Mùa thu tiêu điều, mưa phùn dai dẳng, cơn mưa nhỏ đã kéo dài suốt ba ngày. Hai quân vẫn còn giằng co, nhưng kể từ sau trận chiến hôm trước, quân Chu triều lại vô cùng ngoan ngoãn, co cụm quanh khu vực gần thành Thương Châu, không hề có động tĩnh gì.
Dù vậy, Vệ Quân Đình vẫn hạ lệnh cho toàn quân nâng cao cảnh giác, tuyệt đối không được lơ là. Hôm ấy, Lạc An ngồi bên đống lửa ngoài trướng hong quần áo, còn Vệ Quân Đình cùng vài vị tướng lĩnh khác thì đang ở trong trướng chính, bàn bạc kế sách cho bước tiếp theo.
Đột nhiên, phía tây doanh trại loé lên ánh sáng mờ mờ, ngay sau đó là tiếng gõ chiêng dồn dập, chỉ nghe một binh sĩ hô lớn:
“Cháy rồi! Cháy rồi!”
Lạc An bật dậy, Vệ Quân Đình và mọi người cũng nghe thấy, lập tức bước ra khỏi trướng, nhìn về phía tây. Vệ Quân Đình nhíu mày hỏi:
“Chuyện gì xảy ra?”
“Bẩm hoàng thượng, Tây doanh đột nhiên bốc cháy không rõ nguyên do, các tướng sĩ đang dốc sức dập lửa.” Một binh sĩ hớt hải chạy tới bẩm báo.
Lý tướng quân nghe xong liền nói:
“Tây doanh? Chẳng phải rất gần nơi cất giữ lương thảo sao? Mấy ngày nay mưa dầm không ngớt, sao có thể dễ dàng cháy như vậy? Hay là có kẻ cố tình phóng hỏa?”
“Báo...!”
Một tiếng hô lớn vang lên, một binh sĩ mặt mày ám khói, chạy như bay tới, quỳ xuống chắp tay nói:
“Hoàng thượng, có địch quân tập kích, chính là từ hướng Tây doanh!”
“Cái gì?” Vệ Quân Đình sắc mặt trầm xuống, “Quân Chu gan lớn thật. Không thể chậm trễ, các tướng sĩ theo trẫm, bắt gọn toàn bộ kẻ tập kích!”
Dứt lời, Vệ Quân Đình lập tức lên ngựa, những người khác theo sát phía sau, roi quất vun vút, vó ngựa tung bay lao về phía Tây doanh.
Lạc An nhìn Vệ Quân Đình một mình xông lên trước giết địch, tay vẫn cầm y phục của hắn, vô thức bước theo mấy bước, nhưng liền bị hai thị vệ giữ lại. Hai người này là Vệ Quân Đình cố ý để lại bảo vệ nàng.
Lạc An biết mình có đi cũng chẳng giúp được gì, nhưng vẫn vô cùng lo lắng, đứng cầm quần áo hồi lâu không vào trướng. Đúng lúc ấy, một mũi tên sắc lướt sát tai nàng, cắm phập vào trướng phía sau.
Hai thị vệ lập tức che chắn cho Lạc An. Nàng giật mình, quần áo rơi khỏi tay, ngoái đầu nhìn mũi tên kia, sờ lên cổ mình, không dám tin rằng vừa rồi suýt chút nữa đã mất mạng.
Một toán hắc y bịt mặt cưỡi ngựa lao tới, nhảy xuống giao đấu với hai thị vệ. Địch đông người, dù hai thị vệ võ nghệ không kém, cũng dần rơi vào thế hạ phong. Họ cố sức cản địch, hét lớn bảo Lạc An mau chạy.
Lạc An vội vàng chạy về hướng Tây doanh, nhưng chợt nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc:
“Chị ơi! Chị Lạc An!”
Tim nàng thắt lại là giọng của Tâm Liễu!
Lạc An dừng bước, nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Tâm Liễu đang bị một hắc y nhân ôm ngồi trên lưng ngựa, trên cổ bị kề một lưỡi đao, thân ngựa xóc nảy, lưỡi đao kia dường như có thể cứa đứt cổ cậu bất cứ lúc nào.
“Tâm Liễu!” Lạc An hét lớn.
Tâm Liễu nghe thấy giọng nàng, vừa kinh vừa mừng, vẫy tay đáp:
“Chị Lạc An, em ở đây!”
Vừa dứt lời, hắc y nhân lập tức quay đầu ngựa định rút lui. Lạc An ruột gan nóng như lửa đốt, quên cả an nguy bản thân, liền đuổi theo, vừa chạy vừa hô:
“Có người không! Mau cứu Tâm Liễu!”
Nàng mới chạy được mấy bước thì một hắc y nhân từ lưng ngựa lao tới, dùng khăn bịt chặt mũi miệng nàng. Lạc An giãy giụa được một lúc, toàn thân dần mềm nhũn, mất đi ý thức. Hắc y nhân nhân cơ hội bế nàng lên ngựa, thấy mục đích đã đạt, toàn bộ hắc y lập tức quất roi thúc ngựa, theo đường cũ rút lui.
Tả Thiện là người đầu tiên từ Tây doanh chạy tới, cưỡi ngựa truy đuổi, nhưng đã muộn. Khi quay lại, hắn hỏi rõ tình hình từ hai thị vệ, nghe họ kể lại toàn bộ sự việc, đặc biệt còn nhắc tới một người trong lời nói của Lạc An Tâm Liễu.
Tả Thiện vô cùng chấn động. Tâm Liễu lại xuất hiện ở đây! Trước đó hắn còn nghi ngờ thân phận đám hắc y, nhưng giờ thì đã có thể xác định.
Chỉ là vì sao Tâm Liễu lại ở cùng thái tử tiền triều? Lẽ ra cậu phải ở chùa Hồ Lô tại thành Thái Hoàn mới đúng. Chẳng lẽ thái tử từng đến chùa Hồ Lô, rồi đưa cậu tới Thương Châu?
Hay thái tử đã biết mối quan hệ giữa Tâm Liễu và Lạc An? Nếu không, sao Tâm Liễu lại xuất hiện đúng lúc cùng hắc y? Cuộc tập kích đêm nay e rằng chỉ là kế “thanh đông kích tây”, “điệu hổ ly sơn”, mục đích thật sự chính là bắt cóc Lạc An?
Bắt nàng đi, là muốn hại nàng, hay là…
Tả Thiện nhìn thấy Vệ Quân Đình đang thúc ngựa phi nhanh về phía mình, trong lòng dâng lên dự cảm xấu:
Chẳng lẽ vị thái tử tiền triều kia là “túy ông chi ý bất tại tửu”, bắt Lạc An chỉ để uy hiếp hoàng thượng?
“Người đâu? Lạc An đâu rồi?” Vệ Quân Đình giọng gấp gáp.
Tả Thiện lắc đầu:
“Vi thần làm việc bất lực, không cứu được Lạc An.”
“Bọn chúng chạy về hướng nào? Có nhìn rõ là ai không?”
Vệ Quân Đình sắc mặt lạnh như nước, nhưng Tả Thiện biết lúc này hắn nhất định đang nóng ruột như lửa đốt.
“Hoàng thượng, vi thần suy đoán, đám hắc y kia rất có thể là quân Chu triều. Chúng bắt Lạc An đi, e là muốn khiến hoàng thượng rối loạn trận tuyến.”
Vệ Quân Đình trầm giọng:
“Quả thực rất có khả năng.”
Lý tướng quân lúc này cưỡi ngựa chạy tới, bẩm báo:
“Hoàng thượng, những tù binh tập kích doanh trại đã khai, họ chính là quân Chu triều. Đêm nay tập kích là nhằm đốt lương thảo và doanh trại, giáng cho ta một đòn nặng.”
Hai việc xâu chuỗi lại, Vệ Quân Đình lập tức hiểu ra thì ra thái tử Chu triều dùng kế điệu hổ ly sơn. Đáng cười là hắn nhất thời sơ suất lại mắc bẫy. Nhưng Lạc An trong quân doanh vẫn luôn mặc nam trang, chỉ đóng vai thị vệ của hắn, vì sao đối phương không bắt đại tướng, lại cố tình bắt một thị vệ không mấy nổi bật?
Chẳng lẽ hắn đã biết điều gì đó? Hắn biết bằng cách nào?
Trong lòng đầy nghi vấn, nhưng lúc này không phải lúc truy cứu. Điều duy nhất Vệ Quân Đình biết là hắn phải lập tức đưa Lạc An trở về.
Ánh lệ lóe lên trong mắt, hắn hạ lệnh: một phần binh lực lập tức nhân đêm tối theo hắn áp sát thành Thương Châu. Nếu Lạc An thực sự ở trong thành, hắn sẽ lập tức công thành.
Nếu dám động tới nàng dù chỉ một sợi tóc, hắn nhất định sẽ khiến cái gọi là thái tử kia trả giá thê thảm.
Chẳng bao lâu sau, đại quân Đại Vinh đã áp sát dưới chân thành Thương Châu. Đuốc lửa sáng rực, binh mã từ phía bắc ùn ùn kéo tới, khiến quân canh trên lầu thành sợ đến tái mặt.
Vội vàng sai người đi bẩm báo thái tử. Lúc ấy, Chu Sách đang quan sát Lạc An hôn mê từ trên xuống dưới. Để xác nhận nàng đúng là Bội Cửu, hắn thậm chí còn định cởi y phục nàng, nhưng bị Tâm Liễu canh giữ bên cạnh lao tới ngăn lại.
Nghe Tâm Liễu liên tục gọi nàng là “chị”, giọng điệu không hề giả dối, vẻ lo lắng cũng không phải diễn, Chu Sách liền tin lời cậu.
Khi nghe thuộc hạ hốt hoảng báo tin, Chu Sách giật mình kinh hãi. Hắn biết Vệ Quân Đình có thể sẽ vì Lâm Bội Cửu mà lo lắng, nhưng không ngờ mình vừa bắt nàng tới, đối phương đã lập tức dẫn đại quân áp thành.
Hắn hoàn toàn không kịp chuẩn bị. Vệ Quân Đình hành sự không theo lẽ thường, khiến hắn trở tay không kịp.
Nhưng nghĩ kỹ lại, đây cũng là chuyện tốt. Vệ Quân Đình càng coi trọng Lâm Bội Cửu, hắn càng có thể dùng nàng để uy hiếp, thu về lợi ích lớn hơn.
Nghĩ vậy, Chu Sách khoác chiến bào giáp trụ, hùng hổ bước lên lầu thành. Ánh đuốc chiếu rõ gương mặt hắn, hắn cũng nhìn thấy rõ vị trí Vệ Quân Đình dưới thành.
Chỉ nghe bên dưới có binh sĩ quát lớn:
“Chu Sách, mau giao Lạc An ra đây! Nếu không hôm nay sẽ phá thành, lấy đầu ngươi!”
Chu Sách cười lạnh, hướng về phía Vệ Quân Đình lớn tiếng nói:
“Vệ Quân Đình, ngươi tới tìm ai? Lạc An à? À, chính là tên thị vệ nữ giả nam kia. Không sai, nàng ở chỗ ta. Ta sai người mời, nàng không chịu đến, vậy thì chỉ đành bắt về thôi.”
“Ít nói nhảm, giao người ngay, còn có thể để ngươi sống lay lắt thêm vài ngày.”
Bên dưới có không ít tướng sĩ nghe thấy Lạc An là nữ tử đều vô cùng kinh ngạc, nhưng thấy hoàng thượng sắc mặt bình thản, không ai dám lên tiếng. Giờ phút này hai quân đang giao chiến, tuyệt đối không thể phân tâm.
“Láo xược! Người trong tay ta, ta muốn nàng sống thì sống, muốn chết thì chết. Nếu ngươi còn dám nói lời vô lễ, lát nữa ngươi chỉ có thể thấy một cái xác!”
Chu Sách vô cùng tự tin. Vệ Quân Đình đã vì Lâm Bội Cửu mà tới đây, ắt hẳn không nỡ để nàng chết.
Vệ Quân Đình quả thực không nỡ, nên không nói thêm lời nào, trực tiếp phất tay. Tiếng trống công thành vang lên, binh sĩ bên dưới giương cung, trên mũi tên buộc giẻ tẩm dầu, châm lửa rồi bắn lên thành, mưa lửa rơi xuống lầu thành. Đồng thời, hai đội binh sĩ khiêng thang mây bắt đầu trèo lên.
Chu Sách vội vàng chỉ huy quân sĩ ném đá xuống. Hắn không ngờ Vệ Quân Đình nói công là công, dường như hoàn toàn không để tâm đến sống chết của Lâm Bội Cửu, tức giận quát:
“Vệ Quân Đình, ngươi thật sự không cần mạng nàng nữa sao?”
Giang Minh đã đưa Lạc An vừa tỉnh lại lên tường thành. Chu Sách kề đao vào cổ nàng, Giang Minh lại giơ thêm hai bó đuốc để người bên dưới nhìn cho rõ.
Lạc An vừa khôi phục ý thức, thân thể vẫn mềm nhũn. Lưỡi đao lạnh lẽo trên cổ khiến nàng sợ hãi. Gió thu trên thành thổi phần phật, nàng gần như đứng không vững. Nhìn xuống dưới, dù cách xa như vậy, nàng vẫn thấy được ánh mắt lo lắng của Vệ Quân Đình.
Nàng cố gắng chống đỡ thân thể, không muốn để hắn nhìn ra mình yếu ớt. Hoàng thượng từng nói, hắn sẽ thắng trận, sẽ thu hồi lãnh thổ, sẽ đuổi những kẻ xâm chiếm ra khỏi đất nước của hắn.
Nàng tin hắn nhất định làm được. Nhưng giờ phút này, hai quân giằng co, nàng lại không ở bên hắn, mà đứng giữa doanh trại địch, trở thành con tin.
Hai tay nàng bám chặt tường thành, ngăn cơ thể không ngừng trượt xuống. Nàng hướng về phía Vệ Quân Đình mỉm cười, lại thấy sống mũi cay cay.
Nàng chưa từng nghĩ, có một ngày, mình lại trở thành gánh nặng, kéo lùi bước chân của hoàng thượng