Dưới ánh trăng nhạt, y vẫn đứng đó, tựa vào thân cây, trầm ngâm nghĩ ngợi. Tôi tự giác chìa ví ra, hồi hộp nhìn y đếm đi đếm lại ba mươi hai ngàn ăn trưa còn thừa.
Y chậm rãi hỏi: Em vừa gặp đồng nghiệp của tôi?
Tôi lắc đầu thanh minh: Không phải, vì nhà có việc nên em phải gửi hết tiền về...