chỉ vào bộ bút mực:

“Nghe nói ngươi thích đọc sách, luyện chữ. Bộ này vừa hợp với tuổi ngươi.”

Thiệu Duệ ngơ ngác, quay lại nhìn tỷ tỷ.

Thiệu Linh Linh khẽ gật đầu, ánh mắt ngập tràn cảm kích.

Cậu lúc này mới trịnh trọng nhận lấy, giọng non nớt mà nghiêm túc:

“Đa tạ Thái tử phi nương nương.”

Trong điện, ánh nắng nhẹ nhàng rọi vào, chiếu lên cảnh đoàn tụ ấm áp.

Giữa chốn cung đình sâu thẳm, khoảnh khắc này lại dịu dàng đến lạ.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng