Nếu ngay từ lúc vừa bị nước canh nóng dội lên cánh tay mà Thẩm Ninh kịp thời xử lý, vết thương e rằng cũng không đến mức nghiêm trọng như hiện giờ.
Chỉ tiếc khi ấy Trường Lạc đang khóc náo dữ dội, Thẩm Ninh thực sự không thể buông con ra để chuyên tâm xử lý vết bỏng. Nàng đành nghiến răng chịu đựng cơn đau rát không ngừng lan trên cánh tay, vẫn ôm chặt đứa trẻ trong lòng.
“Nhẹ tay thôi ta đau lắm.” Lúc này, trên trán Thẩm Ninh đã lấm tấm mồ hôi. Thấy Trường Lạc đã vào trong lòng Tiêu Dung dần dần nín khóc, nàng mới ra hiệu cho Bán Hạ tiến lên, cẩn thận đỡ lấy cánh tay phải của mình. Khi tay áo được vén lên, vết thương lộ ra khiến người nhìn không khỏi kinh hãi.
Cả một mảng lớn da đã nổi đầy bọng nước, chỉ cần vải áo khẽ chạm vào cũng khiến nàng đau đến run người.
“Thái tử phi, Người cố nhịn một chút.” Bán Hạ là người theo hầu Thẩm Ninh nhiều năm, từ nhỏ nàng đã được nuông chiều, ngoài một lần bị thương nhẹ khi còn bé theo phụ thân ra ngoài, thì bao năm qua chưa từng chịu qua tổn thương da thịt nào như vậy. Nay thấy cánh tay nàng run lên vì đau, Bán Hạ không khỏi đỏ hoe mắt. “Nô tỳ sẽ thật cẩn thận.”
“Thái tử phi, đây là?” Chu Sa lúc này cũng vội vã theo Tiêu Dung trở về, thấy Bán Hạ đang đứng bên cạnh Thẩm Ninh thì lập tức tiến lên hỏi. “Sao tay nàng lại thành ra thế này?”
“Thái tử phi vì che cho tiểu quận chúa nên bị nước canh nóng dội trúng.” Bán Hạ vội đáp. “Bọng nước nổi quá nhiều, nô tỳ không dám tự ý xử lý. Ngươi mau đi Thái y viện mời Chu thái y đến đây!”
“Được, ta đi ngay!” Chu Sa nghe xong liền quay người chạy đi.
Tiêu Dung bế Trường Lạc, nhìn vết thương của Thẩm Ninh, trong lòng chấn động. Trường Lạc ghé trên vai phụ thân, nhìn thấy gương mặt đau đớn của mẫu thân, nước mắt vừa dứt lại trào ra.
“Sao vậy?” Tiêu Dung cảm thấy vai áo ướt đi, quay đầu nhìn con, dịu giọng hỏi. “Thấy mẫu thân vì con mà bị thương nên đau lòng rồi phải không?”
“Vâng” Trường Lạc mím môi, gật đầu, không dám khóc lớn nữa.
“Lần sau không được làm loạn như vậy nữa, hiểu chưa?” Tiêu Dung cố giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng giọng nói vẫn không nặng nề được. “Phụ thân trước giờ chiều chuộng con, không phải để con đem tính khí ấy mà trút lên mẫu thân.”
“Con biết sai rồi phụ thân” Trường Lạc ngoan ngoãn ôm cổ Tiêu Dung nức nở nhận lỗi. “Sau này con không dám nữa”
“Vậy phụ thân bế con qua xin lỗi mẫu thân nhé?”
“Dạ”
Lúc này, Thẩm Ninh đã được Bán Hạ giúp thay bộ y phục ngoài dính đầy nước canh.
Bán Hạ sai người mang nước lạnh đến, cẩn thận rửa sạch vết thương cùng vùng da xung quanh, rồi dùng khăn mềm thấm nước lạnh đắp lên để hạ nhiệt.
Thẩm Ninh khẽ nhíu mày, sắc mặt mệt mỏi, tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Nàng có ổn không?” Tiêu Dung bế Trường Lạc ngồi xuống bên cạnh, nhẹ giọng hỏi. “Còn đau không?”
“Lúc nãy còn đau, giờ đã đỡ hơn.” Thẩm Ninh mở mắt, nhìn hai người. “Chàng đã về rồi thì ở lại với Trường Lạc đi. Con bé từ nhỏ được chàng cưng chiều, chỉ bị lạnh nhạt một chút đã phát tác như vậy, đến lời thiếp nói cũng không nghe.”
