Nghi thức tế trời trang nghiêm long trọng cuối cùng cũng kết thúc, đàn tế Viên Khâu dần trở nên trống vắng. Trời cao mây thấp, bốn bề tĩnh mịch.
Thành Thanh Vân nhìn đoàn nghi trượng phía trước đang chậm rãi rời đi, bèn bước chậm lại, lặng lẽ tụt về cuối hàng. Lúc không ai chú ý, nàng quay người trở lại đàn tế.
Từng bước đi lên giữa đài tế trung tâm, trước mắt là những khối ngọc trắng tinh xếp thành bậc, trên mặt đài khắc tám chữ: “Đế truyền ngũ đại, hữu Thụy đại minh.”
Chỉ có điều, chữ “đại” kia hơi mờ nhòe — nếu nhìn kỹ, lại có đôi phần giống chữ “phạt”.
Dù là “đại” hay “phạt”, thì sau bài tấu của Ngự sử đại phu khi nãy, lòng nghi kỵ trong triều về việc phủ Thụy Thân Vương có mưu đồ soán vị đã bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Nàng đưa tay khẽ vuốt mấy chữ trên mặt ngọc. Đường nét ấy không phải khắc sâu, cũng chẳng phải viết lên. Nét chữ thô ráp, lồi lõm, khác hẳn độ nhẵn bóng của bạch ngọc xung quanh.
Tại sao trên bạch ngọc lại xuất hiện những dòng chữ này?
Lẽ nào có kẻ đang muốn hãm hại phủ Thụy Thân Vương?
Ý nghĩ trong lòng nàng gần như chắc chắn. Từ Thành Đô ra kinh đô, dọc đường chông gai trùng điệp, bao ánh mắt đề phòng, đố kỵ với phủ Thụy Thân Vương chưa bao giờ lắng xuống — thậm chí ngày càng sâu.
Nàng đứng hồi lâu. Lúc này, vài cung nhân đến dọn dẹp đàn tế, cẩn thận thu lại các đồ tế khí và ngọc cụ.
Một cung nữ cúi người hành lễ với nàng, rồi cẩn thận thu ba chén rượu mà hoàng đế đã dâng tế.
Thành Thanh Vân ngẩn ra — theo lý, từ đầu đến cuối, không ai được chạm vào đàn tế, ngoại trừ hoàng đế từng rót ba chén rượu lên đó.
“Khoan đã,” nàng gọi cung nữ kia lại, “có thể cho ta xem chén rượu đó không?”
Cung nữ hơi do dự, rồi cung kính đưa một chén qua.
Thành Thanh Vân quan sát kỹ, khẽ ngửi, dùng tay chạm thử, không thấy gì bất thường mới trả lại.
“Đàn tế này… là do Lễ bộ phụ trách sắp đặt sao?” nàng hỏi.
“Dạ,” cung nữ đáp nhỏ, “toàn bộ nghi thức năm nay đều do Thế tử phụ trách.”
“Những người đến bố trí đàn tế hôm đó là ai?” — nàng dừng lại rồi hỏi thêm — “Ai phụ trách phần trung tâm?”
Cung nữ ngẩn ngơ, rồi lắc đầu, “Nô tỳ không rõ, hôm đó nhiều người lắm, chẳng chú ý.”
“Vậy được rồi,” Thành Thanh Vân khẽ gật.
Không tiện ở lại quá lâu, nàng nhanh chóng rời khỏi Viên Khâu.
Mấy ngày sau, trong triều ngoài nội đều không còn lời đồn nào về phủ Thụy Thân Vương, nhưng lòng nàng vẫn chẳng thể yên.
Nếu kẻ trong bóng tối chỉ giết người hay mưu hại, còn có thể đối phó; nhưng loại mưu kế thọc thẳng vào lòng người như thế này, mới thật khiến người ta bất an.
Vì lòng người — mới là thứ khó nắm bắt nhất.
Điều khiến nàng lo sợ nhất, chính là tâm ý của hoàng đế.
Sau khi nghe Ngự sử đại phu nói, hoàng đế sẽ nhìn phủ Thụy Thân Vương ra sao? Liệu có tin rằng phủ ấy thật sự muốn “phạt” mà thay ngôi?
Từ đầu mùa đông đến nay, nàng cũng rất ít gặp lại Thành Thanh Lam.
Đêm ấy, Thành Thanh Vân ngồi một mình bên cửa sổ, chỉ thấy ánh trăng nhàn nhạt vương nơi mái hiên, tựa như bụi cát — chỉ một cơn gió là tan biến.
Chợt có tiếng gõ cửa. Nàng mở cửa ra.
Thanh Uyển đứng ngoài nói: “Tiên sinh, Thành thị lang đại nhân muốn gặp người.”
Trời đêm giá lạnh, Thành Thanh Vân khẽ rụt vai.
Thành Thanh Lam bước vào viện. Y vận áo dài màu sẫm, dung nhan như trúc lạnh, bên ngoài khoác nhẹ áo hồ cừu, lấp lánh ánh trăng.
Đây là lần đầu tiên y đến phủ Vệ, cũng là lần đầu thấy phòng của nàng. Không giống căn phòng ở Thục Quận, nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng, giản dị mà ấm.
Trên bàn, ngọn đèn sáng như trăng, ánh sáng mờ bao phủ khắp căn phòng.
Thành Thanh Vân mời y vào, hai người ngồi đối diện. Chỉ cách nhau một ngọn đèn, mà sao khoảng cách lại xa xôi, lạnh lẽo đến vậy.
“Vừa rồi có tuyết sao?” nàng thấy trên vai y có vệt tuyết mỏng.
“Ừm.” Thành Thanh Lam gật nhẹ.
Nàng rót trà cho y, làn hơi nóng trắng mờ như khói sương.
“Thanh Vân,” y nói, tay nâng chén trà, “ta có lẽ phải rời kinh một thời gian.”
Tim nàng chợt trống rỗng, sững sờ nhìn y: “Đi đâu? Thanh Lam, huynh phải đi sao?”
Y khẽ lắc đầu: “Phía bắc biên quan có biến, ta là người của Binh bộ, phải điều phối binh mã và lương thảo đi ứng viện.”
Ánh mắt y sâu xa, “Ta sẽ sớm trở về.”
Sắc mặt Thành Thanh Vân dịu lại đôi chút, nhưng trong lòng vẫn vương lo lắng. Bắc địa gió tuyết khốc liệt, chiến sự lại chẳng yên.
Nàng khẽ hỏi: “Bao giờ huynh về?”
“Ta chỉ đi điều binh, không phải xuất chiến,” y đáp, “chừng một tháng sau sẽ quay lại.”
Nàng chợt nhận ra — giờ đây, nàng đã sợ hãi chia ly đến vậy.
Khi xưa huynh rời Thục Quận, nàng biết rõ đó là nơi hai người cùng lớn lên. Cây đến mùa sẽ rụng lá, người đến lúc cũng phải về gốc.
Cho nên năm ấy, tuy nhớ thương, nàng vẫn có thể bình tâm chờ đợi.
Nhưng ở kinh thành này, phồn hoa và danh vọng nhiều vô kể, lại khiến nàng thấy bản thân như cánh bèo trôi nổi.
“Huynh kịp về dự Xuân thu săn chứ?” nàng hỏi khẽ.
“Có lẽ kịp.” Y vừa nói vừa rót thêm trà, rồi bất ngờ nắm lấy tay nàng.
“Thanh Vân…” Y định nói gì, nhưng chợt ho khẽ mấy tiếng.
Tiếng ho nhẹ, nhưng trầm và khản đặc.
Nàng vội đưa tay vỗ lưng cho y.
“Không sao,” y lắc đầu, “chỉ là nhất thời hấp tấp, nghẹn hơi thôi.”
“Thanh Lam, huynh phải sớm trở về,” nàng nói.
“Nhất định. Ta sẽ về trước khi Xuân thu săn bắt đầu.”
Y nắm chặt tay nàng, “Trong thời gian ta đi, muội phải tự lo cho mình.”
“Muội biết rồi.”
Y đặt chén trà xuống, buông tay nàng ra.
Một luồng gió lạnh lùa qua khung cửa, ngọn đèn lay nhẹ, ánh sáng đong đưa như hư ảo.
Y đứng dậy, khẽ chỉnh lại áo choàng. Ánh mắt nàng dừng trên vai y, mới bàng hoàng nhận ra — thân hình ấy, gầy gò đến thế.
“Ngày mai ta đi,” Thành Thanh Lam nói, “gần đây triều vụ bận rộn, ta chỉ cần mang theo binh phù. Không ai tiễn, chỉ nói cho muội biết.”
Thành Thanh Vân ngơ ngẩn gật đầu.
Y bước ra cửa, bỗng ngoái lại: “Thanh Vân, bảo trọng! Ta sẽ sớm trở về.”
“Vâng.”
Sự chia ly ngắn ngủi giữa hai người, tựa như một giấc mộng.
Sáng hôm sau, nàng tỉnh dậy, vẫn ngỡ như chuyện tối qua chỉ là mơ.
Nhưng trên bàn, chén trà của huynh vẫn còn đó.
Tiếng chuông sớm vang lên, nàng theo làn sương mờ vào triều.
Trước khi vào điện, nàng vẫn đưa mắt tìm bóng dáng huynh trong đám quan viên.
Người đông như nêm, y phục phấp phới — mà không thấy đâu.
Bên cạnh có người thì thầm:
“Nghe nói sáng nay, Thành thị lang đã mang binh phù lên phía Bắc, ứng viện quân Tây Bắc rồi.”
“Bọn Nhung Địch thật đáng giận, năm nào cũng sang quấy phá, giết chóc cướp bóc. Nếu không kịp điều binh, e biên quân khó chống đỡ.”
“Đúng vậy. Giờ lại mùa đông, lương thảo thiếu hụt, phái binh đi là hợp lẽ, vừa tăng quân lực, vừa bổ sung tiếp tế.”
“Ha, nếu lần này ứng viện có công, e Thành thị lang thăng chức chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”
“Trong tay lại có binh phù, nắm binh quyền… chỉ sợ…”
“Chẳng lẽ hoàng thượng không thu binh quyền lại sao?”
“Phát thì dễ, lấy lại mới khó. Huống hồ, nếu hắn cố thủ ở biên giới, hoàng thượng đâu thể đích thân đi bắt về?”
Lời vừa dứt, đầu Thành Thanh Vân như nổ tung, tim thắt lại.
Giữ binh không trở lại?
Nàng đứng chết lặng.
Có người vội nhắc: “Chuyện này không thể nói bừa!”
“Chỉ thuận miệng thôi.”
Buổi chầu đầu năm mới, Thành Thanh Vân từ đầu đến cuối đều bất an.
Hết triều, nàng lập tức tìm Nam Hành Chỉ.
Nhưng hắn đang theo hoàng thượng vào nghị chính điện.
Nàng chỉ còn biết trở lại vương phủ đợi.
Mãi đến giữa trưa, Nam Hành Chỉ mới về.
Thay áo thường triều xong, hắn mới bước vào chính sảnh.
Thành Thanh Vân ngồi lặng trên ghế, chưa kịp hoàn hồn.
Nam Hành Chỉ nắm tay nàng, “Tay lạnh thế này, sao không cho người nhóm lò sưởi?”
Rồi quay sang quát nhẹ Lục Đại.
“Ta không lạnh,” nàng khẽ lắc đầu, nhìn hắn, lời nghẹn nơi cổ họng.
“Muốn nói gì?” Nam Hành Chỉ nhìn ra ngay.
“Thanh Lam dẫn theo bao nhiêu quân?” nàng hỏi.
“Khoảng tám vạn,” hắn đáp, “nhưng có binh phù trong tay, muốn điều bao nhiêu cũng được, tám vạn chỉ là con số thôi.”
Thành Thanh Vân nghiến răng: “Ngài không sợ sao…”
Nam Hành Chỉ mỉm cười, “Sợ gì? Sợ hắn sẽ giữ quân không về?”
Hắn hơi nheo mắt, vòng tay ôm lấy vai nàng, “Vậy chẳng hay sao, ta có thể nhân cơ hội thử hắn. Nếu hắn thật sự phản, ta sẽ lấy mạng nàng ra uy hiếp. Nàng đoán xem, hắn chọn nàng — hay chọn binh quyền?”
Thành Thanh Vân giận run, đẩy mạnh hắn ra:
“Nếu huynh ấy thật sự không về, hoàng thượng không đi, ta sẽ tự đi tìm!”
Nam Hành Chỉ sững lại, siết chặt cổ tay nàng, “Nàng mà dám đi, chính là đồng tội với hắn!”
“Ta và huynh ấy vốn cùng huyết thống, cùng vinh cùng nhục. Huynh ấy có tội, ta trốn được sao?” — ánh mắt nàng sáng rực, cứng cỏi như tuyết đông.
Nam Hành Chỉ hận không thể mài mòn sự kiêu ngạo trong đáy lòng nàng.
Hắn nghiến răng, bỗng bật cười, “Nếu nàng có tội, ta sẽ xin thánh chỉ lập nàng làm Thế tử phi. Dù không thể để phủ Thụy Thân Vương chịu tội, ta vẫn có thể lấy thân mình mà tội cùng nàng.”
Ánh mắt hắn sắc bén, bức người.
Thành Thanh Vân nghiến răng nhìn hắn, “Ngài thật giỏi toan tính!”
Nam Hành Chỉ cười khoan khoái, kéo nàng vào lòng, “Xem ra nàng cũng chẳng nỡ rời ta đâu.”
Mắt nàng thoáng ươn ướt, nhưng vẫn kiên định như cũ.
Nam Hành Chỉ tuy cười, song trong đáy mắt lại trầm tĩnh.
Hắn hiểu rõ — nếu Thành Thanh Lam thật sự giữ quân không hồi, nàng chắc chắn sẽ đi tìm.
Dù ai cũng ngăn không được.