Chương 139: Thiếu nữ tuyển cung đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 139: Thiếu nữ tuyển cung.

Trong lúc tức giận nhất thời, Tiêu Dung liền phá lệ, trực tiếp thăng Vân Nghiên từ chức nữ quan lên hàng Thục phi – một trong Tứ phi. Việc này khiến Thẩm Ninh vô cùng phẫn nộ, nàng thậm chí còn không đến dự lễ sách phong của Vân Nghiên.

Trong lòng u uất, Thẩm Ninh lại đổ bệnh một trận nặng nề.

Đến lúc này, Tiêu Dung mới bắt đầu sinh lòng hối hận, nhưng tất cả đã muộn. Vân Nghiên đã trở thành Thục phi, còn Thẩm Ninh cũng đã bị hắn làm cho tổn thương đến tận cùng. Tiêu Dung đành vội vàng chọn một tòa cung điện hẻo lánh, sai người đưa Vân Nghiên dọn vào ở. Còn bản thân hắn mỗi ngày đều muốn đến thăm bệnh Thẩm Ninh, nhưng lần nào cũng bị Chu Sa, Ngụy An Đông cùng những người hầu cận bên cạnh nàng viện đủ lý do ngăn cản, không cho gặp mặt.

Không ngờ rằng, chỉ một lần được Tiêu Dung sủng hạnh, Vân Nghiên đã mang thai. Thế nhưng đứa trẻ chưa kịp chào đời đã chết yểu trong bụng mẹ. Từ đó, Vân Nghiên cũng mất đi khả năng sinh nở. Tiêu Dung chỉ sai người ban thưởng một ít dược liệu, thuốc bổ, nhưng lại chưa từng đích thân đến thăm. Mãi cho đến khi Thẩm Ninh mang thai rồi chết vì khó sinh, hắn cũng chưa từng bước chân vào cung của Vân Nghiên thêm một lần nào nữa.

“Mẫu thân cứ yên tâm về phủ đi ạ.” Thẩm Ninh nhìn dáng vẻ lo lắng của Hòa An Quận chúa dành cho mình, trong lòng không khỏi xúc động nên lên tiếng trấn an.

“Vị Vân thất tiểu thư kia chưa chắc đã được nhập Đông cung hầu hạ. Dẫu có vào thì đã sao? Nàng ta là trắc phi, còn con là chính phi, trước sau vẫn đè nàng ta một bậc. Nể mặt tẩu tẩu, con sẽ giữ cho nàng ta vài phần thể diện.”

Hòa An Quận chúa nghe vậy, tuy ngoài miệng không nói thêm, nhưng trong lòng vẫn không yên:
“Nhưng ta nghe nói Vân thất tiểu thư này được vợ chồng Anh Quốc công nuông chiều từ nhỏ, tính tình có phần kiêu ngạo. Ở nhà đã quen được dung túng, e rằng vào Đông cung sẽ ỷ mình trẻ đẹp mà quyến rũ Thái tử, đến lúc đó khó mà quản giáo. Nếu Thái tử sủng ái nàng ta, e sẽ nuôi lớn dã tâm của nàng. Lỡ nàng sinh lòng độc ác, trong khi Trường Lạc còn nhỏ như vậy, ta sợ nàng ta sẽ ra tay với đứa bé.”

Thẩm Ninh nhẹ giọng đáp:
“Mẫu thân cứ yên tâm. Khi con mang thai, Thái tử đã chọn hai cung nữ biết võ đặt bên cạnh con hầu hạ. Sau khi Trường Lạc chào đời, con đã điều hai người ấy đến bên cạnh bảo vệ nó. Con tin tưởng họ.”

Hòa An Quận chúa nhìn nữ nhi đã từ một đứa trẻ, thiếu nữ, nay trở thành người mẹ, trong lòng vừa an ủi vừa chua xót:
“Con cuối cùng cũng trưởng thành rồi. Nay đã xuất giá, lại có con nhỏ, ta không thể như trước kia lúc nào cũng ở bên che chở con nữa. Chốn hậu cung tầng tầng lớp lớp, ta không mong gì cao sang phú quý, chỉ mong con và Trường Lạc có thể bình an vô sự.”

Thẩm Ninh dẫn theo Trường Lạc, tự mình tiễn Hòa An Quận chúa ra đến cổng Đông cung.

“Ngoại tổ mẫu!” Trường Lạc chạy đến ôm lấy chân bà, ngẩng đầu lên hỏi, “Bao giờ người lại vào cung thăm con?”

“Ôi, tiểu Trường Lạc của ta!” Hòa An Quận chúa vốn đã đến tuổi thương yêu cháu chắt, lại chỉ có một đứa cháu trai, nay thấy đứa ngoại tôn nữ đáng yêu dính người như vậy, liền cúi xuống ôm bé vào lòng.
“Con ngoan ngoãn ở trong cung, nghe lời, ăn uống đầy đủ. Qua vài ngày nữa, ngoại tổ mẫu rảnh rỗi sẽ lại vào thăm con.”

Trường Lạc ghé sát tai bà, nhỏ giọng nói:
“Người đưa con về nhà được không? Mẫu thân cứ bắt con ăn cháo trắng nhạt nhẽo, không có vị gì cả.”

Hòa An Quận chúa liếc nhìn Thẩm Ninh, cười nói:
“Ôi, mẫu thân con sao lại nhẫn tâm như vậy chứ? Hay là ngoại tổ mẫu đưa con về phủ Vĩnh Ninh hầu, ăn ngon uống sướng nhé?”

