Chương 21: Ngầm điều tra đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 21: Ngầm điều tra.

“Thủ nghệ không tệ. Nể tình ngươi đang đói bụng mà vẫn làm đồ ăn cho trẫm, bát này thưởng cho ngươi.” Vệ Quân Đình đưa tay phải trao qua, Lạc An hành lễ tạ ơn:
“Đa tạ hoàng thượng.”

Nàng đưa hai tay ra đón, nhưng Vệ Quân Đình lại chần chừ chưa trao. Lạc An ngẩng mắt lên thì thấy hoàng thượng đang nhìn chằm chằm bát ma thực trong tay mình, ánh mắt ấy khiến nàng bất giác liên tưởng đến… một con mèo. Hơn nữa còn là con mèo buộc phải từ bỏ con cá lớn ngay trước miệng, nhìn thế nào cũng thấy có chút đáng thương.

“Hoàng thượng?” Lạc An khẽ gọi.

Vệ Quân Đình không thể để Lạc An nhìn thấu tâm tư mình, tiếng gọi vừa dứt liền nhét thẳng bát vào lòng nàng, động tác gọn gàng dứt khoát, không hề lưu luyến.

Triệu Vi đứng bên cạnh nhìn suốt, thấy hoàng thượng cuối cùng cũng nghe lời khuyên, giao bát cho Lạc An, trong lòng liền yên tâm hẳn. Đối với sự phối hợp đúng lúc của Lạc An, hắn khá hài lòng   biết nghĩ cho chủ tử, xem ra không phải chỉ được cái mã, cũng có chút dùng được.

“Đồ ăn ngon, đừng lãng phí,” Vệ Quân Đình nói một câu, rồi liếc nhìn nửa quả trứng ốp la còn lại trong bát khác, nhớ tới ánh mắt thèm thuồng ban nãy của Lạc An, lại chỉ tay nói, “Nửa quả trứng này cũng thưởng cho ngươi.”

“… Đa tạ hoàng thượng.” Lạc An rõ ràng sững người một chút rồi mới hành lễ tạ ân. Chỉ là Vệ Quân Đình vẫn nhìn nàng, biểu cảm kinh ngạc thoáng qua ban nãy không lọt khỏi mắt hắn. Nghe giọng nàng cũng chẳng có mấy phần hưng phấn như đám nô tài thường thấy khi được ban thưởng, trong lòng hắn không khỏi sinh nghi:
 Chủ tử ban đồ, người thường cầu cũng không được, sao nét mặt hắn lại có chút lạ thế?

Vệ Quân Đình âm thầm đoán nguyên do. Nếu biết suy nghĩ lúc này của Lạc An, e rằng hắn còn khó hiểu hơn nữa.

“Trứng ốp la? Trên đó còn có… nước miếng của hoàng đế!” Trong lòng Lạc An gào thét, nhưng nàng nào dám nói ra. Nàng biết rõ, trong cung chỉ có cung nữ, thái giám thân cận hoặc nô tài lập công mới có tư cách nhận thưởng của chủ tử. Nhất là đồ ăn của hoàng đế, lại còn là phần hoàng thượng đã ăn dở,  được ban cho chẳng khác nào trúng độc đắc, ai gặp cũng phải mừng rỡ đến mức đem thờ lên, làm sao có chuyện chê bai?

Chỉ cần nàng lộ ra chút không vui, e rằng sẽ bị quy tội khinh nhờn hoàng ân mà trừng phạt nặng. Nàng chỉ muốn đợi hoàng thượng đi rồi mới ăn, bị ngài nhìn chằm chằm thế này, ăn uống sao mà tự nhiên cho được.

“Ăn lúc còn nóng đi.” Thấy nàng đặt bát xuống, Vệ Quân Đình tưởng nàng không dám ăn trước mặt mình, liền chủ động lên tiếng.

“Ăn uống của nô tài thô tục, sợ làm bẩn mắt hoàng thượng, hay là để lát nữa ăn sau ạ.” Lạc An khẽ nói.

“Không sao. Trẫm ở chiến trường, kiểu ăn uống của binh sĩ còn chưa thấy qua sao? Ngươi chẳng phải đang đói à? Mau dùng đi.” Vệ Quân Đình không để ý nói.

“Vâng.” Hoàng thượng đã nói vậy, Lạc An có từ chối nữa thì thành kháng chỉ. Bất đắc dĩ, nàng đành bưng bát lên ăn.

Chậm trễ một chút nhưng ma thực vẫn không dính vào nhau, không ảnh hưởng khẩu vị. Những sợi ma thực to bằng ngón tay cái vẫn dai ngon như cũ. Ăn dần, Lạc An cũng thả lỏng hơn, càng ăn càng nhanh. Cuối cùng uống cạn cả bát canh, liếm môi một cái, cảm thấy rốt cuộc cũng no rồi.

Trong lúc nàng ăn, Vệ Quân Đình đầy hứng thú nhìn nàng ăn từng miếng khá nhanh. Chỉ là mặt nàng nhỏ, miệng cũng không lớn, hai tay ôm bát gần như che kín cả khuôn mặt, trông chẳng khác nào sóc rừng ôm hạt dẻ, gặm không ngừng. Thỉnh thoảng dừng lại, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, cảnh giác nhìn quanh xem có “kẻ địch” nào không, xác nhận an toàn rồi mới yên tâm ăn tiếp.

Chỉ có một điểm khác biệt.

Ánh mắt Vệ Quân Đình dừng trên đôi môi của Lạc An. Môi nàng mỏng, sắc hồng như hoa đào. Lúc này vì ăn uống mà dính chút dầu mỡ, màu môi càng thêm tươi tắn, dưới ánh nến lấp lánh, vô cùng bắt mắt.

“Còn nửa quả trứng kia, ăn luôn đi.” Thấy Lạc An ngừng nhai, Vệ Quân Đình biết nàng đã ăn xong, liền nhắc. Thứ này không như mấy món khác, để nguội sẽ tanh.

Lạc An đành bưng sang bát kia. Ngoài mặt không dám để lộ, trong lòng lại lẩm bẩm: Ăn chung một bát, chuyện này thường chỉ xảy ra giữa những người rất thân thiết thôi nhỉ… Haiz, tuy thân phận hiện giờ của nàng là thái giám, nhưng nàng thật sự không thể giống những người trong cung khác, coi việc ăn đồ hoàng đế hay phi tần đã cắn qua là báu vật, coi đó là vinh quang tối thượng.

Nhưng nàng có thể từ chối sao? Dĩ nhiên là không. Chỉ đành nghiến răng, dùng đũa kẹp nửa quả trứng ốp la thành mấy miếng, ăn nhanh gọn. Thấy nàng ăn vội vàng như vậy, lau miệng xong liền tạ ân, Vệ Quân Đình hơi thấy tiếc  dáng vẻ ăn uống của nàng khá thú vị, nhìn cũng khiến tâm tình người ta tốt hơn mấy phần.

Đã đến lúc rời đi. Vệ Quân Đình bước ra khỏi tiểu táo phòng, Lạc An theo sau. Chân nàng vô tình vấp bậc cửa, một chiếc hộp lưu ly rơi ra. Lạc An vội dùng chân đá vào đống cỏ khô, ngẩng đầu thấy hoàng thượng dường như không phát hiện, liền âm thầm vỗ ngực, rồi tiếp tục theo sau.

Mãi đến khi bóng hoàng thượng khuất hẳn, nàng mới sờ sờ mặt, quay người trở về.

Đi được một đoạn, Vệ Quân Đình bỗng dừng bước, quay đầu lại vừa khéo thấy Lạc An sờ mặt, dường như vẫn còn đau, động tác cẩn thận dè dặt. Một thái giám mà chịu đau kém đến vậy, theo lý thì khiến hắn có phần không đồng tình, thậm chí xem nhẹ, nhưng nhìn bóng lưng mảnh khảnh cùng dáng vẻ yếu ớt ấy, sự nhút nhát của nàng lại trở nên dễ hiểu.

Chiếc hộp lưu ly vừa rơi xuống đất, hắn đã sớm thấy, chỉ là tên ngốc kia phản ứng khá nhanh, đá đi mất. Giấu giếm như vậy, là sợ hắn biết ư? Nghĩ đến đây, hắn lại càng muốn tìm hiểu.

Vệ Quân Đình trầm ngâm một lát rồi nói với Triệu Vi:
“Đi tra xem Lạc An bị thương thế nào, dạo gần đây đã tiếp xúc với những ai.”

“Vâng, hoàng thượng.” Triệu Vi lập tức đáp, nghĩ một chút lại hỏi, “Vậy… hoàng thượng có cần nô tài tìm y nữ đến xem cho hắn không?”

“Chưa cần. Trẫm thấy hộp lưu ly kia chẳng phải là đồ của Thái y viện sao? Vết thương trên mặt cũng gần khỏi rồi. Ngươi mang cho hắn một lọ Ngưng Tụy Lộ tiến cống, thứ đó tiêu sưng tốt hơn.” Nghĩ đến dấu tay trên mặt Lạc An, Vệ Quân Đình cau mày, lại nói thêm, “Cho hắn hai lọ đi, tiện thể cho hắn nghỉ một ngày.”

Ngưng Tụy Lộ ư  đó chẳng phải là thứ các nương nương trong cung ưa dùng sao? Ở bên hoàng thượng bao lâu nay, chính hắn còn chưa từng được dùng. Hoàng thượng… đã để tâm đến tiểu thái giám kia rồi sao?

Tim Triệu Vi khẽ run, nhưng vẫn lập tức lĩnh mệnh. Hắn hiểu rõ, Lạc An này tạm thời không thể đắc tội. Còn kẻ đã đánh hắn  e rằng sẽ gặp chút phiền phức rồi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message