Chương 137: Truyền lời đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 137: Truyền lời.

Vân thị thầm nghĩ, với thế lực của phủ Anh Quốc Công, việc đưa Vân Nghiên vào Đông cung làm trắc phi quả thực không phải chuyện khó.

Thế nhưng, Thái tử phi Thẩm Ninh lại chính là tiểu cô tử của nàng, từ nhỏ đã được phủ Vĩnh Ninh hầu cùng ngoại tổ mẫu An Thái đại trưởng công chúa hết mực sủng ái. Năm xưa, hôn sự của nàng và Thái tử cũng là do hoàng gia chủ động đề nghị kết thân.

Nay Thẩm Ninh đã sinh hạ tiểu quận chúa Trường Lạc – đứa trẻ được hoàng thượng cùng Thái tử hết mực yêu thương. Phu thê Thái tử lại tình cảm sâu đậm, gắn bó như keo sơn.

Cho nên, dù Vân Nghiên có thể thuận lợi tiến vào Đông cung, được phong làm trắc phi, thì cũng chưa chắc có thể chen chân vào giữa Thái tử và Thái tử phi.

Vân Nghiên là đích nữ nhỏ nhất của đại phòng, từ nhỏ đã được nuông chiều như minh châu trong tay, tính tình không dịu dàng như Vân Dư mà có phần kiêu căng, ngang bướng. Ở phủ Anh Quốc Công, vì là nhỏ nhất trong lứa, các huynh tỷ đều nhường nhịn nàng.

Nhưng Thái tử phi Thẩm Ninh cũng là người lớn lên trong sự cưng chiều của phủ Vĩnh Ninh hầu, vào cung lại được Thái tử độc sủng.

Nếu Vân Nghiên nhập cung mà vô ý đắc tội với Thái tử phi, e rằng bản thân Vân thị – với thân phận con dâu – cũng khó lòng ăn nói với công công, bà bà.

“Nhưng vì sao tiểu Thất lại cố chấp như vậy đối với Thái tử điện hạ? Nàng còn nhỏ hơn Thái tử vài tuổi, lại chẳng có cơ hội gặp mặt, sao lại nhất quyết đòi sống chết vào Đông cung?” Vân thị không khỏi nghi hoặc.

Tam phu nhân nghe vậy, khẽ thở dài:

“Chuyện này nói ra cũng là một đoạn duyên cũ. Khi ấy, hôn sự giữa Thái tử và Thái tử phi còn chưa định, Hoàng hậu từng triệu không ít khuê tú trong kinh vào cung yết kiến.

Hôm ấy, phủ Anh Quốc Công được triệu kiến, ta vì bận chuẩn bị hôn sự cho con nên không đi. Đại tẩu và nhị tẩu dẫn theo tiểu Lục và tiểu Thất – hai người duy nhất chưa định thân – vào cung. Có lẽ chính lần ấy, tiểu Thất đã gặp được Thái tử.”

Vân thị nghe xong, trong lòng càng thêm lo lắng.

“Ôi, tính tình tiểu Thất nếu vẫn như trước, không biết kiềm chế, mà lại đối đầu trực diện với Thái tử phi, thì biết làm sao?”

Một bên là đường muội ruột thịt, một bên là tiểu cô tử được cả gia tộc và công bà yêu thương – lại là Thái tử phi đương triều, Vân thị quả thật tiến thoái lưỡng nan.

“Chuyện này ta nghĩ vẫn nên nói với quận chúa một tiếng thì hơn.”

Tam phu nhân suy nghĩ một hồi, cũng gật đầu:

“Con nói phải. Hòa An quận chúa vốn là người rất bênh người nhà. Con là dâu ngoài, sao bằng cốt nhục ruột rà. Dù việc này chưa chắc thành, nhưng nói trước một tiếng cũng không thừa.”

“Vâng, mẫu thân.” Vân thị khẽ cúi đầu, ánh mắt vô thức nhìn xuống phần bụng đã hơi nhô lên. “Đợi hôm nay tiễn mẫu thân về xong, con sẽ qua thưa chuyện với quận chúa.”

“Được, ta cũng không ở lâu nữa. Thấy con bình an, ta về cũng có thể yên tâm báo với phụ thân con. Dạo này trong phủ việc nhiều, ông ấy bận rộn, mấy ngày nay thúc giục ta đến thăm con.”

“Vâng.” Vân thị mỉm cười dịu dàng. “Con chờ phụ thân và mẫu thân lại đến.”

Vân thị tiễn tam phu nhân ra khỏi viện, định đưa đến tận cổng phủ, nhưng bị bà từ chối.

Nàng chỉ đành sai nha hoàn thân cận theo sau dẫn đường.

Còn bản thân thì dẫn theo hai tỳ nữ khác, hướng về viện của Hòa An quận chúa để thỉnh an.

Vừa bước vào viện, nha hoàn đã vào trong bẩm báo. Hòa An quận chúa nghe tin, lập tức bước ra nghênh đón.

“Ôi, sao con lại đến đây?” Quận chúa vội tiến lên. “Ta đã nói rồi, trong phủ chúng ta không câu nệ việc thỉnh an. Con đang mang thai, nên ở yên trong viện dưỡng thân mới phải.”

“Quận chúa là mẫu thân của con, con đến thỉnh an cũng là một phần hiếu đạo.” Vân thị mỉm cười, nhẹ nhàng khoác tay bà. “Không bằng để con dìu quận chúa vào trong.”

“Được, được.”

Hai người cùng vào phòng, vừa ngồi xuống, quận chúa đã gọi nha hoàn Thanh Uẩn mang lên một bát yến huyết kim ti cho Vân thị dùng.

“Quận chúa, xin đừng vội.” Vân thị nhẹ giọng, nắm tay bà. “Hôm nay mẫu thân con đến thăm, có truyền lại một chuyện liên quan đến Thái tử phi.”

“Cái gì?” Dù vẻ mặt vẫn giữ bình tĩnh, nhưng vừa nghe nhắc đến Thẩm Ninh, Hòa An quận chúa không khỏi chấn động. “Chuyện gì vậy?”

“Quận chúa đừng quá lo lắng.” Vân thị vội đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt lưng bà. “Chỉ là con nghĩ nên nói cho Người biết trước.”

“Được, con ngồi xuống, nói rõ cho ta nghe.”

Vân thị chậm rãi nói:

“Năm nay là năm tuyển tú, đường muội thứ bảy bên nhà con – tiểu Thất – có tên trong danh sách. Nàng ta có ý với Thái tử điện hạ, trong nhà làm ầm lên, nhất quyết muốn vào Đông cung làm trắc phi.”

Hòa An quận chúa nhíu mày:

“Tiểu thư thứ bảy phủ Anh Quốc Công… là đích nữ nhỏ nhất của đại phòng phải không?”

“Đúng vậy.”

“Đại bá con lại nỡ để ái nữ vào cung tranh sủng sao?”

Vân thị vội giải thích:

“Đại bá và đại bá mẫu vốn không nỡ. Ban đầu định trước khi tuyển tú sẽ gả nàng đi, nhưng tiểu Thất từ nhỏ đã được nuông chiều, nhất quyết không chịu, nên họ đành chiều theo ý nàng. Chỉ là không muốn nàng vào cung phải chịu thiệt thòi, nên mới tìm cách xoay xở, mong nàng có thể vào Đông cung.”

Nói đến đây, Vân thị nhẹ giọng:

“Mẫu thân con nghĩ hai nhà vốn là thông gia, chuyện này nên để quận chúa biết, nên mới nhờ con chuyển lời.”

Hòa An quận chúa trầm ngâm hồi lâu.

Nàng từng gặp qua vị tiểu thư ấy vài lần. Dung mạo quả thực xuất chúng, lại hoạt bát lanh lợi. Nhưng nay nghĩ đến việc nàng ta sẽ vào Đông cung, tranh sủng với con gái mình, trong lòng không khỏi dấy lên cảm giác khó chịu.

“Ta thấy nha đầu đó không phải người dễ chung sống.”

Vân thị vội khuyên:

“Chuyện này chưa chắc đã thành. Việc chọn trắc phi vẫn phải qua sự cân nhắc của hoàng thượng và hoàng hậu. Có khi tiểu Thất chưa chắc được chọn.”

Thế nhưng, Hòa An quận chúa vẫn không thể yên lòng.

Hai lần tuyển tú trước, Đông cung đều không thêm người. Nay bỗng nhiên có biến, khiến bà cảm thấy bất an.

Sau khi tiễn Vân thị về, Hòa An quận chúa ngồi một mình trong viện, lòng rối như tơ vò.

Đến khi Thẩm Hoài Nguyên tan triều trở về, thay y phục xong, gọi bà mấy lần vẫn không thấy đáp, mới tiến lại gần.

“Phu nhân, nàng sao vậy?”

“Á!” Bị vỗ nhẹ vào vai, bà giật mình, chén trà trong tay rơi xuống thảm. “Sao chàng lại đứng phía sau mà không nói tiếng nào?”

“Ta đã gọi nàng mấy lần rồi.” Thẩm Hoài Nguyên cười khổ. “Là nàng suy nghĩ quá nhập thần.”

Hòa An quận chúa thở dài:

“Năm nay tuyển tú Đông cung e rằng sẽ có người mới.”

Rồi bà đem mọi chuyện kể lại.

“Ninh nhi độc sủng bao năm, nay chỉ có Trường Lạc. Nếu vào thêm người, lại là kẻ tâm địa bất chính nếu họ hại Ninh nhi, hoặc hại Trường Lạc thì biết làm sao?”

Thẩm Hoài Nguyên trầm mặc một lúc, rồi nói:

“Thật ra, chuyện này sớm muộn gì cũng phải xảy ra. Hoàng gia khác với thế gia bình thường. Hoàng thượng và hoàng hậu sẽ không để Đông cung chỉ có một người.

Ninh nhi nhiều năm chỉ có một nữ nhi, việc họ muốn đưa người vào cũng là điều tất nhiên.”

“Thiếp biết… nhưng đó là con gái chúng ta, cháu ngoại chúng ta. Làm sao thiếp không lo cho được?”

Thẩm Hoài Nguyên nhìn bà, giọng dịu lại:

“Vậy mấy ngày nữa, nàng vào cung một chuyến. Xem tình hình, cũng hỏi Ninh nhi xem nó có biết chuyện này hay không.”

Hòa An quận chúa gật đầu, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu những nỗi bất an chưa thể tan đi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng