hoặc
Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 41: Xuất cung.
Tiếng cười vọng ra từ hồ tâm đình vừa khéo lọt vào tai Đào phi đang được thái giám cung nữ vây quanh, chán nản đi dạo. Nàng liếc mắt nhìn qua, lập tức có thái giám chạy đi xem xét, quay về bẩm báo rằng phía trước hoàng thượng đang ở trong đình hóng mát.
“Trong đình chỉ có mỗi hoàng thượng thôi sao?” Đào phi hỏi, nàng vừa nãy ở xa rõ ràng nghe thấy tiếng cười tựa như của nữ nhân.
“Còn có công công Triệu Vi cùng mấy vị thái giám tùy thị khác.” Chu Thương cung kính đáp.
Việc này quả là kỳ lạ, chẳng lẽ vừa rồi nàng nghe nhầm? Đào phi có chút nghi hoặc, đứng dậy đi về phía hồ tâm đình. Đã gặp được hoàng thượng rồi, thế nào cũng phải xuất hiện trước mặt người, ở cạnh hoàng thượng một lát.
“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.” Giọng Đào phi vang lên rõ ràng. Vệ Quân Đình và Lạc An gần như đồng thời quay đầu nhìn sang, Đào phi khựng lại: chẳng phải đây là tiểu thái giám lần trước sao?
“Đứng lên đi.” Vệ Quân Đình thản nhiên đáp. Triệu Vi và Lạc An hành lễ với Đào phi. Ánh mắt Đào phi dừng trên mặt Lạc An trong thoáng chốc, rồi bảo bọn họ đứng dậy, tiến đến bên Vệ Quân Đình, khoác tay hắn, cười nói:
“Hôm nay thần thiếp ra ngoài, trong lòng cứ luôn nghĩ tới hoàng thượng. Ngắm phong cảnh đẹp trong cung, lại nghĩ giá như được cùng hoàng thượng thưởng ngoạn thì tốt biết mấy. Không ngờ lại gặp được hoàng thượng ở đây, thần thiếp thật sự vui mừng khôn xiết.”
Lạc An sớm đã thức thời lùi sang một bên từ lúc Đào phi đến, lúc này nghe vậy liền cùng Triệu Vi đứng cạnh giả làm người gỗ.
Nàng thì vui mừng, nhưng Vệ Quân Đình bị quấy rầy, trong lòng có phần không vui. Đào phi khoác tay hắn nói chuyện, hắn thuận miệng đáp vài câu, song sự chú ý vẫn đặt lên Lạc An. Thấy hắn cúi đầu, không chút dao động, giữa mày liền nhíu lại, nỗi khó chịu càng thêm nặng.
Khi trả lời Đào phi, hắn tỏ ra có phần lơ đãng. Đào phi cũng là người biết nhìn sắc mặt, trong lòng thắc mắc: vừa nãy hoàng thượng còn trông tâm trạng rất tốt, sao giờ đã nhíu mày rồi?
Bình thường nàng hơi cẩu thả, nhưng lúc này lại để ý hơn, âm thầm quan sát hoàng thượng, thấy người liếc nhìn tiểu thái giám kia một hai lần, nàng không khỏi giật mình.
Tiểu thái giám này nàng có biết, dung mạo cũng có vài phần, lần trước bên hồ nàng lần đầu thấy đã cảm thấy chướng mắt, liền sai cung nhân tát hắn. Khi ấy Tả Thiện đến, thay hắn cầu xin, còn nói hắn chuyên nuôi ngựa cho hoàng thượng, bảo nàng suy nghĩ kỹ.
Nàng thả cho hắn một con đường sống, sau đó lại nghe cung nữ Vãn Khê nói lần đó hoàng thượng không đến cung mình là vì tiểu thái giám này nuôi ngựa không cẩn thận, để Truy Phong chạy đến chỗ hoàng thượng, phá hỏng chuyện tốt của nàng, khiến nàng tức đến nghiến răng, vốn còn định tìm cơ hội dạy dỗ hắn thêm.
Nhưng Vãn Khê xông phạm hoàng thượng bị phạt, nàng mất mặt, tự lo còn không xong, cũng chẳng rảnh gây sự với hắn. Không ngờ hôm nay lại gặp hắn ở đây, còn theo hầu hoàng thượng, nhanh như vậy đã thành tùy thị thái giám, xem ra được hoàng thượng coi trọng. Có điều, leo cao đến mấy cũng chỉ là nô tài, chỉ xứng xách giày cho nàng mà thôi.
Vệ Quân Đình vốn định cùng Lạc An thưởng cảnh, Đào phi nửa đường xuất hiện làm hỏng hứng thú. Vì không muốn nàng mất mặt trước đám hạ nhân, hắn bồi nàng một lúc, rồi nói phải về Chính Nguyên cung.
Đào phi muốn đi theo, Vệ Quân Đình khéo léo từ chối, chỉ nói còn phải xử lý chính vụ, phong cảnh hồ này rất hợp để tránh nóng, lại ban cho Đào phi một ít hoa quả tươi mới, bảo nàng cứ thong thả thưởng thức.
Hoàng thượng đã nói như vậy, Đào phi cũng không tiện theo nữa, chỉ đành trơ mắt nhìn hoàng thượng dẫn Triệu Vi cùng tiểu thái giám tên Lạc An rời đi. Hoàng thượng không còn, nàng cũng chẳng có tâm trạng ngắm cảnh, trái lại gọi Chu Thương tới, nhỏ giọng dặn dò vài câu, Chu Thương gật đầu lĩnh mệnh rời đi. Đào phi nhận lấy quả đào mật Vãn Khê đã gọt sẵn bên cạnh, nhìn về hướng Chính Nguyên cung, vừa cắn một miếng vừa trầm ngâm suy nghĩ.
Từ khi trở về từ hồ tâm đình, trong lòng Lạc An liền sinh ra sự cảnh giác với Vệ Quân Đình. Nghĩ đến ánh mắt chan chứa tình ý của hắn, nàng thấy không được tự nhiên. Trước đây không để ý thì thôi, giờ càng nghĩ càng thấy không ổn: nào là yến sào hoa quả, nào là sự quan tâm đặc biệt của hoàng đế, tất cả đều khiến nàng phiền não, rơi vào một nỗi hoảng loạn nhẹ.
Hoàng đế dường như là đoạn tụ thì phải làm sao? Mà đối tượng đoạn tụ lại là mình. Nguy hiểm hơn nữa là mình vốn là thân nữ nhi, lỡ có ngày hắn nhất thời nổi hứng, mình chẳng phải sẽ bại lộ, gặp đại họa sao?
Bởi lo lắng như vậy, mấy ngày sau Lạc An luôn vô thức tránh né hắn, cố gắng không xuất hiện trước mặt hắn. Nếu không tránh được thì hết sức thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình: có thể không nói thì không nói, có thể đứng yên thì không động, cố gắng để hoàng đế quên mất nàng.
Vệ Quân Đình cảm thấy có gì đó không ổn. Lạc An trước kia thường nói cười giờ trở nên đặc biệt trầm lặng. Bảo hắn đọc sách thì nói cổ họng khàn, pha trà rót nước cũng thường đổi thành Triệu Vi; khi nói chuyện với hắn thì luôn cúi đầu, bảo ngẩng lên thì ánh mắt lại lảng tránh, không dám đối diện.
Đều là chuyện nhỏ, nhưng giống như một cây kim cắm vào thịt, không động thì không đau, động một cái là chích lên, khiến người ta không thể bỏ qua. Vệ Quân Đình không thích đoán già đoán non, chuyện lặp lại nhiều lần, hắn không muốn nhịn nữa, gọi Lạc An lại, hỏi vì sao gần đây cứ như không thấy người đâu, bận còn hơn cả hắn vị hoàng đế này.
Lạc An đương nhiên không thừa nhận, cười gượng nói hoàng thượng nghĩ nhiều rồi, mình vẫn luôn ở Chính Nguyên cung, đâu có đi đâu. Vệ Quân Đình không ngốc, trái lại còn cực kỳ thông minh. Thấy Lạc An chột dạ cúi đầu, gương mặt dưới ánh nhìn của hắn lại nhanh chóng đỏ lên. Hắn chợt nghĩ đến một khả năng: có phải Lạc An đã nhận ra điều gì đó, nên mới ngượng ngùng, né tránh mình?
Tim hắn đột nhiên đập nhanh, thình thịch như trống dồn. Đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác như vậy. Hắn muốn đưa tay chạm vào ngực mình, rồi lại nhịn xuống. Khóe môi khẽ mím, như muốn cười mà lại cố tỏ ra bình thường.
Hắn là hoàng thượng, là đế vương, vậy mà lại giống một thiếu niên lần đầu nếm trải tình cảm, thấp thỏm bất an, chua ngọt đan xen. Hắn nhìn Lạc An, trong ánh mắt ẩn giấu sự chờ mong thẹn thùng hiếm hoi mà ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra.
“Lạc An.” Hắn khẽ gọi. Lạc An nghe vào tai, có cảm giác rung động kỳ lạ, như thể giọng nói ấy mang theo ma lực, khiến cả người nàng bị điện giật một cái, tê dại.
Nàng bất giác ngẩng đầu, nhìn Vệ Quân Đình, đáp: “Hoàng thượng.”
“Ngươi tránh ta, có phải là có nguyên do?” Giọng Vệ Quân Đình dịu nhẹ, mang theo ý dỗ dành.
“Hoàng thượng, nô tài không dám, nô tài thật sự không có tránh ngài.” Lạc An không bị mê hoặc. So với mỹ sắc, vẫn là mạng nhỏ quan trọng hơn.
“Ngươi có, ta biết.” Vệ Quân Đình khẳng định. “Hơn nữa ta còn biết vì sao ngươi làm vậy. Muốn ta nói ra không?”
Trời ơi, chẳng lẽ hoàng thượng định nói thẳng ở đây sao? Đến lúc đó mình phải làm sao, từ chối thẳng thừng hay nói mình thích nữ nhân? Lạc An lo lắng nghĩ cách đối phó. Vệ Quân Đình thấy hắn mặt mày hoảng hốt, đột nhiên có chút không nỡ, lời đến bên môi lại biến thành:
“Ngươi thích gì, muốn ăn gì, có điều gì muốn làm không? Nói ra đi, ta có thể đáp ứng cho ngươi.”
“Nô… nô tài không có gì muốn làm, hoàng thượng không cần đối xử tốt với nô tài như vậy.” Lạc An khéo léo từ chối. Hoàng thượng đột nhiên nói chuyện dịu dàng như thế, lại tốt với nàng như vậy, nàng thật sự sợ.
“Cho dù là nô tài cũng sẽ có thứ mình muốn, sao ngươi lại không có? Nói đi, ta sẽ không trách ngươi.” Vệ Quân Đình coi lời từ chối của Lạc An như gió thoảng bên tai, nhất quyết muốn hắn nói ra.
Trán Lạc An lấm tấm mồ hôi. Thấy hoàng thượng vẫn nhìn chằm chằm mình, dường như nàng không nói ra một hai ba điều thì hắn sẽ không bỏ qua. Linh quang lóe lên, nàng quả thật nghĩ ra một việc cấp bách.
Nàng thử dò hỏi, ôm chút hy vọng nói: “Hoàng thượng, nô tài muốn xuất cung.”
“Cái gì, ngươi muốn xuất cung? Vì sao, ở trong cung không tốt sao?” Vệ Quân Đình có chút hối hận vì lời mình vừa nói, hắn không ngờ yêu cầu của Lạc An lại là việc này.
“Không, không phải, hoàng thượng. Nô tài không phải muốn rời khỏi hoàng cung, mà là muốn ra ngoài xem một chút. Dù sao từ khi vào cung, nô tài chưa từng ra ngoài, gần như đã quên mất dáng vẻ bên ngoài cung rồi.” Lạc An vội giải thích, mắt không chớp nhìn Vệ Quân Đình, trong lòng cầu nguyện hoàng đế có thể đồng ý.
“Thì ra là vậy.” Vệ Quân Đình yên tâm hơn. Thấy Lạc An nhìn mình đầy mong mỏi, hắn làm bộ suy nghĩ, thực ra trong lòng đã đồng ý rồi. “Xuất cung à… bên ngoài cung không an toàn, ngươi chỉ là một tiểu thái giám, trông thì tay trói gà không chặt, ra ngoài rồi còn không biết có thể an toàn trở về hay không.”
“Được mà, hoàng thượng, nô tài bảo đảm nhất định được. Nô tài rất khỏe, hoàng thượng cũng biết đó. Nếu không sao nô tài có thể nuôi ngựa? Ngày thường xúc cỏ, xách nước cho ngựa nô tài đều làm rất tốt, ra ngoài không thành vấn đề.” Thấy có hy vọng, Lạc An lập tức vỗ ngực cam đoan. Thấy hoàng thượng nghe xong lại rơi vào trầm tư, nàng sốt ruột như lửa đốt, suýt nữa đã xắn tay áo lên khoe bắp tay cho hắn xem.
“Được rồi, ta đồng ý.” Bị Lạc An nhìn đến mức sắp không diễn tiếp được nữa, Vệ Quân Đình cuối cùng cũng mở miệng.
Lạc An mừng rỡ khôn xiết, cười toe toét nói: “Tạ ơn hoàng thượng, tạ ơn hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
“Được rồi, nhìn ngươi vui chưa kìa.” Thấy vậy Vệ Quân Đình cũng bị niềm vui của Lạc An lây sang, tâm trạng vô cùng thư thái. “Thế này đi, chọn một ngày thích hợp, ta sẽ dẫn ngươi cùng Triệu Vi xuất cung, dò xét dân tình.”
“Á? Hoàng thượng, ngài cũng đi sao?” Lạc An ngơ ra, hoàng thượng cũng đi, vậy nàng còn làm việc thế nào?
“Sao, ngươi không vui à?” Vệ Quân Đình nhướng mày nhìn nàng.
“Không không không, nô tài không dám. Nô tài chỉ là thấy vui, quá vui rồi. Có thể cùng hoàng thượng xuất cung, trước đây nô tài nghĩ cũng không dám nghĩ. Nên vừa nghe nói hoàng thượng cũng đi, nô tài cứ như đang nằm mơ, chưa kịp hoàn hồn thôi.” Lạc An phản ứng cực nhanh, lập tức tròn lời.
Vệ Quân Đình rất hài lòng với câu trả lời này, ban cho Lạc An một nụ cười. Lạc An nghĩ đến việc có thể xuất cung, liền tạm thời vứt chuyện hoàng thượng có tật Long Dương sang một bên còn có việc quan trọng hơn đang chờ nàng đi làm.