“Mẫu thân con xin lỗi” Trường Lạc vội lên tiếng, mắt đỏ hoe, xoa xoa tay nhỏ. “Con thật sự biết sai rồi”
“Giờ thì chịu nghe lời rồi.” Thẩm Ninh liếc nàng ta một cái. “Mẫu thân không sao, để phụ thân đưa con đi ngủ.”
“Con không muốn” Trường Lạc nhìn vết thương trên tay mẫu thân, nước mắt lại rưng rưng.
Đúng lúc ấy, Chu Sa vội vã trở lại, phía sau là Chu Thanh mang theo hòm thuốc.
“Vi thần tham kiến thái tử điện hạ, thái tử phi nương nương, tiểu quận chúa.”
“Mau đứng lên, xử lý vết thương trước đã.” Tiêu Dung nói.
Chu Thanh dùng kim bạc nhẹ nhàng chích từng bọng nước, rồi cẩn thận nặn sạch dịch bên trong. Những bước sau không tiện làm tiếp, ông liền dặn dò kỹ càng cho Chu Sa và Bán Hạ, để lại đủ thuốc dùng nửa tháng rồi cáo lui.
Chu Sa lại mang nước đến lau sạch lần nữa, đợi khô rồi Bán Hạ bôi thuốc, sau đó dùng lụa trắng mềm nhẹ nhàng băng lại.
Trải qua một phen như vậy, Thẩm Ninh đã mệt rã rời.
Chu Sa đỡ nàng đi tắm rửa, thay y phục sạch sẽ, rồi nàng chậm rãi bước vào tẩm điện.
Tiêu Dung đang bế Trường Lạc đã ngủ say, ngồi bên giường đợi nàng.
“Đêm nay chàng không chọn một vị trắc phi sao?” Thẩm Ninh hạ thấp giọng. “Trường Lạc ngủ rồi, chàng đặt con vào trong đi, tối nay thiếp sẽ ngủ cùng con. Chàng có thể đi.”
Tiêu Dung không đáp, chỉ nhẹ nhàng đặt Trường Lạc xuống giường, đắp chăn cho bé.
“Nàng theo ta.” Chàng đứng dậy, nắm lấy tay không bị thương của Thẩm Ninh, kéo nàng ra xa giường. “Ta có lời muốn nói.”
Thẩm Ninh vốn mệt, cũng không muốn giằng co, liền theo chàng đến bên cửa sổ.
“Có lẽ lần trước ta nói chưa đủ rõ.” Tiêu Dung hạ giọng. “Ta chọn Thiệu Linh Linh và Dương Tuệ Vân làm trắc phi, không phải để hầu hạ ta. Chỉ là để lấp chỗ trống trong quy chế Đông Cung, để phụ hoàng và mẫu hậu không còn lý do nhét thêm người.”
Thẩm Ninh nhìn chàng:
“Nhưng họ đều là những cô nương tốt. Một người mồ côi cha mẹ, một người thân phận thấp phải hy sinh vì gia tộc. Nếu chàng lạnh nhạt, cả đời họ sẽ bị chôn vùi trong cung.”
“Nàng yên tâm.” Tiêu Dung nhìn thẳng vào mắt nàng. “Đợi khi ta đăng cơ, ổn định triều chính, sẽ tìm cách an bài cho họ. Khi đó, họ sẽ ‘bệnh mất’, ta sẽ bí mật đưa họ ra ngoài, cấp cho thân phận mới, để họ có thể bắt đầu lại.”
“Chàng cần gì phải vậy” Thẩm Ninh thở dài. “Thiếp đã nói thiếp không để tâm.Chàng nạp phi, thiếp cũng không oán trách. Nếu họ sinh con cho chàng, Trường Lạc còn có thêm huynh đệ.”
“Nàng..” Tiêu Dung tức nghẹn, kéo nàng vào lòng, tránh vết thương. “Con của ta, chỉ có thể là con của nàng!”
“Con của trắc phi, thiếp vẫn sẽ là đích mẫu.” Thẩm Ninh cố ý nói trái lại.
Tiêu Dung bị chọc tức, nhưng khi nhìn vào đôi mắt nàng dưới ánh nến, lại dần dịu xuống.
Chàng nâng cằm nàng lên.
Thẩm Ninh giật mình, muốn tránh nhưng không được, chỉ có thể trừng mắt:
“Buông tay!”
Tiêu Dung lại càng không buông.
“Xem ra nàng cũng bị ta chiều hư rồi… phải dạy dỗ một phen.”
Dứt lời, chàng cúi xuống hôn nàng. Nụ hôn kéo dài, quấn quýt.
Khi buông ra, mắt Thẩm Ninh đã long lanh như nước.
Tiêu Dung nhìn mà tim nóng lên, bế ngang nàng, đặt xuống chiếc nhuyễn tháp bên cửa sổ rồi cúi người xuống.