“Mẫu thân đừng xúi nó nữa.” Thẩm Ninh mỉm cười, bước lên bế Trường Lạc về.
“Nó còn nhỏ, tỳ vị yếu. Chu thái y dặn phải dùng cháo trắng mỗi ngày để dưỡng dạ dày.”

“Được rồi, ta không trêu các con nữa.” Hòa An Quận chúa cười nói.
“Hôm nay ta về trước, con ở trong cung nhớ cẩn thận mọi việc.”

Vừa tiễn Hòa An Quận chúa xong, bên kia Hoàng hậu đã sai người truyền lời, gọi Thẩm Ninh đến Vị Ương cung yết kiến.

Thẩm Ninh dặn Tố Tri và Bán Hạ đưa Trường Lạc về chỗ nhũ mẫu, còn mình cùng Chu Sa lên kiệu đến Vị Ương cung.

Trước cửa cung, Linh Đảng đã đứng chờ sẵn.

“Tham kiến Thái tử phi nương nương.” Linh Đảng lanh lẹ, từ xa đã trông thấy kiệu của Thẩm Ninh liền tiến lên hành lễ.

“Miễn lễ.” Thẩm Ninh hỏi, “Ngươi có biết Hoàng hậu triệu ta đến là vì việc gì không?”

“Nô tỳ không rõ.” Linh Đảng vừa nói, vừa ra hiệu cho nội thị khiêng kiệu đi thẳng vào trong cung.
“Chỉ biết Hoàng hậu dặn nô tỳ ra đón nương nương, rồi đưa thẳng đến thư phòng của người.”

Hậu cung phi tần rất ít người còn đọc sách, càng hiếm người lập riêng thư phòng trong cung. Nhưng Hoàng hậu xuất thân từ Lâm gia – gia tộc nổi tiếng thi thư, bản thân bà thuở chưa nhập cung cũng là tài nữ danh tiếng kinh thành. Vì vậy, sau khi vào ở Vị Ương cung, việc đầu tiên bà làm chính là sửa sang một gian thư phòng cạnh tẩm điện.

Kiệu được đưa đến trước thư phòng, Thẩm Ninh được Chu Sa và Linh Đảng dìu xuống.

“Tham kiến mẫu hậu.” Thẩm Ninh bước vào, thấy Hoàng hậu đang đứng trước bàn gỗ đỏ, nhìn chăm chú vào mấy bức họa.

“Đến rồi à.” Hoàng hậu quay đầu, vẫy tay gọi nàng.
“Lại đây xem hai bức họa này, ta cũng có việc muốn nói với con.”

Thẩm Ninh tiến lại gần, nhìn thấy trên bàn là hai bức chân dung thiếu nữ dung mạo xinh đẹp, độ tuổi xuân thì.

Hoàng hậu sai Linh Đảng dâng trà Bích Loa Xuân mới tiến, rồi cho tất cả lui ra.

Thẩm Ninh nhấp một ngụm trà, vị thanh ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi.

“Ngồi xuống đây.” Hoàng hậu kéo nàng ngồi bên cạnh.

“Thưa mẫu hậu, đây là tranh của các tú nữ năm nay nhập cung chờ tuyển sao?” Thẩm Ninh hỏi.

“Đúng vậy.” Hoàng hậu đẩy hai bức họa về phía nàng.
“Con xem thử, hai người này thế nào?”

Thẩm Ninh cầm lên xem kỹ. Một người dung mạo lạnh lùng tên Thiệu Linh Linh, một người xinh xắn đáng yêu tên Dương Tuệ Vân.

“Nhi thần thấy cả hai đều không tệ.” Nàng đáp.

Hoàng hậu gật đầu:
“Gia thế của họ không quá nổi bật. Một người mồ côi, một người là thứ nữ. Như vậy đưa vào Đông cung làm trắc phi, sẽ không sinh lòng vọng tưởng.”

Thẩm Ninh trầm ngâm một lát rồi nói:
“Thiệu tiểu thư thì không có gì đáng nói. Nhưng Dương Tuệ Vân… nếu nhi thần nhớ không lầm, tỷ tỷ của nàng ta từng là trắc phi của Tề vương phủ, đã mất rồi phải không?”

Hoàng hậu đáp:
“Bề ngoài là bệnh mà chết, thực ra là phạm tội bị ban chết. Nếu đưa nàng ta vào Đông cung, ngược lại còn có thể kiềm chế Thục phi ở Vĩnh An cung.”

Thẩm Ninh gật đầu:
“Vậy đợi các tú nữ nhập cung, nhi thần sẽ triệu kiến hai người này. Nếu không có sai sót, xin mẫu hậu ban chỉ cho họ nhập Đông cung, phong làm trắc phi.”

“Được.” Hoàng hậu nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm.
“Người vào Đông cung, đều do con quản. Nếu có kẻ bất kính, con cứ trực tiếp xử lý, không cần hỏi qua ta.”

“Nhi thần tuân chỉ.”

Hoàng hậu nắm tay nàng, nói:
“Sau này con vẫn phải cùng Thái tử hòa thuận. Việc nạp trắc phi là để Đông cung hưng thịnh, nhưng ta và phụ hoàng con vẫn mong đích trưởng tử của Thái tử phải do con sinh ra.”

“Nhi thần hiểu.”

“Có gì không vui, cứ đến tìm ta.” Hoàng hậu nói.
“Ta sẽ thay con làm chủ.”

“Đa tạ mẫu hậu.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng