Từ rất sớm, ngay khi biết được thân phận thật sự của Lạc An, Vệ Quân Đình đã suy tính cẩn thận: đợi nàng nhận tổ quy tông xong, hắn sẽ chính thức hạ sính, lập nàng làm Hoàng hậu. Nay Lâm Khâm cũng có mặt, lại là phụ thân của Lạc An, vừa lúc có thể bàn bạc chuyện này với ông.
Thực ra trước đó Lâm Khâm đã đoán được, Vệ Quân Đình nhất định sẽ cho Bội Cửu một danh phận, huống chi nàng còn đang mang long thai đứa con đầu tiên của hắn. Nhưng khi nghe hoàng thượng nói muốn lập Bội Cửu làm Hoàng hậu, ông vẫn không khỏi kinh ngạc.
Đây không phải là vị trí phi tần hay quý nhân bình thường, mà là Hoàng hậu, chủ quản lục cung. Theo những gì ông biết, trong hậu cung hiện tại vẫn còn không ít phi tần, có người vào cung sớm, có người xuất thân hiển hách. Hoàng thượng làm vậy, chẳng lẽ không sợ triều thần phản đối sao?
Vệ Quân Đình bảo ông không cần lo lắng, hắn đã có tính toán riêng.
Sau khi ba người dùng bữa xong, Vệ Quân Đình vốn định đưa Lạc An trở về, nhưng nàng biết Lâm Khâm muốn giữ nàng lại trong phủ nên lặng lẽ nói với hắn. Vệ Quân Đình hiểu nỗi nhớ con của Lâm Khâm, mà hắn và Lạc An còn cả tương lai dài phía trước, không vội nhất thời, vì thế ở lại thêm một lúc rồi rời đi.
Vệ Quân Đình đã cho Lâm Khâm khôi phục quan chức. Ban đầu Lâm Khâm từ chối, tự thấy mình nhìn người không rõ, không xứng gánh vác trọng trách. Nhưng Vệ Quân Đình kiên quyết dùng ông, nói rằng biết ông làm quan thanh liêm chính trực, lần này chỉ là bị người che mắt. Hắn còn nhắc đến Lạc An, khuyên ông hãy vì con gái mà suy nghĩ.
Lâm Khâm suy nghĩ một lát liền hiểu ra, quỳ xuống tạ ơn, tiếp tục đảm nhiệm chức Thái thú Thương Châu. Lần này ông làm việc còn tận tâm hơn trước, quản lý Thương Châu đâu vào đấy. Vệ Quân Đình tình cờ nhìn thấy dân chúng yêu mến ông, mới biết lời Thái thú Kinh Ngu thành quả không sai, Lâm Khâm quả thật là một vị quan tốt.
Chu Sách đã chết, Tâm Liễu vẫn bình an vô sự. Ban đầu Vệ Quân Đình cho giam Tâm Liễu cùng Thính Lộ lại, đợi xử lý xong chính sự. Thấy Lạc An nhiều lần muốn nói rồi lại thôi trước mặt mình, hắn hỏi ra mới nhớ đến Tâm Liễu.
Về chuyện Tâm Liễu, Vệ Quân Đình đã không còn giận Lạc An, nhưng để hù nàng một phen, khiến nàng sau này không dám liều lĩnh nữa, hắn vẫn cố ý lạnh mặt răn dạy. Lạc An hiểu rõ sai lầm của mình nghiêm trọng đến mức nào, liền nhận lỗi rất dứt khoát, thành thật kể rõ chuyện mình gặp Tâm Liễu ra sao, chăm sóc cậu thế nào, rồi lén đưa cậu rời khỏi hoàng cung ra sao.
Vệ Quân Đình biết nàng vốn lương thiện, nói cho cùng lần này nàng chỉ là không biết nặng nhẹ. Hắn nói rõ tội danh che giấu nghịch tặc nghiêm trọng thế nào, còn kể cho nàng nghe những tiền lệ trước kia. Khi nói đến những người bị tru di cửu tộc, thậm chí lột da nhồi cỏ, chịu hình lăng trì, hắn thấy sắc mặt Lạc An trắng bệch.
Sờ tay nàng, lạnh ngắt. Hắn bỗng thấy hối hận, vẻ mặt lập tức đổi sang lo lắng, hai tay bao lấy tay nàng:
“Biết sợ rồi chứ? Lần sau tuyệt đối không được làm như vậy nữa.”
“Thiếp… không dám nữa.”
Lạc An vội đáp. Nghĩ đến cảnh da người bị lột nguyên vẹn, nhồi cỏ kéo ra phố thị, nàng không khỏi rùng mình, đồng thời trong lòng càng thêm may mắn may mà nàng gặp được Vệ Quân Đình, chứ không phải một bạo quân khác.
“Phải nhớ kỹ. Còn chuyện lần này, ta sẽ khiến tất cả những người biết chuyện đều chôn chặt trong bụng, tuyệt đối không được truyền ra ngoài. Nàng cũng phải cảnh giác, không được chủ động tiết lộ, hiểu chưa?”
Vệ Quân Đình căn dặn.
Lạc An biết đây đều là vì nàng, liền gật đầu liên tục.
Chỉ là nàng vẫn không biết hoàng thượng sẽ xử trí Tâm Liễu thế nào. Cứ giam cậu và Thính Lộ trong ngục mãi ư?
Vệ Quân Đình thấy nàng hơi nhíu mày liền biết nàng vẫn chưa buông bỏ tiểu hòa thượng kia. Hắn đã xử lý xong toàn bộ phản quân, mà Tâm Liễu vốn hay trốn trong phòng tụng kinh viết chữ, ngoài thân vệ của Chu Sách ra, rất ít người từng gặp cậu.
Thực ra Tâm Liễu là hoàng tử tiền triều, nếu hắn lập tức chém giết cũng chẳng có gì lạ. Nhưng sau khi gặp cậu, hắn thấy ánh mắt tiểu hòa thượng trong trẻo, tuy có lén trừng hắn, song nỗi sợ vẫn nhiều hơn hận. Cậu không phải mối uy hiếp, hơn nữa chỉ cần thử dò vài câu, hắn đã nhận ra cậu rất để tâm đến Lạc An, cũng quan tâm đến Tả Văn Công và các hòa thượng ở chùa Hồ Lô.
Có người để tâm thì sẽ có nhược điểm. Hắn biết Lạc An lo cho Tâm Liễu, nên không định giết cậu. Hắn đã sắp xếp xong nơi đi cho cậu, thấy Lạc An muốn hỏi lại không dám hỏi, liền nói thẳng.
“Hoàng thượng, người nói sẽ đưa Tâm Liễu về chùa Hồ Lô? Thật sao?”
Mắt Lạc An sáng rực, giọng nói cũng cao hẳn lên.
“Ừ. Dù sao cậu ta cũng là hoàng tử tiền triều, lại rất để tâm đến chùa Hồ Lô. Đưa cậu ta về đó, ta sẽ cho người giám sát. Ở ngay dưới mí mắt ta, hẳn cũng không dám làm chuyện gì đại nghịch bất đạo.”
Vệ Quân Đình nghiêm túc nói.
Lạc An vội đảm bảo:
“Cậu ấy chỉ là một đứa trẻ, giờ lại đã xuất gia. Vốn dĩ cậu ấy không tự nguyện đến Thương Châu, là bị Chu Sách bắt tới. Cậu ấy sợ Chu Sách, cũng không muốn ở lại đây. Hoàng thượng yên tâm, thiếp nhất định sẽ khuyên cậu ấy, để sau này quên thân phận hoàng tử, chỉ làm tiểu hòa thượng Tâm Liễu.”
Vệ Quân Đình lắc đầu. Lòng người khó đoán. Hắn đã vì Lạc An mà cho Tâm Liễu một cơ hội, nhưng nếu sau này lớn lên có dị động, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay.
Lạc An tưởng hắn không tin, liền muốn vào ngục. Ngục thất dơ bẩn, Vệ Quân Đình nào nỡ để nàng đi. Hắn cho người dẫn Tâm Liễu và Thính Lộ ra, tắm rửa thay y phục sạch sẽ rồi mới đưa đến trước mặt nàng.
Tâm Liễu vừa thấy Lạc An liền kích động, định lao tới ôm nàng. Lạc An theo bản năng che bụng, thì thấy cậu dừng lại trước mặt nàng, chỉ nắm tay nàng hỏi:
“Lạc tỷ tỷ, có phải hoàng đế biết tỷ cứu đệ, nên bắt tỷ đến đây không?”
“Không phải, không phải. Hoàng thượng biết tỷ cứu đệ, nhưng không trách tỷ, cũng không trách Tả tướng quân và Tả Văn Công. Tỷ đến là để nói với đệ một tin tốt hoàng thượng đã đồng ý đưa đệ về chùa Hồ Lô rồi.”
Lạc An vui mừng nói.
“Thật sao? Đệ có thể về chùa Hồ Lô rồi? Người… người không giết đệ sao?”
Tâm Liễu vừa mừng vừa sợ.
Lạc An dịu dàng nhìn cậu, chậm rãi giải thích…