ần đây, Đào phi vô cùng không thuận lợi. Nhiều lần trang điểm lộng lẫy, vận mỹ phục chờ đợi mà vẫn chẳng thấy Vệ Quân Đình ghé đến, không ai thưởng lãm, nàng tự thương thân mình suốt nửa ngày. Lần trước hoàng đế đến, nha hoàn Vãn Khê bên cạnh lại lỡ va chạm long nhan, chẳng những bị đánh trượng, mà thể diện của nàng cũng mất sạch.
Hạn hán kéo dài gần một tháng, cuối cùng cũng đợi được hoàng đế đến. Lần này, Đào phi thề phải dùng hết thủ đoạn, giữ chân hoàng thượng lại, khiến người trong hậu cung phải ghen tị đến chết.
Lụa tím mỏng nhẹ, hương ngọt thoang thoảng, mỹ nhân ánh mắt ẩn chứa vẻ quyến rũ, cười, eo liễu khẽ lay. Bàn tay trắng nõn mềm mại bị nắm lấy, nàng e thẹn cúi đầu, trước ngực đôi bạch thỏ như muốn bật ra, thân thể mềm yếu không xương tựa vào lòng Vệ Quân Đình, lặng lẽ chờ được hái lấy.
Vệ Quân Đình không đẩy nàng ra. Ánh mắt lướt xuống, thấy xương quai xanh tinh xảo cùng làn da mềm mại khiến nam nhân khó lòng rời tay, tâm tư hắn khẽ động, liền ôm Đào phi đặt lên giường.
Trong lòng Đào phi mừng thầm, nhắm mắt, nhẹ cắn môi dưới, đôi môi son càng thêm non mềm. Vệ Quân Đình trước tiên trộm lấy một nụ hôn, Đào phi đầy mong chờ, hai tay đặt hai bên cũng nắm chặt chăn lại. Thế nhưng rất lâu sau vẫn không thấy động tĩnh, nàng mở mắt ra thì phát hiện Vệ Quân Đình đã nằm xuống bên cạnh mình.
“Ái phi, ngủ đi.”
Ngủ đi… ngủ đi… ngủ đi…
Giọng nói của Vệ Quân Đình như vang vọng ba chiều trong đầu Đào phi. Nàng cau mày hỏi:
“Hoàng thượng, có phải thần thiếp hầu hạ không tốt?”
“Không phải. Ái phi đừng nghĩ nhiều, gần đây triều chính bận rộn, trẫm có chút mệt mỏi.” Vệ Quân Đình giải thích qua loa.
“Vậy để thần thiếp xoa bóp cho hoàng thượng.”
Đào phi ngồi dậy massage cho hắn, vì muốn làm hoàng đế vui lòng nên dùng rất nhiều sức. Vệ Quân Đình bảo nàng nghỉ ngơi, nàng lại nói không mệt, xoa xong đầu liền đến vai.
Tay nàng không ngừng, mắt cũng chẳng rảnh. Nàng liếc thấy nơi long căn của hoàng đế vẫn phẳng lặng, không có chút dấu hiệu muốn hành phòng sự. Trong đầu nàng chợt nhớ tới những bức xuân cung đồ từng xem qua, một vài động tác tuy đã thấy, nhưng chưa từng thực hành.
Dẫu sao nàng cũng là khuê nữ danh môn, tính tình tuy hơi kiêu ngạo, nhưng chuyện này vẫn còn thẹn thùng. Chỉ là mãi chưa có con cũng là một vấn đề lớn. Hiện hậu cung còn chưa lập hoàng hậu, nếu nàng mang thai long chủng trước, thì vị trí chủ hậu cung tất sẽ thuộc về nàng.
Hoàng đế mười ngày nửa tháng mới đến Lệ An cung một lần, nếu lần này bỏ lỡ, chẳng phải sẽ để kẻ khác chiếm trước sao? Đào phi tuyệt đối không chịu nổi kết cục ấy. Nghĩ vậy, nàng lại liếc nhìn long căn của hoàng đế, gạt bỏ thẹn thùng, bàn tay chậm rãi trượt xuống. Ngay khi sắp chạm vào vật kia, một bàn tay to mạnh mẽ nắm chặt lấy tay nàng, kiên quyết ngăn lại.
“Hoàng thượng, đau… đau…”
Đào phi kêu lên, trán lấm tấm mồ hôi.
Vệ Quân Đình buông tay, nàng rút tay về, tự xoa xoa, ủy khuất nhìn hắn:
“Hoàng thượng, ngài làm thần thiếp đau rồi.”
“Đào phi, lời trẫm vừa nói, ngươi chưa nghe rõ sao?”
Hắn không vui, nghiêng mặt nhìn nàng, sắc mặt lạnh như sương giá.
Từ “ái phi” đã biến thành “Đào phi”. Dù không cam lòng, nàng cũng không dám chạm long nhan nữa, ngoan ngoãn nằm xuống ngủ. Trong lòng vẫn thấy kỳ lạ, nàng tự cho rằng mình rất đẹp, hôm nay lại cố ý trang điểm kỹ lưỡng, cớ sao hoàng đế lại không có chút phản ứng nào?
Nàng lén sờ mặt mình:
Chẳng lẽ nhanh như vậy đã sắc tàn tình phai?
Vệ Quân Đình vô cùng phiền muộn. Đêm nay hắn lại lặp lại bi kịch lần trước, không, phải nói là còn nghiêm trọng hơn. Lần trước chí ít long căn còn có phản ứng, hôm nay thì hoàn toàn không có. Đáng giận là ái phi còn cố tình trêu chọc hắn, hắn hiểu tâm tư của nàng, nhưng lại không thể không cảnh cáo nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, thể diện của hắn biết để vào đâu?
Nhưng đây không phải kế lâu dài. Cách hữu hiệu nhất vẫn là… phải “đứng dậy”. Hay là nói, hiện tại hắn không còn hứng thú với nữ nhân, mà lại nảy sinh cảm giác khác với nam nhân?
Hắn không dám chắc. Nhưng hắn vẫn nhớ cảm giác đối với Lạc An, và lần trước ở chỗ Lan phi, hắn chính là vì nghĩ đến thái giám mà không thể hành sự. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn nảy ra một biện pháp ngựa chết coi như ngựa sống mà chữa vậy.
Ngày hôm sau, hắn đọc sách trong thư phòng. Mấy thái giám đứng hầu bên ngoài, trong đó có một người da trắng sạch, vóc dáng nhỏ nhắn, mang trà đã pha xong đến cho hoàng đế.
Hắn nhận trà, không cho lui xuống, nhấp một ngụm rồi chậm rãi quan sát tên thái giám ấy.
Mày thanh mắt tú, yên lặng ít lời, cũng không khiến người ta chán ghét. Bình thường đều là TTriệu Vi hầu hạ, các thái giám trong Chính Nguyên cung hắn ít để ý, lúc này nhìn người này cúi đầu không nói, thân hình lại có vài phần giống Lạc An.
“Đi theo trẫm vào trong.”
Vệ Quân Đình đứng dậy đi trước, tiểu thái giám theo sau vào tẩm điện.
Vào Chính Nguyên cung đã lâu, hắn rất ít khi được hoàng đế gọi riêng. Nay được triệu vào tẩm điện, hắn kích động vô cùng:
Chẳng lẽ hoàng thượng muốn trọng dụng mình? Ngày lành sắp đến rồi?
“Cởi quần áo ra.”
Tiểu thái giám hoài nghi tai mình nghe nhầm, ngẩng đầu nhìn hoàng đế. Hoàng đế mặt không biểu cảm, ánh mắt lại chăm chăm nhìn hắn.
“Hoàng thượng?”
Hắn dè dặt hỏi.
Vệ Quân Đình nặng giọng lặp lại:
“Cởi quần áo.”
Đây là thánh chỉ, không dám không tuân. Tiểu thái giám cắn răng bắt đầu cởi y phục: thắt lưng, áo bào cổ tròn, trung y, trung khố… Mỗi cởi một món, hắn lại liếc nhìn hoàng đế một lần, mà sắc mặt đối phương không hề thay đổi, cũng không hô dừng.
Hắn không dám ngừng, chỉ có thể tiếp tục. Cuối cùng chỉ còn lại một chiếc quần lót. Nếu cởi nữa, hắn sẽ hoàn toàn trần truồng trước mắt hoàng đế. Tay hắn nắm mép quần, vô cùng khó xử, nhưng hắn không biết rằng trong lòng Vệ Quân Đình lúc này cũng đang cực lực kháng cự.
Thân thể nam nhân hắn đâu phải chưa từng thấy, chẳng có gì lạ. Nhưng lần này là để kiểm chứng xem bản thân có thật mắc long dương chi hảo hay không, dù không thích, cũng phải nhìn cho xong.
Hắn ra lệnh tiếp tục. Tiểu thái giám không còn cách nào khác, đành nhẫn tâm nhắm mắt cởi quần, trần truồng như một con gà luộc trắng phau, không chút che đậy.
Vệ Quân Đình không hề có cảm giác gì. Trái lại, khi nhìn thấy chỗ đã bị cắt của tiểu thái giám, hắn bỗng thấy nơi hạ thân mình lạnh buốt, dường như cảm nhận được cơn đau ấy. Không muốn nhìn thêm, hắn phất tay bảo tiểu thái giám mặc đồ rồi lui ra.
Tiểu thái giám tuy không hiểu đầu cua tai nheo, nhưng cũng chẳng muốn trần truồng đứng trong tẩm điện. Hắn luống cuống mặc lại quần áo, ôm những món còn lại, chạy trối chết ra ngoài.
Vừa lúc gặp Lạc An từ Ngự Thiện phòng trở về, y phục xộc xệch, thần sắc hoảng hốt. Bộ dạng ấy khiến người ta không khỏi tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lạc An kinh ngạc nhìn hắn, phía sau chính là tẩm cung của hoàng đế nàng nhìn rất rõ, hắn đúng là vừa từ đó đi ra.
Hắn vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, chẳng nói một lời, bước chân như bay mà chạy mất. Lạc An cau mày bước vào trong, hành lễ với hoàng đế, liếc mắt đã thấy một chiếc thắt lưng dưới đất, liền cúi xuống nhặt lên.
Chiếc thắt lưng này… chẳng lẽ là của tiểu thái giám vừa rồi?
Vệ Quân Đình vừa nhìn thấy, ấm ức trong lòng, nét u ám thoáng qua trên mặt. Lạc An ngẩng đầu đúng lúc bắt gặp, tim nàng chợt thắt lại:
Chẳng lẽ thật sự là của hắn? Trong phòng chỉ có hoàng đế và tiểu thái giám kia, thắt lưng cũng rơi ra rồi, chẳng lẽ…
Hoàng đế có long dương chi hảo, sủng ái nam nhân?