Thời gian lại trôi qua thêm năm ngày.
Thẩm Ninh âm thầm tính toán trong lòng, cảm thấy thời điểm đã chín muồi. Nàng đích thân viết một tấm thiếp, sai Chu Sa mang ra khỏi cung, đưa thẳng đến phủ An Bình Quận vương, giao tận tay Quận vương phi, mời bà ngày hôm sau dẫn theo đệ đệ của Thiệu Linh Linh nhập cung yết kiến.
Trong phủ An Bình Quận vương.
“Chu Sa cô nương, không biết Thiệu trắc phi ở trong cung dạo này thế nào?”
Quận vương phi vừa nói, vừa khẽ liếc mắt ra hiệu cho con dâu trưởng. Con dâu trưởng lập tức hiểu ý, tiến lên thân mật nắm lấy tay Chu Sa, không để lộ dấu vết, nhẹ nhàng tháo chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay mình xuống, kín đáo đặt vào lòng bàn tay nàng.
Chu Sa cúi mắt nhìn thoáng qua. Chiếc vòng nước ngọc sáng trong, phẩm tướng không tệ. Nàng chỉ khẽ gật đầu, lặng lẽ nhận lấy.
Những năm gần đây, trong ngoài cung ai cũng biết nàng là tâm phúc bên cạnh Thái tử phi. Mỗi lần các mệnh phụ vào cung yết kiến, trước sau gì cũng sẽ tìm cách biếu xén nàng đôi chút. Khi thì là ngân phiếu giấu trong túi thơm, khi thì là trâm cài trên tóc, nhẫn trên tay, hoặc vòng ngọc vừa tháo xuống.
Ban đầu, Chu Sa nào dám nhận.
Nhưng sau này, Thẩm Ninh biết chuyện, đã gọi riêng nàng đến dặn dò: những vật ấy cứ việc nhận, xem như của riêng tích lũy. Từ đó Chu Sa mới thuận theo, song nàng chưa từng chủ động đòi hỏi, cũng không vì nhận lễ mà thay đổi thái độ với bất kỳ ai.
Con dâu trưởng thấy nàng nhận lễ, liền kéo nàng ngồi xuống, cười nói:
“Chu Sa cô nương không biết đấy, mẹ chồng ta cả đời chỉ sinh được hai vị công tử, luôn mong có một cô con gái. Thiệu trắc phi khi còn ở phủ, rất được bà yêu quý. Nay nàng đã nhập cung hơn một tháng, mẹ chồng ta ngày đêm nhớ nhung, không biết cô nương có thể nói qua tình hình của nàng ấy được không?”
Quận vương phi cũng mỉm cười tiếp lời:
“Phải đó, dù sao nàng cũng là người trong tộc Thiệu gia, lại từng ở phủ ta mấy tháng, ta đối với nàng thật lòng thương nhớ.”
Chu Sa điềm đạm đáp:
“Thiệu trắc phi hầu hạ Thái tử và Thái tử phi rất tận tâm. Thái tử phi cũng đối đãi với nàng rất tốt. Nếu không, đã không đích thân viết thiếp mời Quận vương phi dẫn theo đệ đệ nàng vào cung, lại sai ta đích thân mang đến.”
Nói đến đây, nàng khẽ ra hiệu cho cung nữ theo mình.
“Thái tử phi còn dặn rằng, lúc giao mùa như hiện nay, người lớn tuổi càng cần bồi bổ. Vì vậy đặc biệt chuẩn bị một ít dược liệu, nhờ ta mang đến biếu Quận vương phi.”
Quận vương phi nghe vậy, cảm động không thôi:
“Đa tạ Thái tử phi còn nhớ đến lão thân.”
Rồi bà thoáng chần chừ:
“Chỉ là đệ đệ của Thiệu trắc phi dù còn nhỏ, nhưng vẫn là ngoại nam. Ta đưa hắn vào hậu cung, liệu có gây phiền toái cho Thái tử phi chăng?”
Chu Sa mỉm cười:
“Việc này Thái tử phi đã bẩm báo với Hoàng hậu nương nương từ trước. Hoàng hậu cũng thương xót thân thế của Thiệu trắc phi. Hơn nữa, đệ đệ nàng còn chưa đến mười tuổi, Quận vương phi không cần lo lắng.”
Nàng nói thêm:
“Ngày mai chỉ cần đưa người vào cung sớm. Thái tử phi đã chuẩn bị sẵn yến tiệc, muốn mời Quận vương phi thưởng thức tay nghề của đầu bếp Đông cung.”
Từ khi trùng sinh đến nay, Thẩm Ninh đã không còn là tiểu thư hầu phủ ngây thơ như kiếp trước.
Kiếp trước, nàng đem trọn tâm tư đặt vào Tiêu Dung, sợ hắn nạp trắc phi nên không muốn thân cận với các tiểu thư thế gia trong kinh. Ngoài Thẩm Huệ – đường tỷ, và Phương Lâm Lang – biểu tỷ, nàng gần như không có bằng hữu thân thiết.
Đến tuổi cập kê, không ít công tử danh môn tới cầu thân, nhưng nàng đều một mực từ chối, chỉ vì trong lòng đã có người.
