Chương 135: Quyết định đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 135: Quyết định.

Những ngày gần đây, Hoàng hậu sai cung nữ Linh Đảng lần lượt mang tới không ít họa tượng của các danh môn khuê tú.

Thẩm Ninh bèn gọi Chu Sa cùng Bán Hạ đến, cùng nàng xem xét những bức họa ấy.

Nàng vừa ung dung dùng trái cây do Bán Hạ dâng lên, vừa thong thả nhận xét dung mạo, khí chất của từng tiểu thư trong tranh. Chu Sa và Bán Hạ đứng bên cạnh, lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau.

“Sao hai ngươi cứ đứng ngây ra đó làm gì?” Thẩm Ninh thấy hai người mãi không tiến lên, liền đưa tay gọi lại. “Đến đây cùng ta xem thử xem.”

“Nhưng mà, Thái tử phi…” Chu Sa cùng Bán Hạ nhìn nhau một lượt, cuối cùng Chu Sa lên tiếng.

“Ngươi làm ra cái vẻ mặt ấy là sao?” Thẩm Ninh lại xiên một miếng trái cây, vừa ăn vừa cười nói. “Trong số những tiểu thư này, không biết ai sau này sẽ vào Đông cung chúng ta. Vị tiểu thư họ Hạ này trông hiền hòa đoan chính, vị tiểu thư họ Diệp kia thì dung mạo xuất chúng, còn vị tiểu thư họ Tùy này nghe nói văn danh lừng lẫy, được xưng là đệ nhất tài nữ kinh thành.”

Những thiếu nữ đến tuổi tuyển tú phần lớn đều nhỏ hơn Thẩm Ninh chừng năm sáu tuổi. Khi còn chưa xuất giá, nàng cũng không qua lại với các cô nương này. Nhưng trong gia tộc họ, luôn có tỷ muội, biểu tỷ, đường tỷ từng có chút giao tình với nàng, vì thế ít nhiều nàng cũng biết đôi điều.

“Thái tử phi, nếu Hoàng hậu nương nương đã nói người vào Đông cung có thể do Người quyết định…” Bán Hạ ghé sát, nhỏ giọng nói bên tai nàng, “vậy thì Người nên chọn những người gia thế và dung mạo đều kém hơn mình. Như vậy sau này họ mới không có cơ hội tranh sủng với Người.”

“Đúng vậy, Thái tử phi.” Chu Sa cũng tiến lên phụ họa. “Những tiểu thư quá nổi bật, Người vẫn là đừng chọn thì hơn.”

“Những lời hồ đồ như vậy mà các ngươi cũng nói ra được sao?” Thẩm Ninh bật cười. “Đây là chọn người vào cung hầu hạ Thái tử, đâu phải chuyện ta có thể tùy tiện qua loa.”

Ở một nơi khác trong cung, Tiêu Dung triệu kiến Lâm Thanh vào cung.

“Vi thần tham kiến Thái tử điện hạ.” Lâm Thanh ung dung bước vào, vẻ mặt cười hì hì, tiến lại gần phía sau bàn thư án nơi Tiêu Dung đang đứng viết gì đó, liền ghé đầu nhìn. “Điện hạ đang viết gì vậy?”

“Ngươi đứng gần ta như thế làm gì?” Tiêu Dung nhíu mày, giơ tay đẩy đầu hắn ra. “Lùi ra xa một chút.”

“Điện hạ đã ghét bỏ thần như vậy, sao còn ngày ngày sai khiến thần làm việc này việc kia?” Lâm Thanh bị đẩy ra cũng chẳng giận, dường như đã quen. “Ồ? Điện hạ lại đang xem mỹ nhân đồ?”

Hắn nhìn thấy trên bàn bày đầy các bức họa khuê tú.

“Ngươi lắm lời quá.” Tiêu Dung không ngẩng đầu, quay người ngồi xuống ghế. “Danh sách ta đưa ngươi hôm trước, đã điều tra xong chưa?”

“Điện hạ không tin năng lực của thần sao?” Lâm Thanh vừa nói vừa ngồi xuống bên bàn. “Danh sách tổng cộng mười lăm người, thần đã tra xét từng người một. Trong đó có ba người phù hợp với yêu cầu của điện hạ.”

“Nói tên ba người đó.” Tiêu Dung nhìn hắn. “Và kể rõ tình hình từng người.”

“Ba người đó là: Dương Tuệ Vân, Thiệu Linh Linh, và Tịch Thanh Kiều.” Lâm Thanh nghiêm giọng.

“Thiệu Linh Linh và Tịch Thanh Kiều có hoàn cảnh khá giống nhau. Hai gia tộc họ Thiệu và họ Tịch đều muốn đưa nữ nhi vào cung, nhưng con gái ruột hoặc đã gả chồng từ sớm, hoặc tuổi chưa đủ. Vì thế họ chọn nữ nhi từ các chi thứ, đưa về kinh tham tuyển. Hai người này đều thuộc diện đó.

Còn Dương Tuệ Vân là thứ nữ của Dương gia. Trước kia, vị Dương trắc phi trong phủ Tề Vương – vốn là đích nữ Dương gia – đã bệnh mất. Dương gia muốn đưa Tuệ Vân vào phủ Tề Vương thay thế, nhưng bị Tề Vương thẳng thừng từ chối. Sau đó, họ mới chuyển hướng sang Đông cung, định đưa nàng vào đây.”

“Vậy tính tình ba người này thế nào?”

“Thiệu Linh Linh có phần cao ngạo, dung mạo và tài năng đều không tệ. Nhưng vì cha mẹ mất sớm, nên hôn sự chậm trễ, mới bị đưa vào tuyển tú.

Tịch Thanh Kiều thì mệnh khổ hơn. Mẹ mất sớm, từng định hai mối hôn sự, nhưng cả hai vị hôn phu đều lần lượt qua đời vì tai nạn, khiến thanh danh bị ảnh hưởng, không thể lấy chồng ở quê.

Hai người này đều là đích nữ. Chỉ có Dương Tuệ Vân là thứ nữ, lại không được sủng ái. Nhưng nàng có dung mạo tuyệt sắc. Khi còn nhỏ sống khá yên ổn vì không được chú ý. Sau khi qua mười hai tuổi, dung mạo dần lộ rõ, Dương đại nhân mới bắt đầu chú trọng bồi dưỡng nàng.”

“Vậy theo ngươi, trong ba người, ai thích hợp làm trắc phi Đông cung?”

“Ồ? Điện hạ thật sự muốn chọn trắc phi sao?” Lâm Thanh cười nháy mắt. “Việc này, sao không giao cho Thái tử phi?”

“Ta ghét nhất cái kiểu nói năng vòng vo của ngươi.” Tiêu Dung lạnh giọng. “Ngươi còn nói nữa, ta sẽ đem chuyện giữa ngươi và cô nương họ Trần nói với phụ mẫu ngươi.”

“Ôi, điện hạ…” Lâm Thanh lập tức đổi giọng nịnh nọt. “Theo thần thấy, Thiệu Linh Linh và Dương Tuệ Vân thích hợp hơn.

Thiệu Linh Linh không có chỗ dựa gia tộc. Còn Dương Tuệ Vân và mẫu thân bị chính thất áp bức nhiều năm. Sau khi được chú ý, chỉ một năm sau, mẫu thân nàng – Kiều di nương – lại chết vì một trận phong hàn nhỏ, rất đáng nghi.

Nàng biết thân phận thấp kém, nên luôn nhẫn nhịn, nuốt hận mà sống.”

“Nghe vậy, quả thật hai người này thích hợp hơn.”

Ngày hôm sau, Tiêu Dung tự tay chọn hai bức họa của Thiệu Linh Linh và Dương Tuệ Vân, mang đến Vị Ương cung diện kiến Hoàng hậu.

“Con làm gì vậy?” Hoàng hậu nhìn hai bức họa đặt trước án, khó hiểu hỏi.

“Hai người trong tranh là Thiệu Linh Linh và Dương Tuệ Vân. Nhi thần chọn hai người này vào Đông cung làm trắc phi.” Tiêu Dung chắp tay nói. “Mong mẫu hậu thành toàn.”

"Con quyết định nhanh vậy sao?” Hoàng hậu kinh ngạc. “Trước đây còn nói Đông cung chỉ cần có Thái tử phi là đủ, sao giờ lại đổi ý?”

“Mẫu hậu nói vậy, nhi thần không hiểu.” Tiêu Dung nhàn nhạt đáp. “Khi nhi thần không muốn chọn người, phụ hoàng và mẫu hậu lại khuyên. Nay nhi thần chủ động chọn, mẫu hậu lại không hài lòng?”

“Nhưng vị Dương Tuệ Vân này…” Hoàng hậu nhíu mày. “Nếu ta nhớ không nhầm, nàng là thứ nữ Dương gia, lại là thứ muội của vị trắc phi đã mất ở phủ Tề Vương. Việc này e không ổn.”

“Không sao.” Tiêu Dung bình thản. “Chỉ là trắc phi mà thôi. Thái tử phi mới là chính thất, là mẫu thân của Trường Lạc, cũng là mẫu thân của đích tử tương lai. Ý của nhi thần là, hai vị trắc phi này, bất luận gia thế hay dung mạo đều không được vượt quá Thái tử phi. Như vậy họ sẽ không sinh lòng vọng tưởng, Đông cung mới yên ổn.”

Hoàng hậu nghe vậy, trầm ngâm.

Nàng từng nếm trải điều này. Năm xưa Thục phi được sủng ái, nhờ gia tộc hùng mạnh mà nhiều lần khiêu khích nàng. Khi ấy, nàng chỉ có thể nhẫn nhịn, không dám đối đầu.

“Nghe con nói, cũng có lý.” Hoàng hậu khẽ gật đầu. “Nhưng vẫn nên để Thái tử phi xem qua.”

“Việc này không cần.” Tiêu Dung lập tức nói. “Gần đây Trường Lạc nghịch ngợm, Thái tử phi phải dạy dỗ, không cần bận tâm thêm. Mẫu hậu cứ bẩm báo phụ hoàng, lần tuyển tú này, Đông cung chỉ cần hai người này. Nếu còn ai khác, chi bằng ban cho phụ hoàng hoặc Tề Vương.”

“Con nói cái gì vậy?” Hoàng hậu trừng mắt. “Được rồi, con lui đi. Ta tự biết xử lý.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng