Vì món mì ma thực sốt xào do Lạc An làm được Thái hậu ưa thích, tâm tình của Vệ Quân Đình cũng trở nên vui vẻ hơn. Thế nên hắn dặn Lạc An sau này làm thêm vài món ăn cho Thái hậu, dĩ nhiên người được hưởng lợi trong đó không chỉ có Thái hậu, mà còn có chính hắn.
Lạc An có chút khó xử, nhưng hoàng thượng đã mở lời, nàng nhất định phải làm. Thật ra nàng cũng không hiểu rõ lắm về khẩu vị của Thục Đức Thái hậu, chỉ nghe thái giám hôm đó nói Thái hậu đã ăn hết hai bát ma thực sốt xào, nàng còn nghĩ mình chỉ là “mèo mù vớ cá rán”. Nhưng đến tối, cung nữ từ Ngọc Khôn cung lại đến mang đi toàn bộ phần sốt xào nàng làm lúc trưa, lúc này Lạc An mới cảm thấy dường như mình đã nắm được một chút phương hướng về sở thích ăn uống của Thái hậu.
Nhân lúc còn hăng, nàng ướp thịt rồi phơi khô ba ngày, sau đó dùng nước kho cũ để kho chín. Bạch cát mô được nướng vàng, cắt đôi, ở giữa kẹp thịt kho băm nhỏ cùng nước sốt. Nàng tự ăn thử một cái trước, cảm thấy vô cùng thành công: thịt thơm, bánh giòn, phần ruột bánh bên trong mềm xốp, rất ngon.
Sau khi dâng bánh thịt kẹp, đánh giá nhận được là “không tệ”. Đồng thời, nàng cũng dò hỏi được rằng tổ tiên của Thục Đức Thái hậu là người Bình Châu. Dựa vào lời kể của Tiền Hữu Tài và Cao Vĩ, Lạc An suy đoán Bình Châu hẳn là vùng Cam Túc – Thiểm Tây.
Vậy thì dễ rồi. Ẩm thực nơi đó rất phong phú, nàng trước đây không chỉ thích ăn mà còn thích làm. Bánh thịt kẹp đối với nàng chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa nàng còn có món canh bánh mì dê (dương nhục phao mô) rất thích hợp đem ra trổ tài.
Mấy ngày liền Vệ Quân Đình đều được ăn đồ Lạc An làm, khẩu vị tăng vọt. Lúc này, đĩa bánh mỏng trước mặt hắn đã được bẻ hết thả vào bát, bánh ngấm nước canh mềm thơm, ăn mãi không dừng được. Thịt dê bên trong được thái mỏng, có lẽ vì cho gừng và hành tỏi nên hoàn toàn không có mùi gây. Mặt trên rắc mè trắng, dầu ớt đỏ au, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm ăn.
Trước đây hắn rất ít ăn cay, nhưng từ sau lần ăn bát ma thực kia, lượng ớt ăn ngày càng nhiều, càng ăn càng thấy ngon. Nghĩ lại, trước kia chưa từng thử ớt, đúng là đã bỏ lỡ không ít mỹ vị.
Có thể nói, Lạc An đã dùng ớt mở ra cho hắn một cánh cửa mới trong thế giới ẩm thực.
Thật nên thưởng cho nàng một phen. Vệ Quân Đình có ý muốn ban thưởng, nghĩ tới nghĩ lui, chợt nhớ tới chuyện lần trước Lạc An đang tắm thì bị hắn làm gián đoạn. Mấy ngày nay nàng bận rộn hầu hạ Thái hậu và lo việc ăn uống cho hắn, e rằng cũng chẳng có thời gian đi tắm, chi bằng…
Vệ Quân Đình gọi Triệu Vi tới, dặn dò vài câu. Triệu Vi hiểu ý, lập tức đi bảo thái giám và cung nữ canh ngoài điện chuẩn bị.
Ở Ngự Mã Giám, Lạc An nghe tin hoàng đế triệu nàng đến Chính Nguyên cung, liền chỉnh lại y phục rồi đi. Nhưng đến nơi, nàng lại được Triệu Vi mời vào một thanh trì bốc hơi nóng hổi, hai cung nữ đứng sẵn bên cạnh. Vừa thấy nàng bước vào, họ đã tiến lên cởi áo cho nàng. Lạc An hoảng hốt ôm chặt vai, lùi liên tiếp mấy bước, cầu cứu hỏi:
“Triệu công công, đây là ý gì vậy?”
“Hoàng thượng thương xót, thấy ngươi mấy ngày nay vất vả hầu hạ, đặc biệt ban cho ngươi tắm nước nóng, còn sai người hầu hạ.”
Triệu Vi đứng một bên, nhìn bộ dạng co rúm lúng túng của Lạc An, cười híp mắt giải thích.
“À… là ý của hoàng thượng, nô tài đa tạ hoàng ân. Nhưng nô tài không cần người hầu, một mình là được rồi.”
Lạc An vẫn nắm chặt y phục không buông. Hai cung nữ thấy nàng da thịt mịn màng, mày mắt thanh tú, lại ngại ngùng rụt rè, liền nảy ý trêu chọc, phối hợp kéo vạt áo nàng.
“Sao mà được? Một mình ngươi sao tắm sạch được. Lỡ tắm không kỹ, hoàng thượng trách chúng ta làm việc không chu toàn thì sao. Hai ngươi còn không mau hầu hạ An công công tắm rửa?”
Triệu Vi vốn cũng là kẻ “xấu ngầm”, thấy Lạc An bị cung nữ đuổi bắt khắp nơi thì thấy thú vị, không những không ngăn cản mà còn bảo họ “hầu hạ cho tốt”.
Một mình Lạc An không chống nổi, đai lưng cũng bị kéo tuột. Nàng một tay giữ quần, một tay nắm cổ áo, muốn khóc mà không có nước mắt:
“Các tỷ tỷ, xin dừng tay lại đi…”
“Chuyện gì thế này?”
Không biết từ lúc nào Vệ Quân Đình đã bước vào. Chỉ liếc mắt một cái liền thấy mũ quan của Lạc An lệch hẳn, quần áo xộc xệch kéo lê trên đất, hai tay giữ chặt y phục, xấu hổ đến mức tai đỏ bừng, cả người giống như con nhà lành bị trêu ghẹo, vô cùng thảm hại
“Tham kiến hoàng thượng.”
Mấy người cùng lúc hành lễ. Lạc An xuyên qua hai cung nữ cầu cứu:
“Hoàng thượng, ngài… ngài bảo hai tỷ tỷ này rời đi đi, nô tài tự mình tắm được.”
“Hoàng thượng, nô tài làm theo ý chỉ của người, cho người hầu hạ Lạc An tắm rửa, nhưng Lạc An nhất quyết muốn tự làm.”
Triệu Vi giải thích.
Vệ Quân Đình cũng thấy kỳ lạ, liền hỏi:
“Vì sao?”
“Hoàng thượng, nô tài quen ở một mình rồi. Có người đứng bên cạnh nhìn nô tài tắm, nô tài thấy toàn thân không được tự nhiên.”
Nói xong, tay nàng vẫn không buông y phục.
Vệ Quân Đình thấy khó hiểu. Lạc An vừa nhìn nét mặt hắn đã biết hắn không tin, liền nghiến răng, dốc hết can đảm nói:
“Hoàng thượng, nô tài thân thể có chỗ khiếm khuyết, thật sự không muốn để hai vị tỷ tỷ kia nhìn thấy… nô tài…”
Nói chưa dứt lời, giọng đã nghẹn lại, vành mắt đỏ lên, như vì xấu hổ và đau lòng mà không nói tiếp được.
Vệ Quân Đình chợt hiểu ra, theo phản xạ liếc xuống hạ thân nàng một cái, lập tức cảm thấy không ổn, vội quay đầu đi, ho khan một tiếng rồi nói:
“Trẫm biết rồi. Hai người lui xuống.”
Hai cung nữ khom người rời đi. Lạc An thở phào nhẹ nhõm, trong lòng biết mình đã cược đúng lát nữa tắm sẽ không còn ai khác ở đó.
“Nô tài đa tạ hoàng thượng đã thương xót.”
Vệ Quân Đình thấy nàng ăn mặc không chỉnh tề, nói một câu “mau đi tắm đi” rồi dẫn Triệu Vi rời khỏi. Trên đường, hắn chắp tay sau lưng, vừa đi vừa như ngắm hoa, nhưng thực ra trong lòng vẫn nghĩ tới Lạc An, nghĩ tới câu nói vừa rồi của nàng: “thân thể có chỗ khiếm khuyết, xấu hổ không dám gặp người.”
Phải rồi, nàng là thái giám, là người đã bị tịnh thân. Tuy ngày thường trông nàng vui vẻ, dường như không lo không nghĩ, nhưng trong lòng hẳn vẫn có mặc cảm, nếu không sao lại sợ cởi áo trước mặt cung nữ như vậy.
Nghĩ đến trước kia nàng cũng từng là một đấng nam nhi đường đường bảy thước, nay vào cung, cả đời không thể cưới vợ sinh con. Thái giám trong cung nhiều vô số, nhưng trước đây hắn thật sự chưa từng nghĩ tới những điều này.
Hắn liếc nhìn Triệu Vi bên cạnh, thuận miệng hỏi:
“Triệu Vi, không thể cưới vợ sinh con, đối với các ngươi mà nói, có phải rất đau khổ không?”
“Sao lại thế được? Được hầu hạ bên cạnh hoàng thượng là phúc phận mấy đời của nô tài. Nô tài chỉ mong được luôn theo hầu bên người, chỉ sợ chủ tử chê nô tài tay chân vụng về thôi.”
Triệu Vi cung kính đáp, tiện thể nịnh một câu.
“Xảo quyệt,” Vệ Quân Đình liếc hắn một cái, “không nói thật, tự vả miệng đi.”
“Ây da, xem nô tài ngu ngốc rồi,”
Triệu Vi biết hoàng thượng không thật sự phạt, liền tượng trưng tự tát mình một cái,
“nô tài tự biết mình đã mất tử tôn căn, nên từ trước tới nay không dám nghĩ tới những chuyện ấy.”
Không dám nghĩ kỳ thực là đã từng nghĩ. Dù sao cũng từng là nam nhân, có đủ thất tình lục dục. Nghĩ tới đây, hắn quay đầu nhìn về hướng Lạc An đang ở, trong lòng dâng lên một tia thương cả.