Chu Sách chết rồi. Đám binh sĩ dưới trướng hắn thấy chủ tướng đã bỏ mạng, lại bị quân địch vây chặt tứ phía, từ lâu đã buông vũ khí đầu hàng, ngoan ngoãn trở thành tù binh. Chỉ có một số ít ngoan cố chống cự, lập tức bị chém tại chỗ, từ đó không còn ai dám manh động gây chuyện nữa.
Lâm Khâm cho mở cổng thành Thương Châu, đích thân nghênh đón Vệ Quân Đình vào thành. Bách tính trong thành đã biết thái tử Chu triều đã chết, nay hoàng thượng đại thắng, bọn họ vẫn là con dân Đại Vinh triều.
Cuộc sống rồi sẽ trở lại yên bình như trước, thậm chí còn tốt đẹp hơn. Nghĩ vậy, dân chúng ùn ùn kéo đến cổng thành, lòng đầy hân hoan, nhiệt tình nghênh đón hoàng thượng vào thành.
Dẫu có binh sĩ ngăn cản, họ vẫn đứng dọc hai bên đường, đồng thanh hô vang:
“Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”
Vệ Quân Đình cưỡi ngựa cao lớn, oai phong lẫm liệt, ánh mắt quét đến đâu cũng khiến người khác không dám nhìn thẳng. Lâm Khâm cúi đầu đứng một bên, Lạc An cùng ông nhìn Vệ Quân Đình được bách tính yêu mến như vậy, nhìn hắn khí thế bừng bừng đoạt lại Thương Châu, trong lòng nàng thật sự vui mừng thay cho hắn.
Vệ Quân Đình nhìn thấy Lạc An, lập tức xuống ngựa, đi tới trước mặt Lâm Khâm nói:
“Lâm thái thú, ngươi cưỡi ngựa dẫn đường phía trước.”
Dứt lời, hắn bế Lạc An lên ngựa. Trong đám đông lập tức vang lên những tiếng kinh ngạc, dân chúng xì xào bàn tán, dò hỏi thân phận của nữ tử cùng hoàng thượng cưỡi chung một con ngựa kia rốt cuộc là ai.
Dưới ánh nhìn của bao người, Lạc An có phần ngượng ngùng, trái lại Vệ Quân Đình lại thản nhiên vô cùng, mặt không đỏ, hơi không gấp, một tay vòng ôm nàng, chậm rãi hướng về phủ Thái tử cũ mà đi.
Đến nơi, Vệ Quân Đình phát hiện trong phủ vẫn còn khá bừa bộn, cờ xí Chu triều vẫn cắm khắp nơi, hiển nhiên chưa kịp dọn dẹp. Lâm Khâm thấy vậy liền vội sai người chỉnh đốn lại phủ Thái tử à không, giờ không thể gọi là phủ Thái tử nữa rồi.
Hoàng thượng tạm thời nghỉ lại nơi này, phủ cũng được đổi tên thành Thần Viên. Lạc An thì không ở lại đây. Lâm Khâm khó khăn lắm mới gặp lại con gái, lại biết rõ nàng hiện giờ theo bên hoàng thượng nhưng lại không danh không phận, trong cung vẫn chỉ là thân phận nô tài, điều này khiến ông, với tư cách người cha, đau lòng vô cùng.
Thấy Vệ Quân Đình đến Thần Viên xử lý chính sự, Lâm Khâm liền đưa Lạc An về phủ Thái thú. Lạc An cũng biết lúc này hoàng thượng đang bận, không muốn làm phiền hắn. Lâm Khâm thương nàng, muốn nàng ở lại phủ Thái thú dưỡng thân, nàng hiểu điều đó.
Là con gái, nàng không tiện từ chối, hơn nữa nàng cũng muốn thay Lâm Bội Cửu hiếu kính phụ thân, vì vậy liền theo Lâm Khâm trở về.
Sau khi Vệ Quân Đình cùng mấy vị tướng thương nghị xong mọi việc, quay đầu lại mới phát hiện Lạc An đã không thấy đâu. Hắn hoảng hốt vô cùng, lập tức sai người đi tìm, biết được nàng đã về phủ Thái thú, lúc này mới yên tâm.
