Chương 61: Ám tật đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 61: Ám tật.

Từ sau khi Hoàng thượng rời khỏi Lệ An cung, lòng dạ Đào phi cứ luôn thấp thỏm không yên. Nàng hết lần này tới lần khác nhớ lại ánh mắt Vệ Quân Đình nhìn nàng trước khi rời đi  lạnh lùng, giận dữ. Nếu khi ấy trong tay hắn có một thanh kiếm, nàng cảm thấy chắc chắn hắn sẽ kề kiếm lên cổ nàng, rồi đâm thẳng vào người nàng.

Nàng không nhịn được sai người đi dò hỏi tin tức, nhưng Chính Nguyên cung lúc này kín như bưng, đến nửa con ruồi cũng không lọt vào được, huống chi là người. Đào phi chỉ có thể lo lắng đi tới đi lui trong Lệ An cung, ngay cả ngủ cũng không ngủ nổi.

Sớm biết vậy đã không nghe lời mẫu thân, hạ thuốc cho Hoàng thượng. Giờ bị phát hiện rồi, còn không biết Hoàng thượng sẽ xử trí nàng ra sao. Nghĩ tới việc phụ thân mình giữ chức cao trong triều, lại thêm nàng theo Hoàng thượng đã mấy năm, nàng lại cảm thấy có lẽ Hoàng thượng cũng sẽ không nổi giận lôi đình.

Đáng hận nhất chính là tên tiểu thái giám gọi là Lạc An kia. Đúng vào lúc mấu chốt lại chạy tới phá hỏng chuyện tốt của nàng. Rõ ràng Hoàng thượng đã theo nàng vào trong, dược lực phát tác, Hoàng thượng ôm nàng vô cùng nồng nhiệt, thế nhưng tiếng hắn la hét liên hồi cùng tiếng chậu hoa vỡ đã khiến Hoàng thượng tỉnh táo lại từ cơn mê loạn, làm nàng lại một lần nữa bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi, không những thế còn có thể rước lấy trách mắng.

Chu Thương đã nói cho nàng biết, con mèo đen kia chạy loạn ra ngoài, kết quả lại bị Lạc An nhặt được. Hắn lắm chuyện chạy tới Thái y viện, thái y vừa bắt mạch là biết con mèo có vấn đề.

Điều khiến nàng lo lắng lúc này là: Lạc An vội vàng chạy tới Lệ An cung như vậy, có phải đã biết xuân dược trong người con mèo kia là do nàng cho ăn hay không, nên mới muốn báo cho Hoàng thượng?

Hoàng thượng giờ có phải đã biết rồi không, hơn nữa còn đang nghi ngờ nàng? Nếu thật sự đã sinh nghi, nàng phải làm sao đây? Là cắn răng không nhận, nói mình bị oan, hay là chủ động cúi đầu, nước mắt đầm đìa đi tìm Hoàng thượng khóc lóc, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu cung nữ thái giám?

Đào phi nghĩ rất lâu vẫn không nghĩ ra được cách nào vẹn toàn, tâm trạng u uất, khiến những người bên cạnh cũng thấp thỏm theo. Vài ngày sau, Triệu Vi tới truyền chỉ, ý Hoàng thượng là nàng hầu hạ không chu đáo, phạt ba tháng bổng lộc. Đến lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Chu Thương cùng mấy tên thái giám khác bị lôi ra đánh ba mươi trượng với lý do làm việc không tốt. Đào phi đại khái đoán được Hoàng thượng đang cảnh cáo nàng. Nàng cũng biết điều, không mở miệng cầu xin thay cho mấy nô tài kia, chỉ là trong lòng rốt cuộc vẫn có chút không thoải mái.

“Nương nương, Hoàng thượng không động đến nương nương dù chỉ một đầu ngón tay, chứng tỏ trong lòng Hoàng thượng vẫn có nương nương. Nương nương giờ có thể yên tâm rồi.” Vãn Khê kịp thời an ủi.

Đào phi đứng dưới hành lang, đưa tay trêu chọc con sơn ca trong lồng:
“Còn cần ngươi nói sao? Ta ở bên Hoàng thượng lâu nhất, trong lòng người nhất định có ta.”

“Phải, phải, nương nương thiên tư quốc sắc. Lúc ấy nếu không phải tên thái giám kia tới quấy rối, sau khi nương nương cùng Hoàng thượng chung độ một đêm xuân, Hoàng thượng nhất định cũng không nỡ phạt nương nương.” Vãn Khê cũng cảm thấy đáng tiếc thay Đào phi, tên thái giám kia đúng là quá đáng ghét.

Lời này đúng ngay tâm sự của Đào phi. Vốn dĩ kế hoạch của nàng hoàn hảo không chút sơ hở  loại thuốc mẫu thân mang tới, nghe nói chỉ cần một lần là thấy hiệu quả. Khi đó nàng cũng có chút sợ hãi, nhưng nghĩ tới lời mẫu thân nói: ông ngoại nàng là Ninh Dương hầu, phụ thân là Thượng thư bộ Binh, huynh trưởng là Thị lang, ba đời đều vì Hoàng thượng tận trung tận lực; nàng lại là phi tử bên cạnh Hoàng thượng, cho dù Hoàng thượng biết được, cũng sẽ không làm gì nàng. Trái lại, nếu thành công, mang long thai, sau này sinh ra hoàng tử, nàng sẽ mẫu bằng tử quý, trở thành Hoàng hậu.

Nàng lập tức bị thuyết phục, nghĩ tới ấn phượng và phượng bào sau này đều thuộc về mình, lòng ngứa ngáy khó chịu, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được cám dỗ, hạ thuốc cho Hoàng thượng.

Quả nhiên đúng như mẫu thân nói, Hoàng thượng thật sự không làm gì nàng, chỉ phạt ba tháng bổng lộc mà thôi. Nàng vốn không để ý chút tiền ấy, nhưng chuyện này liên quan tới thể diện. Nghĩ tới việc trong hậu cung, sau lưng không biết bao người sẽ nghị luận nàng thế nào, nàng liền thấy cả người không thoải mái.

Còn có Lạc An kia nữa  một tên thái giám mà lại có gương mặt hồ ly tinh, còn nhiều lần phá hỏng chuyện tốt của nàng. Chỉ nghĩ thôi cũng khiến nàng hận không thể tát hắn mấy bạt tai.

“Chủ tử, vậy tiếp theo người định làm thế nào? Ba tháng này, có phải sẽ ở yên trong Lệ An cung không?” Vãn Khê thấy Đào phi nghiến răng, vẻ mặt hung ác, liền nhiều miệng hỏi một câu.

“Không.” Đào phi lạnh giọng đáp. “Ta không thể để Hoàng thượng chán ghét ta. Đợi vài ngày nữa Hoàng thượng nguôi giận, ta sẽ tới Chính Nguyên cung thăm người.”

Nàng không muốn bị kẻ khác vượt mặt. Giờ nàng vừa bị phạt, khối kẻ đang chờ cơ hội giẫm lên nàng một hai lần, tốt nhất là đạp nàng xuống bùn, để nàng không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

Hừ, nàng tuyệt đối không để bọn họ toại nguyện.

Lạc An chưa từng gặp người nào mặt dày đến vậy, nhất là khi người đó lại là Hoàng thượng!

Rõ ràng đã ngâm nước lạnh, thuốc cũng uống rồi, ngay cả ngự y cũng nói xuân dược đã tan hết, vậy mà hắn vẫn nói mình khó chịu. Ngự y ngày nào cũng bắt mạch, bệnh tình ra sao, chẳng lẽ còn rõ hơn chính Hoàng thượng? Thế mà người này lại có thể trơ trẽn nói rằng có lẽ chưa khỏi hẳn, vẫn còn “ám tật”.

Ám tật cái đầu hắn! Chưa từng nghe nói uống xuân dược lại sinh ra ám tật gì.

Hơn nữa, ám tật nhà ai mà khi phê duyệt tấu chương thì hai tay viết như thần, đến lúc ăn cơm lại biến thành mềm nhũn vô lực, nhất định phải có người đút ăn? Rõ ràng là đang bắt nạt nàng mà!

Liên tiếp ba ngày đút cơm, Lạc An gần như phát điên. Vệ Quân Đình thì lại rất hưởng thụ sự hầu hạ của nàng  ăn một miếng thức ăn, uống một ngụm canh, nhìn Lạc An tất bật trước sau, mọi sự chú ý đều đặt lên người hắn. Không hiểu sao hắn cứ muốn cười, ánh mắt luôn dán chặt lên gương mặt Lạc An. Dung mạo xinh đẹp như hoa, nhìn thôi đã thấy ngon miệng, mỗi bữa hắn đều vô thức ăn nhiều hơn bình thường.

“Hoàng thượng, người ăn khổ qua không?” Bị nhìn chằm chằm như vậy, Lạc An rất không thoải mái Da mặt nàng vốn mỏng, mấy ngày nay mặt lúc nào cũng nóng bừng. Hoàng thượng dường như còn rất thích như vậy  nàng càng thẹn thùng, hắn càng trêu chọc. Nhưng Lạc An nghĩ, nếu Vệ Quân Đình còn nhìn nàng như thế nữa, nàng sẽ cắn răng luyện cho da mặt dày lên, coi ánh mắt ấy như không thấy.

Ăn mấy miếng khổ qua xong, Vệ Quân Đình thấy đã no, những món khác đều được dọn xuống, chỉ còn lại một đĩa khổ qua và một đĩa lê giòn. Hắn chỉ vào đĩa lê nói:
“Gọt cho trẫm một quả.”

Lạc An cam chịu số phận, cầm lấy một quả lê vàng ươm, dùng dao gọt sạch, cắt thành từng miếng nhỏ, xiên bằng tăm, rồi bưng tới trước mặt Vệ Quân Đình. Hắn không tự tay lấy, chỉ nói:
“Tay trẫm không có sức, làm phiền Lạc An rồi.”

Người còn có thể giả hơn nữa không? Lúc nãy nàng gọt lê, còn thấy Vệ Quân Đình tự tay cầm tăm xếp gọn kia mà.

“Hoàng thượng, hay là để ngự y bắt mạch lại cho người? Người là thiên kim chi khu, không thể có chút sơ suất nào.” Lạc An thành khẩn đề nghị.

“Thế nào, ngươi chán rồi, không muốn hầu hạ trẫm nữa sao?” Vệ Quân Đình coi lời nàng như gió thoảng bên tai.

“Sao có thể chứ, nô tài chỉ lo cho Hoàng thượng thôi mà.” Lạc An cười trừ, xiên một miếng lê đưa tới bên miệng hắn. “Hoàng thượng, mời dùng lê.”

“Ừ, trẫm biết ngươi quan tâm trẫm. Mấy ngày nay ngươi cũng vất vả rồi.” Vệ Quân Đình cử động tay một chút, “Ngươi xem, nhờ ngươi chăm sóc, tay trẫm khá hơn nhiều rồi, giờ có thể cầm đồ.”

Hắn vốn cầm một miếng lê lên, nhưng không biết nghĩ tới điều gì lại đặt xuống, đổi sang cầm khổ qua:
“Trẫm thưởng ngươi ăn một miếng khổ qua.”

Hắn đưa tới bên miệng nàng. Lạc An định đưa tay nhận lấy tự ăn, nhưng hắn không buông, nàng đành phải há miệng ăn vào, còn không quên nói một câu cảm tạ.

“Hoàng thượng, Đào phi nương nương cầu kiến.” Triệu Vi vào bẩm.

Vệ Quân Đình nghe xong, trực tiếp từ chối:
“Không gặp.”