Còn kiếp này, nàng hiểu rõ vận mệnh, biết mình vẫn sẽ gả cho Tiêu Dung. Vì thế nàng chủ động kết giao với các phu nhân thế gia, xây dựng quan hệ, xử sự khéo léo hơn nhiều.
Phủ An Bình Quận vương là một trong những gia tộc dị tính vương hiếm hoi còn vững vàng đến nay. Quận vương đương nhiệm sớm rút lui, du ngoạn khắp nơi, để lại nền tảng vững chắc cho hậu thế.
Ngày hôm sau.
Thiệu Linh Linh dậy rất sớm.
“Trắc phi hôm nay sao dậy sớm vậy?”
Người hầu cận nàng là hai cung nữ mới được ban, do nàng tự đặt tên là Thanh Ngô và Thanh Đồng. Lúc này người vào hầu là Thanh Ngô.
“Hôm nay Quận vương phi sẽ dẫn đệ đệ ta nhập cung,” Thiệu Linh Linh vừa khoác áo vừa nói, “Thái tử phi còn nói sẽ giữ họ lại dùng bữa trưa. Ta muốn đến sớm xem có thể giúp được gì không.”
“Vậy hôm nay trắc phi muốn trang điểm thế nào?”
Thanh Ngô hỏi, tay đã mở tủ y phục.
Thiệu Linh Linh xưa nay quen mặc màu thanh nhã. Nhưng hôm nay, nàng khẽ trầm ngâm rồi nói:
“Chọn cho ta một bộ màu sáng một chút.”
Thanh Ngô liền lấy ra một bộ váy màu đào phấn.
“Trắc phi thấy bộ này thế nào?”
“Rất tốt, cứ mặc bộ này.”
“Vậy nên phối với trang sức hồng ngọc mới hợp,” Thanh Ngô cười, “Bộ đầu diện Thái tử phi mới ban hôm qua rất thích hợp.”
“Được, dùng bộ đó đi.”
Sau khi trang điểm xong, Thiệu Linh Linh dẫn Thanh Ngô và Thanh Đồng đến bái kiến Thẩm Ninh.
Lúc này Tiêu Dung đã đi triều, Trường Lạc lại dậy sớm nên trong điện đã náo nhiệt.
“Thái tử phi, Thiệu trắc phi đã đến.”
Chu Sa vào bẩm.
“Mời nàng vào,” Thẩm Ninh vừa chơi với Trường Lạc vừa nói, “Nhớ dặn nhà bếp chuẩn bị thêm phần điểm tâm.”
Thiệu Linh Linh bước vào, thấy Trường Lạc đang chạy khắp nơi, còn Thẩm Ninh đang ngồi trước gương.
“Thần thiếp thỉnh an Thái tử phi.”
“Ngươi đến rồi à.”
Thẩm Ninh quay đầu nhìn nàng, ánh mắt sáng lên.
“Hôm nay ngươi mặc màu này rất hợp, da trắng càng thêm nổi bật. Người trẻ như ngươi nên mặc màu tươi một chút mới phải.”
Thiệu Linh Linh hơi đỏ mặt:
“Những năm qua quen mặc màu nhạt rồi. Hôm nay chỉ là muốn gặp lại đệ đệ nên”
Cùng lúc đó, tại cổng cung.
Quận vương phi dẫn theo một thiếu niên nhỏ tuổi bước xuống xe ngựa.
Đó chính là Thiệu Duệ.
Từ khi cha mẹ qua đời, cậu được tỷ tỷ nâng niu chăm sóc, tính tình hiểu chuyện nhưng lại có phần nhút nhát.
Hai người lên kiệu mềm tiến vào cung.
“Duệ nhi, lát nữa con sẽ được gặp tỷ tỷ rồi.”
Quận vương phi mỉm cười hỏi, “Có vui không?”
“Vui ạ!”
Thiệu Duệ mắt sáng rực, gật đầu mạnh.
Rồi cậu chợt hỏi:
“Vậy khi ra cung có thể đưa tỷ tỷ về cùng không ạ?”
Quận vương phi bật cười bất đắc dĩ:
“Đứa nhỏ này, nói gì vậy? Tỷ tỷ con đã là trắc phi của Thái tử, phải ở lại trong cung, sao có thể theo chúng ta về được?”
Bà nghiêm giọng dặn:
“Những lời này chỉ được nói trước mặt ta thôi. Khi gặp Thái tử phi và tỷ tỷ, tuyệt đối không được nói, hiểu chưa?”
Thiệu Duệ nghe vậy, trong lòng có chút buồn, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu:
“Con hiểu rồi, thẩm thẩm.”
Quận vương phi nhìn cậu, ánh mắt đầy thương xót:
“Nhớ phải ngoan ngoãn, khiến Thái tử phi yêu thích. Sau này con mới có cơ hội vào cung gặp tỷ tỷ nhiều hơn.”
Thiệu Duệ nắm chặt tay áo, khẽ “dạ” một tiếng.
Trong đôi mắt non nớt ấy, vừa có mong chờ, vừa có chút bất an — nhưng nhiều hơn cả, vẫn là niềm vui sắp được gặp lại người thân duy nhất của mình trên đời.