Mặt trời ngả về hướng tây, vườn hoa, trong đình nghỉ mát.
Minh Triệt: “Nhiều năm như thế, hình như em vẫn nợ anh ba từ.”
Nguyệt Vô Tình: “Ba từ nào?”
Minh Triệt: “Nói yêu anh đó!”
Nguyệt Vô Tình (mím môi): “Tôi biết.”
Minh Triệt: “Anh đang bảo em nói cơ mà!”
Nguyệt Vô Tình: “Nói gì cơ?”