Chương 71 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 71.

Thấy Lạc An nhìn mình chằm chằm đến thất thần, trong lòng Vệ Quân Đình dâng lên một niềm vui khó tả. Hắn khẽ mỉm cười, đứng dậy bước về phía nàng, đi thẳng đến trước mặt, dịu giọng hỏi:

“Đang nhìn cái gì vậy?”

“Nhìn ngài.”
Lạc An vô thức nói thật, đến khi hoàn hồn mới thấy câu nói ấy quá thẳng thắn, vội vàng nằm xuống, kéo chăn trùm kín cả người.

Mặt nàng nóng bừng, trong lòng rối bời, vừa hoảng vừa loạn, xấu hổ mà lại xen lẫn một chút vui sướng khó nói thành lời. Nàng cũng không hiểu nổi vì sao mình lại giống như kẻ si mê sắc đẹp, ánh mắt cứ dính chặt trên người hắn như vậy.

Trong điện yên tĩnh, chỉ nghe thấy một tiếng cười khẽ. Trong tiếng cười ấy tràn đầy vui vẻ. Lạc An mím môi, biết đó là giọng của Vệ Quân Đình, càng đỏ mặt hơn, cuộn mình chặt hơn trong chăn.

Vệ Quân Đình nhìn Lạc An quấn mình thành một cục như bánh chưng, bất giác đưa tay xoa trán. Sợ nàng bị ngạt thở sinh bệnh, hắn đưa tay  kéo chăn ra. Lạc An không chịu, không muốn để hắn thấy bộ dạng lúng túng của mình. Huống hồ hắn còn đang cười nàng, càng không thể để hắn vén chăn.

Vệ Quân Đình kéo nhẹ không được, kéo mạnh cũng không xong, bất giác dùng thêm lực. Kéo một cái nữa, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng  chăn vậy mà bị kéo rách.

Lạc An thấy có gì đó không ổn, liền ló mặt ra nhìn, vừa thấy chiếc chăn liền ngẩn người:
Chăn gấm này cũng quá không bền rồi thì phải? Hay là hoàng thượng dùng lực quá mạnh? Giờ phải làm sao đây?

“Khụ khụ…”
Vệ Quân Đình cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này. Hắn ho khan mấy tiếng, che giấu lúng túng, nói nghiêm chỉnh:

“Ừm, Triệu Vi làm việc kiểu gì thế không biết. Bảo hắn thay chăn gấm và bảo trướng mới cho ngươi, vậy mà lại qua loa, mang tới loại chăn thô như vậy. Lát nữa ta sẽ bảo hắn mang cho ngươi một chiếc khác.”

Lạc An hơi kinh ngạc. Chiếc chăn này là mấy hôm trước Triệu Vi vừa sai người đưa tới, là chăn tơ tằm mới tinh, làm rất tinh xảo, dùng cũng cực kỳ dễ chịu, hoàn toàn không hề “thô ráp” như lời Vệ Quân Đình nói.

Nàng đúng là chịu thua hoàng thượng rồi  rõ ràng là hắn tự tay kéo rách, vậy mà lại ra vẻ nghiêm túc, nói dối, bắt Triệu Vi gánh rồi. Triệu Vi đúng là xui xẻo đến mức “chó cũng phải cười”.

Lạc An lặng lẽ kéo chăn lên cao hơn một chút. Thấy ánh mắt Vệ Quân Đình vẫn dừng trên mặt mình, nàng vô thức lùi ra sau, nghe hắn hỏi:

“Vừa rồi ta đàn thế nào?”

“Hay lắm! Không ngờ cầm nghệ của hoàng thượng lại cao như vậy, đàn cực kỳ hay, thần… ta nghe mà mê luôn.”
Lạc An không hề keo kiệt lời khen.

Vệ Quân Đình mỉm cười gật đầu, rồi hỏi tiếp:

“Nghe ra là khúc gì không?”

“Ờ…”
Nhắc đến chuyện này, Lạc An thật sự không biết. Nàng cùng lắm chỉ phân biệt được Nhị Tuyền Ánh Nguyệt, Cao Sơn Lưu Thủy, Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ. Còn khúc vừa rồi, nàng thật sự không nhận ra.

“Không biết sao?”
Sắc mặt Vệ Quân Đình hơi đổi. Hắn có chút ngoài ý muốn. Khúc nhạc lưu truyền rộng như vậy mà nàng lại không biết, chẳng phải vừa rồi hắn đàn uổng công sao?

“Ta thật sự chưa từng nghe qua, nhưng bất kể là khúc nào, ta tin hoàng thượng đàn đều rất hay.”
Lạc An vội vàng cứu vãn.

Nhưng dường như những lời này cũng không có tác dụng gì, lông mày Vệ Quân Đình vẫn nhíu lại.

Bên ngoài bỗng vang lên giọng của Triệu Vi:

“Hoàng thượng, nô tài có việc quan trọng cần bẩm báo.”

“Vào đi.”
Vệ Quân Đình vốn còn muốn nói gì đó, giờ nghe có việc gấp, chỉ đành gác chuyện khúc nhạc sang một bên.

Triệu Vi vội vàng vào, bẩm rằng Thượng thư Hình bộ và Chu Thượng thư vì án của Đào Thượng thư, có vài vấn đề muốn xin ý kiến hoàng thượng, hiện đang chờ ở Ngự Thư Phòng.

Vệ Quân Đình “ừ” một tiếng, dặn Lạc An nghỉ ngơi cho tốt, mình đi xử lý chính sự. Trước khi đi, hắn còn dặn Triệu Vi đổi cho Lạc An một chiếc chăn gấm mới.

Triệu Vi nhìn chiếc chăn trên giường, phát hiện đã bị rách. Đây rõ ràng là chăn tơ tằm thượng hạng, vải gấm bền chắc, sao có thể dễ rách như vậy?

Nghĩ một chút, hắn liền hiểu ra, âm thầm cười gian một tiếng. Hắn thật sự phải bái phục hoàng thượng chậc chậc, xem ra cũng “kịch liệt” lắm, hai người kéo đến mức rách cả chăn.

Vệ Quân Đình đi Ngự Thư Phòng, Triệu Vi liền mang chăn mới tới. Khi đưa chăn cho Lạc An, hắn còn cố ý nhấn mạnh một câu rằng chăn mới rất bền.

Lạc An không hiểu hàm ý trong lời hắn, còn tưởng Triệu Vi trách mình làm rách chăn đắt tiền, không khỏi thấy tủi thân, vội giải thích:

“Triệu công công, chăn này ta vẫn đắp rất tốt, là hôm nay hoàng thượng tới mới kéo rách đó.”

“À, chuyện này ta biết rồi, ngươi không cần nói rõ với ta như vậy.”
Triệu Vi sợ nhất là biết quá nhiều “chuyện phòng the” của hoàng thượng, vội vàng ngăn nàng nói tiếp.

Lạc An không nói nữa, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến khúc nhạc ban nãy. Triệu Vi theo hoàng thượng lâu năm, vừa hay có thể hỏi hắn.

“Triệu công công, công công có nghe thấy hôm nay hoàng thượng đàn không?”

“Ta đâu có điếc, tất nhiên là nghe rồi, sao vậy?” Triệu Vi hỏi.

“Vậy công công có biết khúc đó tên là gì không? Hôm nay hoàng thượng hỏi ta, mà ta chưa từng nghe qua.”
Lạc An nói thật.

Triệu Vi nghe xong liền trừng mắt:

“Ngươi không biết à? Khúc đó ngươi cũng không biết? Vậy lúc đó ngươi trả lời thế nào?”

“Ta… nói thật thôi.”
Lạc An gãi đầu, có chút hoang mang. Khúc này rốt cuộc là gì mà ai cũng biết sao?

“Thảo nào ta thấy sắc mặt hoàng thượng khó coi như vậy, hóa ra mấu chốt nằm ở ngươi.”
Triệu Vi có phần hận sắt không thành thép, trừng nàng một cái, nghiêm giọng nói:

“Phượng Cầu Hoàng! Ngươi đến Phượng Cầu Hoàng cũng không nghe ra, một tấm lòng của hoàng thượng, đều bị ngươi phụ hết rồi!”

Hắn lúc đó đứng ngoài nghe thấy tiếng đàn còn rất ngạc nhiên. Hoàng thượng đã lâu không đụng đến đàn, hôm nay sao lại có nhã hứng như vậy? Chỉ nghe tiếng đàn thôi đã thấy khác hẳn ngày thường.

Đến khi nghe trọn vẹn khúc nhạc, Triệu Vi càng trợn tròn mắt. Phượng Cầu Hoàng! Hoàng thượng vậy mà đàn Phượng Cầu Hoàng  đây rõ ràng là đang bày tỏ tình ý với Lạc An!

Trong hậu cung, có ai từng được đối đãi như vậy? Chưa nói đến việc ít người từng nghe hoàng thượng đàn, dù có nghe, thì có ai khiến thiên tử đàn Phượng Cầu Hoàng cho mình?

Chỉ tiếc là… đầy bụng yêu thương lại đàn cho trâu nghe đàn. Lạc An căn bản không biết khúc đó, trách gì hoàng thượng mặt mày xanh mét rời khỏi thiên điện.

“Ta nói Lạc An này, ngươi cũng nên để tâm một chút đi. Hoàng thượng đối với ngươi đã quá tốt rồi. Ta theo hầu hoàng thượng bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên thấy người để tâm đến một nữ tử như vậy. Có thể khiến hoàng thượng đàn Phượng Cầu Hoàng, chỉ có mỗi ngươi. Ngươi không thể ỷ sủng mà kiêu.”
Triệu Vi cảm thấy mình nhất định phải khuyên nàng.

“Nhưng… hoàng thượng sẽ không chỉ có mình ta.”
Lạc An lẩm bẩm rất khẽ.

Tai Triệu Vi thính, lập tức cao giọng:

“Ngươi nói cái gì? Lạc An, chẳng lẽ ngươi còn mong hoàng thượng chỉ độc sủng một mình ngươi, bỏ mặc tất cả giai nhân khác?”

Lạc An không nói gì. Thái độ của Triệu Vi đại diện cho suy nghĩ của đại đa số mọi người. Nàng cảm thấy mình không cần giải thích nữa. Nếu nói ra, trong mắt người khác, nàng chỉ là kẻ không biết lượng sức, là trò cười.

“Hoàng thượng có tam cung lục viện là chuyện quá đỗi bình thường. Nếu sau này ngươi thật sự được nạp vào hậu cung, càng phải giữ bổn phận, không thể độc chiếm hoàng thượng. Nếu mang tiếng ghen tuông thì không hay đâu.”
Triệu Vi khuyên nhủ tận tình.

Nhưng Lạc An lại rơi vào mê mang. Nàng tránh né không đáp lời, chỉ nói mình muốn ngủ.

Triệu Vi thấy nàng dầu muối không vào, có chút tức giận, liền rời khỏi thiên điện, đến Ngự Thư Phòng. Lúc này Vệ Quân Đình đã xử lý xong công việc.

Thấy hắn vào, Vệ Quân Đình hỏi đã đưa chăn cho Lạc An chưa. Triệu Vi đáp đã xong, Vệ Quân Đình gật đầu, tiếp tục phê tấu chương.

Thấy hoàng thượng bận chính sự mà vẫn nhớ đến Lạc An, Triệu Vi càng cảm thấy nàng không hiểu chuyện, trên mặt lộ ra chút bất mãn. Vệ Quân Đình thấy vậy, kỳ quái hỏi:

“Sao thế? Còn có ai dám chọc giận đại tổng quản à?”

“Hoàng thượng đừng trêu nô tài.”
Triệu Vi rót cho hắn một chén trà, nói:
“Nô tài chỉ thấy không đáng cho hoàng thượng thôi.”

“Ồ? Trẫm làm sao?”
Vệ Quân Đình nâng chén sứ hoa lam, thổi nhẹ.

“Là Lạc An đó. Vừa rồi nô tài nói với nàng, hoàng thượng đối với nàng tốt như vậy, nàng phải biết đủ, không thể ỷ sủng mà kiêu. Nhưng hoàng thượng biết nàng nói gì không?”

“Nàng nói gì?”
Vệ Quân Đình rất muốn biết.

“Nàng nói…”
Triệu Vi bắt chước vẻ mặt và tư thế của Lạc An,
“‘Nhưng hoàng thượng sẽ không chỉ có mình ta’. Hoàng thượng nghe xem, đó là lời gì? Ngài là thiên tử, hậu cung ba ngàn giai lệ, nàng còn chưa được ngài thu vào hậu cung mà đã nghĩ đến chuyện ngài chỉ sủng mình nàng. Nô tài nói nàng, nàng lại không nghe, còn bảo muốn nghỉ ngơi, đuổi nô tài ra ngoài. Ngài nói có tức hay không?”

Vệ Quân Đình hiểu rồi. Thì ra Lạc An để tâm chuyện này. Thảo nào hắn nói với nàng bao nhiêu lời, nàng vẫn không có phản ứng gì, ngược lại còn lấy thân phận của mình ra để đánh lạc hướng hắn.

Nàng không phải là không động lòng với hắn, mà là… nàng muốn nhiều hơn. Nàng sợ nếu nói ra sẽ bị người ta cười là si tâm vọng tưởng, được đằng chân lân đằng đầu.

Thế nhưng, đối với sự “tham lam” ấy của Lạc An, hắn lại thật sự muốn bật cười từ đáy lòng.

Tham lam thì tốt. Hắn muốn chính là sự tham lam đó.

Điều đó chứng tỏ, nàng đã thích hắn đến mức không thể chia sẻ hắn với bất kỳ ai khác. Sao hắn có thể không vui cho được?

Từ khi gặp Lạc An, hắn mới phát hiện chuyện tình cảm thật sự diệu kỳ. Đúng, hắn là hoàng đế, hắn có hậu cung, nhưng trước đây đều là bị động tiếp nhận. Khi mới đăng cơ, Đại Vinh triều vấn đề chồng chất, chiến sự với Chu triều không ngừng, hắn hoàn toàn không có tâm tư cho nam nữ tình ái.

Giờ quốc gia tạm ổn, sự xuất hiện của Lạc An khiến hắn rung động. Nàng mở ra cho hắn một cánh cửa mới. Hắn mới biết tình yêu ngọt như mật, nồng như rượu, khiến người ta tràn đầy sức sống, khiến người ta ngày đêm nhớ nhung, nhưng cũng khiến người ta trở nên ích kỷ, không chịu nổi việc bên cạnh nàng có thêm bất cứ ai khác.

Hai người họ quả thực là tâm ý tương thông, là một đôi trời sinh. Hắn sẽ xóa bỏ nghi ngờ trong lòng Lạc An, sẽ khiến nàng an tâm trở thành người của hắn.

Sự phẫn nộ của Triệu Vi, khi nhìn thấy ánh mắt phát sáng của Vệ Quân Đình, lập tức xẹp xuống.

Trong mắt kẻ si tình, Tây Thi cũng hóa tuyệt sắc. Hoàng thượng đã trúng độc của Lạc An rồi, ngay cả yêu cầu như vậy cũng không thấy quá đáng. Hắn thôi không làm kẻ ác nữa  hai người họ muốn yêu thế nào thì yêu vậy đi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message