Hắn đã bị Lạc An dọa sợ không ít lần. Trước đó cổ trùng phát tác, hắn hận không thể lấy thân mình thay nàng. Biết nàng mang thai, trong lòng hắn vừa mừng vừa lo, chỉ sợ cổ trùng hại nàng, lại hại cả đứa trẻ. Sau khi Tâm Minh đại sư trục xuất cổ trùng, hắn giúp nàng thay y phục, lại phát hiện phần dưới chảy máu, suýt nữa làm hắn sợ đến hồn bay phách lạc, tưởng rằng Lạc An không qua khỏi.
May mà Tâm Minh đại sư nói, là do cổ trùng quá hung ác, hút mất một phần huyết khí của nàng, khiến thai khí bất ổn nên mới xuất huyết. Sau khi cổ trùng bị trừ, chỉ cần uống thuốc an thai, nghỉ ngơi nhiều, không lao lực là sẽ không sao.
Từ đó về sau, hắn không cho nàng xuống giường, còn sai đầu bếp làm đủ loại đồ bổ cho nàng ăn. Lạc An nằm mấy ngày liền không chịu nổi, cứ nói mình không sao, đứa bé cũng không sao. Thấy nàng thật sự không quen, hắn mới cho phép nàng đứng dậy đi lại, nhưng ra vào đều có người theo hầu, sợ nàng lại xảy ra chuyện.
Giờ nàng không ở bên cạnh, Vệ Quân Đình ở một mình liền cảm thấy trống trải, trong lòng cũng không yên tâm. Bữa tối cũng không ăn, liền cưỡi ngựa, phía sau có thân vệ theo hầu, không báo trước đã thẳng tiến đến phủ Thái thú.
Lâm Khâm đã sai đầu bếp trong phủ chuẩn bị một bàn đầy món ăn, toàn là những món Bội Cửu năm xưa thích ăn. Ông bưng bát, không ngừng gắp thức ăn cho Lạc An, trong bát nàng chất cao đến sắp tràn ra. Lạc An vừa buồn cười vừa cảm động, nói:
“Cha, cha cũng ăn đi.”
“Ừ, cha ăn.” Lâm Khâm vừa nói vừa chỉ, “Đây là lát củ sen đường, hồi nhỏ con thích nhất, cha đặc biệt bảo đầu bếp làm cho con. Còn món cá chua ngọt này nữa, trước kia con còn dùng thìa múc nước sốt mà uống, mẹ con nói mấy lần cũng không sửa. Sau đó bà ấy dứt khoát làm riêng cho con một bát nước ngọt nhỏ, con vui lắm, còn lấy bánh màn thầu chấm ăn, mặt mũi, mũi đều dính đầy, như con mèo hoa vậy. Mẹ con tức quá, cứ chọc vào trán con, con thì lanh lợi, chạy ra sau lưng cha trốn, còn chắp tay xin tha, chọc cho mẹ con vừa giận vừa buồn cười, chỉ biết lắc đầu.”
Nhắc đến chuyện xưa, ánh mắt Lâm Khâm tràn đầy dịu dàng. Lạc An chăm chú lắng nghe, trong đầu có thể tưởng tượng ra cảnh tượng vui vẻ ấm áp ấy. Giọng ông đầy hoài niệm, Lạc An đoán rằng năm xưa bọn họ hẳn rất hạnh phúc.
Nàng một hơi ăn hết miếng củ sen, cười đến cong cả mắt:
“Cha, củ sen này ngon thật.”
Lâm Khâm nghe vậy rất vui, lại gắp thêm cho nàng một miếng:
“Biết con thích, ngon thì ăn thêm chút nữa.”
Lạc An nhận lấy, cũng gắp thức ăn cho Lâm Khâm. Ông nhìn nàng, trong lòng dâng lên vô vàn cảm khái.
Năm xưa ông tưởng con gái đã chết, kết quả Chu Sách lại đưa “con gái” đến. Dẫu dung mạo bị hủy, giọng nói cũng khàn đi, nhưng đó vẫn là con gái ông, dù nàng biến thành thế nào, vẫn là bảo bối trong tay ông.
Ông đem những thứ tốt nhất cho nàng, nghĩ đủ cách để nàng vui vẻ. Vì dung mạo và những gì nàng từng trải, nàng đặc biệt nhạy cảm, nên ông chỉ có thể cẩn thận từng bước tiếp cận, không dám kích thích nàng.
Ban đầu nàng không ra khỏi phòng, sau này dần dần chịu mở cửa sổ ngắm hoa cỏ, rồi ngồi ăn cùng ông, quan tâm đến sức khỏe của ông. Ông tưởng con gái cuối cùng cũng bước ra khỏi bóng tối, trong lòng vô cùng vui mừng. Cho đến khi Từ Tông xuất hiện, đủ loại nghi điểm khiến ông bắt đầu nhìn lại “con gái” này.
Ông sai người theo dõi Giang Minh, cuối cùng phát hiện ra điều bất thường thì ra Từ bá đã bị hắn giấu đi. Mục đích rất đơn giản: ngăn Từ bá gặp ông. Trước đó Từ bá muốn nói chuyện với ông, nếu Giang Minh không có quỷ trong lòng, nhất định sẽ không làm vậy.
Từ bá bị thương nặng. Ông đang nghĩ cách âm thầm cứu người thì đúng lúc Chu Sách đánh lén thất bại, ông nhân cơ hội này cho người cứu Từ bá ra. Chu Sách không biết là ông làm, tự nhiên cũng không đến đối chất.
Chỉ tiếc Từ bá bị thương quá nặng, ông còn chưa kịp hỏi rõ thì Chu Sách đã phái ông đến Mân Thành, nói rằng nơi đó có nhân vật khả nghi, rất có thể là gian tế Đại Vinh triều.
Sau khi đến nơi, quả thật phát hiện địch quân, ông dẫn binh truy kích. Một phần chạy thoát, nhưng mấy người khác lại không thấy đâu. Ông cho người lục soát khắp nơi vẫn không có kết quả, vậy mà đến tối lại phát hiện mấy người đó trong phòng mình.
Bọn họ sợ ông kêu la, bịt miệng ông, xuất ra lệnh bài, nói thẳng mình là thân vệ bên cạnh Vệ Quân Đình, lần này đến là để nói cho ông biết một chuyện quan trọng.
Ông vốn tưởng bọn họ đến ám sát hoặc ép ông làm việc, nào ngờ lại là đến nói cho ông biết chân tướng: “Lâm Bội Cửu” mà Chu Sách đưa đến là giả, do người khác giả mạo.
Ban đầu ông không tin. Ánh mắt con gái ông nhận ra được, huống chi nàng còn nói trúng rất nhiều chuyện cũ, không sai một chữ, sao có thể là giả?
Nhưng bọn họ lấy ra chân dung con gái ông, thư tay của Vệ Quân Đình, còn kể rõ việc con gái ông trong cung đã nhận lại Từ bá ra sao. Nghe đến Từ bá, trong lòng ông nảy ra một ý, liền cho thân tín đưa Từ bá đến Mân Thành, đích thân hỏi rõ.
Từ bá được trị liệu đã tỉnh lại, cũng có tinh thần nói chuyện. Gặp ông, ông ta vô cùng kích động, liền kể hết mọi chuyện. Lúc này ông mới biết mình thật sự đã nhận nhầm con, lúc đó mới tỉnh ngộ.
Biết rõ chân tướng, ông sẽ không tiếp tục trợ Trụ vi ngược. Ông cũng biết con gái mình đã là người của hoàng thượng, nhưng nếu ông mang tội thần, tương lai của con gái nhất định cũng không tốt.
Vì con gái, vì bách tính Thương Châu, cũng vì chính mình, ông đáp ứng hoàng thượng, âm thầm tiếp quản Mân Thành, cắt đứt hoàn toàn đường lui của Chu Sách.
Sau khi Chu Sách triệu ông về Thương Châu, ông còn đặc biệt đi thăm “con gái giả”, thuận miệng dò xét nàng vài câu. Có lẽ vì đã đứng ngoài cuộc nên nhìn rõ hơn, rất nhanh ông đã phát hiện sơ hở của nàng. Để tránh rút dây động rừng, ông không vạch trần, vẫn đối xử với nàng như trước, chỉ là trong lòng càng thêm mong được gặp lại con gái ruột của mình.
Chu Sách biết hoàng đế đã chết, chủ động xuất binh quả nhiên thắng một trận. Ông biết tất cả đều nằm trong kế hoạch của hoàng thượng, lạnh lùng nhìn Chu Sách tự đẩy mình vào chỗ chết khi quyết đánh Kinh Ngu thành. Ông không những không khuyên, còn hết lời tán thành khi Chu Sách hỏi ý khiến hắn càng thêm vững tin, coi Kinh Ngu thành như vật trong túi.
Ông cũng âm thầm chuẩn bị, Chu Sách đi đánh Kinh Ngu thành, ông nhất định phải khống chế toàn bộ tay chân hắn để lại ở Thương Châu. Không ngờ suýt nữa bị Cầm Âm phá hỏng. Nàng ta chạy ra khỏi phủ định báo tin cho người của Chu Sách, nhưng khi ông dẫn người đuổi theo, lại thấy “con gái giả” đâm bị thương Cầm Âm.
Ông lập tức cho người bắt Cầm Âm. “Con gái giả” quỳ xuống, nước mắt rơi lã chã, kể hết mọi chuyện. Nàng nói mình tên là Thính Lộ, nói mình bị ép buộc, nói mình có lỗi với Bội Cửu, có lỗi với ông, đáng chết.
Ông im lặng nghe nàng thú tội, trong lòng không dấy lên bao nhiêu gợn sóng. Thính Lộ nói xong liền định tự vẫn tạ tội, bị ông ngăn lại, sai người giam giữ trước.
Điều ông không ngờ là, con gái ruột thật sự đã đến. Đúng lúc Chu Sách đi đánh Kinh Ngu thành, nàng được thân vệ hộ tống đến Thương Châu. Ông kích động vô cùng, khoảnh khắc nhìn thấy Bội Cửu, tim cũng run lên.
Khi con gái nhìn ông, mở miệng gọi “cha”, một đại nam nhân như ông lại đỏ hoe vành mắt, lệ quang lấp lánh. Ông bước lên ôm chặt nàng vào lòng, nghẹn giọng nói:
“Bội Cửu, con gái, trở về là tốt rồi.”
Con gái lại kể cho ông nghe đầu đuôi câu chuyện, Từ bá bên cạnh liên tục gật đầu xác nhận. Lâm Khâm biết mình sắp làm ông ngoại, vừa kinh vừa mừng, chút nghi hoặc cuối cùng cũng tan biến, phối hợp với hoàng thượng càng thêm tận tâm, Thương Châu thành, hai tay dâng lên.
Lúc này hai cha con vừa trò chuyện vừa ăn cơm, ôn lại chuyện cũ, bầu không khí vô cùng ấm áp. Nhưng đang ăn thì hoàng thượng đến. Vừa bước vào, hai người liền đứng dậy. Con gái vừa định hành lễ, hắn đã tiến lên đỡ nàng, giọng nói dịu dàng, hoàn toàn khác với vẻ lạnh nhạt trước mặt quần thần.
“Đừng động, đừng động. Không phải đã nói rồi sao, giờ nàng mang thai, không cần hành lễ với trẫm. Thân thể nàng không tốt, lỡ động thai khí thì phải làm sao?” Vệ Quân Đình trách nhẹ.
Lạc An cảm thấy hoàng thượng có phần quá căng thẳng, lại thêm trước mặt Lâm Khâm có chút ngượng ngùng, bèn nhỏ giọng nói:
“Ta không yếu ớt như vậy đâu, đứa bé vẫn ổn. Sao chàng lại đến đây, đã dùng bữa tối chưa?”
“Chưa, vì không thấy nàng nên trẫm có chút lo lắng.” Vệ Quân Đình nói thật.
Lâm Khâm vội vàng sai người thêm bát đũa. Vệ Quân Đình ngồi xuống, bảo hai người cũng ngồi, không cần câu nệ, ba người cùng dùng bữa.
Chuyện nơi đây xử lý rất thuận lợi. Vệ Quân Đình cảm thấy không bao lâu nữa có thể khải hoàn hồi triều. Chỉ là, hắn còn một đại sự khác cần phải giải quyết.