Hắn lại cầm một miếng khổ qua, định đút cho Lạc An, vừa đưa tới bên miệng nàng thì nghe ngoài cửa vang lên một tiếng gọi “Hoàng thượng”, kèm theo giọng nũng nịu. Đào phi mặt mang vẻ lo lắng, xông thẳng vào.

Vừa liếc thấy cảnh Vệ Quân Đình đang định đút khổ qua cho Lạc An, nàng sững người một chút, sau đó liền bổ nhào xuống bên chân hắn, thảm thiết kêu lên:
“Hoàng thượng, Hoàng thượng, thần thiếp sợ quá, sợ quá…”

Lạc An lập tức lùi lại. Miếng khổ qua trong tay Vệ Quân Đình chỉ có thể đặt xuống. Hắn lạnh lùng nhìn Đào phi đang bò rạp bên đầu gối mình, trầm giọng nói:
“Còn ra thể thống gì nữa, mau đứng lên.”

“Hoàng thượng, thần thiếp không dám đứng.” Đào phi nhất quyết không chịu dậy, ôm chặt chân Vệ Quân Đình, định dùng nước mắt lay động lòng hắn.

“Vậy thì cứ quỳ như thế cả đời đi.” Vệ Quân Đình mặt không biểu cảm.

Tiếng khóc của Đào phi vốn chỉ là làm bộ, tai nàng không điếc, nghe ra Vệ Quân Đình có lẽ đã không vui. Muốn đứng lên thì lại ngại mất mặt. May mà Triệu Vi có mắt nhìn, vội vàng tiến lên đỡ nàng dậy:
“Đào phi nương nương, đất lạnh lắm, cẩn thận long thể.”

Đào phi thuận thế đứng lên, vẫn sụt sịt khóc, dùng khăn lụa lau nước mắt, lén liếc Hoàng thượng một cái, trong lòng sợ hãi. Nhưng đã đến rồi, tuyệt không có lý do gì lại quay về tay không.

“Hoàng thượng, có phải người đã chán ghét thần thiếp, phiền thần thiếp rồi không? Từ sau ngày ấy người rời đi, lòng thần thiếp cứ treo lơ lửng, hôm nay gặp được Hoàng thượng mới thấy dễ chịu hơn một chút.” Đào phi hôm nay không đánh phấn, dung mạo lại càng thanh nhã hơn ngày thường, nước mắt rơi như hoa lê gặp mưa, khiến người ta không khỏi thương xót.

“Ngươi đã làm chuyện gì, bản thân ngươi không biết sao?” Vệ Quân Đình lạnh giọng hỏi.

“Thần thiếp không dạy dỗ nô tài cho tốt, quả thực là lỗi của thần thiếp. Hoàng thượng phạt rất đúng, thần thiếp biết sai rồi.” Đào phi nhẹ nhàng đẩy hết lỗi lầm sang cho hạ nhân, tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện thuốc là do chính mình hạ, bộ dạng hối hận, biết sai liền sửa, khiến người ta khó mà bắt bẻ.

Vệ Quân Đình nào dễ bị lừa như vậy. Hắn nhìn Đào phi, không nói lời nào. Trong lòng Đào phi đánh trống liên hồi  nàng nghĩ mình đã nhận lỗi rồi, ở chỗ Hoàng thượng hẳn là nên cho qua, sao Hoàng thượng lại nhìn nàng như thế?

Chân nàng mềm nhũn. Vệ Quân Đình thấy vậy liền dừng lại đúng lúc. Hắn biết hiện tại chưa phải thời cơ tốt nhất để xử trí nàng, bèn dịu nét mặt, thở dài một tiếng nói:

“Ngươi đó, chính là quá mềm lòng. Bình thường quản giáo bọn họ không nghiêm, mới khiến bọn họ to gan làm bậy, gây họa cho ngươi. Lần này trẫm đã thay ngươi dạy dỗ bọn họ. Nếu còn có lần sau, trẫm sẽ phạt cả ngươi cùng lúc.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message