Chương 136: Tin mừng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 136: Tin mừng.

Thê tử của Thẩm Lệnh Hàn là Vân thị, thành thân với chàng đã nhiều năm mà vẫn chưa có con nối dõi. May mắn thay, trưởng bối trong phủ Vĩnh Ninh hầu đều là người khoan hòa, cũng không thúc ép đôi phu thê trẻ.

Thế nhưng, mẫu thân của Vân thị – tam phu nhân phủ Anh Quốc Công – lại vì chuyện này mà lo lắng đến bạc đầu.

Tam phu nhân gả cho tam lão gia phủ Anh Quốc Công. Tam lão gia tuy là đích tử, song văn không thành, võ không nên, chỉ đảm nhiệm việc quản lý sản nghiệp và nội vụ trong phủ. Phu thê họ có một trai một gái. Trưởng tử tuy không có đại tài, nhưng tính tình thật thà, lại được đại bá là Anh Quốc Công coi trọng. Sau khi cưới được một tiểu thư môn đăng hộ đối, cũng có được chức vụ ổn định.

Còn nữ nhi, trong phủ xếp hàng thứ năm, được gọi là Vân Ngũ tiểu thư. Năm mười hai tuổi, nàng đã được định một mối hôn sự tốt đẹp. Thế nhưng chưa kịp đến ngày cập kê thành thân, phụ thân của vị hôn phu lại dính vào một vụ tham ô do chính hoàng thượng đích thân giám sát. Kết cục, vị thân gia tương lai bị xử trảm, mà vị hôn phu của Vân Ngũ tiểu thư vì đã quá mười sáu tuổi cũng bị liên lụy, cha con cùng nhau mất đầu nơi pháp trường.

Tam phu nhân và tam lão gia khi ấy nghĩ rằng may mắn đã kịp thời hủy hôn, chỉ cần đợi một hai năm cho sóng gió lắng xuống, lại tìm một gia đình thích hợp để gả con gái là được.

Nào ngờ, Vân Ngũ tiểu thư vốn là người có chủ kiến, nhất quyết muốn để tang vị hôn phu đã giải trừ hôn ước kia suốt ba năm, không chịu tái giá.

Tam phu nhân và tam lão gia vừa lộ chút ý không đồng tình, nàng liền khóc lóc đòi tự vẫn, khi thì lấy dao cứa cổ, khi thì lấy đầu đập tường, khiến cha mẹ không còn cách nào khác, đành miễn cưỡng đồng ý.

Ba năm nghe thì dài, nhưng trôi qua cũng chỉ như một cái chớp mắt.

Khi kỳ hạn ba năm vừa mãn, tam phu nhân và tam lão gia lại bắt đầu sốt sắng tìm kiếm hôn sự cho nữ nhi. Họ đi khắp kinh thành, dò hỏi những nam tử chưa thành thân để mai mối cho con gái.

Thế nhưng, qua ba năm, những công tử cùng tuổi với nàng, nếu không có vấn đề gì thì đã sớm thành gia lập thất. Những người còn lại hoặc là kẻ ăn chơi trác táng, hoặc thân thể yếu ớt, gió thổi cũng có thể ho ra máu, hoặc lại là những thiếu niên còn non nớt chưa trưởng thành.

Khó khăn lắm mới chọn được vài ba người tạm chấp nhận, lại bị Vân Ngũ tiểu thư chê bai không tiếc lời.

Đúng lúc tam phu nhân và tam lão gia gần như tuyệt vọng, thì trong tiệc thọ của lão phu nhân phủ Anh Quốc Công, tam phu nhân tình cờ gặp Hòa An quận chúa – người đang tìm hôn sự cho thứ tử của mình.

Sau khi biết thứ tử của Hòa An quận chúa vẫn chưa thành thân, tam phu nhân chủ động tiến lên trò chuyện, lại cho gọi Vân Ngũ tiểu thư tới hành lễ. Hòa An quận chúa chăm chú nhìn nàng, tỏ ra rất hài lòng, còn gọi nàng đến gần hỏi han vài câu, rồi tháo một cây kim thoa vàng nạm ngọc trên đầu ban làm lễ gặp mặt.

Những ngày sau đó, tam phu nhân nhiều lần hẹn riêng Hòa An quận chúa. Có lần, quận chúa còn để thứ tử Thẩm Lệnh Hàn hộ tống mình đi dự hẹn, tiện thể cho chàng hành lễ ra mắt.

Tam phu nhân thấy Thẩm Lệnh Hàn tuổi trẻ tuấn tú, lời nói nhã nhặn, lại xuất thân từ phủ hầu, quả là người đáng tin cậy.

Hơn nữa, phủ Vĩnh Ninh hầu có gia quy: công tử chưa thành thân không được có thông phòng, đã thành thân nếu qua bốn mươi tuổi mà chưa có con mới được nạp thiếp.

Hòa An quận chúa lại là ái nữ của An Thái đại trưởng công chúa, phu quân là nhị lão gia phủ Vĩnh Ninh hầu. Trưởng tử của họ đã đỗ đạt, vào Hàn Lâm viện, lại được đại trưởng công chúa xin ân phong.

Thứ tử Thẩm Lệnh Hàn tuy lớn hơn Vân Ngũ tiểu thư vài tuổi, nhưng tam phu nhân lại thấy rất hợp. Người lớn tuổi hơn thì biết nhường nhịn. Con gái bà dung mạo như nước xuân lay động, nhưng tính tình lại có phần kiêu hãnh bướng bỉnh, cần một người chững chạc mới hợp.

Về phần Hòa An quận chúa, cũng rất vừa ý Vân Ngũ tiểu thư. Bà cho rằng một cô nương có chủ kiến như vậy, mới có thể quản được đứa con trai vẫn còn chưa chịu trưởng thành của mình.

Hai bên vừa gặp đã hợp ý.

Sau đó, Vân Ngũ tiểu thư âm thầm nhìn Thẩm Lệnh Hàn một lần, liền gật đầu chấp thuận hôn sự.

Rồi sau nữa, phủ Anh Quốc Công tam phòng và phủ Vĩnh Ninh hầu nhị phòng thuận lợi kết thân.

Đến đây, tam phu nhân cuối cùng cũng buông được một gánh nặng trong lòng.

Thế nhưng, một năm trôi qua… rồi ba năm, năm năm cũng qua đi.

Vân Ngũ tiểu thư năm nào, nay là Vân thị, tuy phu thê hòa thuận, tình cảm êm ấm, nhưng vẫn chậm chạp chưa có tin vui.

Nỗi lo vừa nguôi của tam phu nhân lại một lần nữa dâng lên.

Cho đến một ngày đầu tháng trước, Vân thị đang dùng bữa sáng thì bỗng nôn mửa không ngừng. Hòa An quận chúa thấy vậy, lập tức sai Thẩm Lệnh Hàn đi mời đại phu.

Sau khi bắt mạch cẩn thận, đại phu liền đứng dậy chúc mừng, nói rằng Vân thị đã mang thai gần ba tháng. Những cơn nôn mửa chính là triệu chứng ban đầu.

Hòa An quận chúa nghe tin, vui mừng khôn xiết. Trưởng tử của bà sớm đã con đàn cháu đống, không cần bà lo lắng. Chỉ có thứ tử này đến tận hai mươi bốn tuổi mới thành thân, lại chậm có con, khiến bà canh cánh trong lòng.

Nay cuối cùng cũng có tin vui, bà không khỏi mừng rỡ. Lập tức thưởng cho đại phu một trăm lượng bạc, sai nha hoàn thân cận tiễn ra ngoài, rồi vội vã đến viện của lão phu nhân Hạ thị báo tin.

Khi ấy, Vĩnh Ninh hầu phu nhân Lý thị cũng đang ở đó trò chuyện. Thấy Hòa An quận chúa mặt mày rạng rỡ bước vào, bà liền cười trêu:

“Ta vừa vào cửa đã nghe chim khách kêu, hóa ra là quận chúa mang tin vui đến đấy.”

“Tẩu tẩu đoán quả không sai.” Hòa An quận chúa vui mừng nói. “Mẫu thân, thê tử của Hàn ca nhi đã mang thai rồi!”

“Thật sao?” Hạ thị vui mừng, kéo tay bà ngồi xuống hỏi kỹ.

Hòa An quận chúa kể lại đầu đuôi sự việc, trong giọng nói không giấu nổi niềm vui.

Bà cũng không quên sai người đến phủ Anh Quốc Công báo tin. Tam phu nhân hay tin, mừng đến rơi nước mắt. Nhưng nghĩ con gái mới mang thai, cần nghỉ ngơi, bà không lập tức đến thăm, chỉ chuẩn bị nhiều đồ gửi qua.

Một tháng sau, thai tượng ổn định, tam phu nhân mới đích thân đến thăm. Vân thị đứng ở cửa đón mẹ.

“Ôi, sao con lại ra tận đây?” Tam phu nhân vội đỡ lấy nàng. “Thai còn nhỏ, phải nghỉ ngơi nhiều.”

“Con biết rồi, mẫu thân.” Vân thị mỉm cười.

Hai mẹ con vào phòng, sau khi nha hoàn dâng trà điểm tâm rồi lui ra, tam phu nhân mới hỏi han:

“Thân thể con giờ ra sao? Còn nôn không? Ăn uống thế nào?”

“Buổi sáng vẫn có chút buồn nôn, nhưng ăn được nhiều hơn trước.”

“Ăn được là tốt.” Tam phu nhân gật đầu hài lòng.

Nhưng rồi bà chần chừ, dường như còn điều muốn nói.

“Mẫu thân còn chuyện gì sao?”

Tam phu nhân do dự một lúc, cuối cùng nói nhỏ:

“Năm nay lại là năm tuyển tú, con biết chứ?”

“Con biết. Nhưng việc đó liên quan gì đến con?”

“Không liên quan đến con, nhưng liên quan đến Thái tử phi.” Tam phu nhân hạ giọng. “Đích nữ thứ bảy của đại phòng – tiểu Thất – nằm trong danh sách. Đại bá và đại bá mẫu muốn nhờ Hoàng hậu đưa nàng vào Đông cung làm trắc phi.”

Vân thị nghe vậy, kinh ngạc:

“Tiểu Thất là đích nữ, được nuông chiều từ nhỏ, sao lại muốn làm trắc phi?”

“Cũng giống như con năm xưa.” Tam phu nhân thở dài. “Đã chọn hai mối hôn sự rồi, nhưng nàng nhất quyết không chịu, sống chết đòi vào Đông cung. Đại bá con đành thuận theo.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng